Nguyễn Quang Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Quang Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1 : Đoạn trích ghi lại khoảnh khắc Kim Trọng trở lại tìm Thúy Kiều sau thời gian chịu tang. Bằng nghệ thuật tả cảnh ngụ tình điêu luyện, Nguyễn Du đã tái hiện một "vườn Thúy" đầy ám ảnh với "rêu phong dấu giày", "vách mưa rã rời", đối lập hoàn toàn với sự tươi đẹp lúc thề nguyền. Cảnh vật hoang tàn chính là sự đồng hiện cho nỗi đau lòng và dự cảm không lành của chàng Kim. Khi biết được sự thật Kiều đã "bán mình chuộc cha" và nhờ Thúy Vân "thay lời trả nghĩa", nỗi đau ấy vỡ òa thành sự "rụng rời", "thần thờ hồn mai". Qua đó, tác giả không chỉ ngợi ca lòng hiếu thảo, đức hi sinh của Kiều mà còn thể hiện niềm cảm thông sâu sắc với tình yêu chung thủy nhưng đầy trắc trở của đôi trai tài gái sắc trong xã hội cũ.

câu 2 : Trong đoạn trích "Truyện Kiều", chúng ta xúc động trước một Thúy Kiều dám từ bỏ tình yêu lứa đôi, bán mình cứu cha để tròn chữ Hiếu. Hành động ấy chính là biểu tượng của sự hi sinh. Bước ra khỏi trang văn, trong dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, sự hi sinh thầm lặng vẫn luôn tồn tại như một mạch ngầm nhân văn, giữ cho thế giới này thêm ấm áp và tốt đẹp hơn.

Sự hi sinh thầm lặng không nhất thiết phải là những hành động lớn lao, kinh thiên động địa. Đó là việc một người chấp nhận phần thiệt thòi về mình, từ bỏ những lợi ích, sự thoải mái cá nhân để mang lại niềm vui hoặc cứu giúp người khác mà không cần phô trương, không mưu cầu báo đáp. Đó là những người lính gác nơi biên thùy xa xôi, là những y bác sĩ lặng lẽ thức trắng đêm bên giường bệnh, hay đơn giản là đôi bàn tay chai sần của cha mẹ chắt chiu từng đồng nuôi con ăn học.

Ý nghĩa lớn nhất của sự hi sinh thầm lặng chính là sức mạnh gắn kết và lan tỏa yêu thương. Khi chúng ta sống vì người khác, những khoảng cách về địa lý và tâm hồn sẽ được xóa nhòa. Một hành động hi sinh thầm lặng có khả năng truyền cảm hứng mãnh liệt, tạo nên làn sóng tử tế trong cộng đồng. Nó chứng minh rằng giữa một xã hội đôi khi đầy rẫy sự toan tính, thực dụng, vẫn còn đó những tâm hồn cao thượng, biết sống vì đại nghĩa. Chính sự hi sinh ấy đã cứu rỗi những mảnh đời bất hạnh và giúp xã hội vượt qua những giai đoạn nghịch cảnh khó khăn nhất.

Đối với người hi sinh, tuy họ mất đi một phần lợi ích vật chất hay thời gian, nhưng cái họ nhận lại là sự thanh thản và giàu có trong tâm hồn. Hi sinh thầm lặng giúp chúng ta rèn luyện lòng nhân ái, sự vị tha và tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại. Một cuộc đời chỉ biết nhận lấy là một cuộc đời nghèo nàn, nhưng một cuộc đời biết cho đi thầm lặng là một cuộc đời rực rỡ và đáng kính trọng.

Tuy nhiên, trong thực tế vẫn còn những kẻ sống ích kỷ, thờ ơ với nỗi đau của đồng loại, hoặc chỉ làm việc tốt khi có sự tung hô của đám đông. Lối sống ấy làm chai sạn cảm xúc và ngăn cản sự phát triển bền vững của xã hội. Sự hi sinh thực sự phải xuất phát từ tâm, không phải là một công cụ để đánh bóng tên tuổi.

Tóm lại, sự hi sinh thầm lặng chính là những bông hoa không tên nhưng ngát hương cho đời. Mỗi chúng ta không cần phải làm điều gì quá vĩ đại, chỉ cần biết sống trách nhiệm, biết sẻ chia và đôi khi biết lùi lại một bước để người khác được tiến lên. Đó chính là cách chúng ta làm cho cuộc sống này trở nên đáng sống hơn bao giờ hết.

câu 1: Truyện thơ Nôm

câu2: người kể chuyệ

câu3:Kim Trọng sau khi chịu tang chú xong liền trở lại vườn Thúy tìm Kiều nhưng cảnh vật đã thay đổi, hoang tàn.

• Chàng hỏi thăm láng giềng thì biết gia đình Kiều gặp biến cố, ông Vương bị kiện cáo, Kiều phải bán mình chuộc cha và gia đình đã dời đi.

• Kim Trọng tìm đến nơi ở mới, gặp lại gia đình Kiều, nghe cha mẹ Kiều kể lại sự tình và việc Kiều nhờ Vân thay lời trả nghĩa cho chàng.

• Kim Trọng đau đớn, xót xa đến cực độ trước nghịch cảnh của người yêu.

câu 4Hình ảnh "Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông" mượn ý thơ Đường, gợi sự đối lập gay gắt giữa cảnh cũ còn đó (hoa đào) nhưng người xưa (Thúy Kiều) đã vắng bóng. Nó diễn tả nỗi xót xa, hụt hẫng và dự cảm về sự chia lìa, thay đổi của số phận.

câu5: Gợi hình: Vẽ ra khung cảnh hoang phế, hiu quạnh (cỏ lan, rêu phong, gai góc...) đối lập hoàn toàn với vẻ rực rỡ của "ngày xưa".

Gợi cảm: Qua sự tàn tạ của cảnh vật, tác giả khắc họa sâu sắc tâm trạng bàng hoàng, đau xót và cô đơn của Kim Trọng khi nhận ra bi kịch đã ập đến với người mình yêu.


câu 1: Trong đoạn trích từ Người lang thang không cô đơn, hình tượng thi sĩ Hoàng Cầm hiện lên với vẻ đẹp của một tài năng thiên bẩm và một tâm hồn nghệ sĩ thuần khiết. Trước hết, đó là một con người của văn hóa Kinh Bắc, nơi những câu quan họ và hồn quê thấm đẫm trong từng lời thơ. Hoàng Cầm hiện lên không chỉ là một nhà thơ mà là một "ông hoàng" trong thế giới của cái đẹp và tình yêu. Dù cuộc đời gặp không ít trắc trở, biến cố, ông vẫn giữ cho mình một cốt cách hào hoa, lịch thiệp và sự kiêu hãnh vốn có của người nghệ sĩ. Hình tượng ông gắn liền với sự "lang thang" nhưng không hề đơn độc, bởi ông luôn sống trong thế giới của sự sáng tạo và được bao bọc bởi tình yêu thương của những người tri kỷ. Nghệ thuật ký chân dung sắc sảo của tác giả đã giúp người đọc thấy được một Hoàng Cầm rất thực: vừa mong manh trong tình cảm, vừa cứng cỏi trong lý tưởng nghệ thuật. Qua đó, nhân vật trở thành biểu tượng cho sức sống bền bỉ của văn hóa dân tộc và thiên chức cao quý của người nghệ sĩ chân chính.

câu 2:

Trong kỷ nguyên số, khi AI có thể làm thay con người những việc rập khuôn, thì sự sáng tạo chính là "hộ chiếu" để chúng ta bước vào tương lai. Nó không còn là đặc quyền của thiên tài, mà là năng lực sinh tồn thiết yếu để mỗi cá nhân khẳng định giá trị bản thân.

Sáng tạo là khả năng tìm ra giải pháp mới, góc nhìn mới để nâng cao giá trị cuộc sống thay vì đi theo những lối mòn cũ kỹ. Ý nghĩa đầu tiên của sáng tạo chính là giúp con người thích nghi và bứt phá. Giữa thế giới "phẳng" đầy cạnh tranh, nếu chỉ là một bản sao, bạn sẽ sớm bị đào thải. Sự sáng tạo tạo nên dấu ấn cá nhân, giúp chúng ta làm chủ công nghệ và biến những thách thức thành cơ hội. Một ý tưởng nhỏ trong cách quản lý thời gian hay một sáng kiến trong công việc cũng đủ để khiến hiệu suất lao động thay đổi vượt bậc.

Ở tầm vóc lớn hơn, sáng tạo là động lực thúc đẩy xã hội. Mọi tiện nghi hôm nay từ internet, xe điện đến y học hiện đại đều là kết tinh của những tư duy không chấp nhận thực tại. Trong bối cảnh thế giới đối mặt với biến đổi khí hậu hay dịch bệnh, chỉ có những giải pháp đột phá mới có thể cứu vãn và duy trì sự phát triển bền vững. Sáng tạo giúp nhân loại không dừng lại mà luôn tiến về phía trước.

Tuy nhiên, đáng ngại là vẫn còn bộ phận giới trẻ chọn lối sống "copy-paste", ngại tư duy và sợ sai lầm. Lối sống rập khuôn này giống như một "vết dầu loang" làm tê liệt khả năng tiến hóa của xã hội. Chúng ta cần hiểu rằng, sáng tạo bắt đầu từ lòng tò mò và sự dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn.

Tóm lại, sáng tạo là hơi thở của thời đại. Đừng chỉ là người tiêu dùng những giá trị có sẵn, hãy là người kiến tạo nên những giá trị mới. Sáng tạo không nhất thiết phải vĩ đại, đôi khi chỉ cần là việc bạn chọn một cách sống tích cực và khác biệt hơn ngày hôm qua.

câu 1 : Tự sự kết hợp với biểu cảm và nghị luận

câu2: Văn bản kể về cuộc đời, những biến cố và cốt cách nghệ sĩ của ông hoàng thơ tình Kinh Bắc - thi sĩ Hoàng Cầm. Đó là chân dung một người nghệ sĩ luôn sống hết mình với thơ ca, với tình yêu và quê hương dù trải qua nhiều gian truân

câu3: Cảm hứng ngợi ca, trân trọng và đồng cảm trước vẻ đẹp tâm hồn, tài năng và bản lĩnh văn hóa của thi sĩ Hoàng Cầm. Tác giả thể hiện sự ngưỡng mộ đối với một nhân cách nghệ sĩ lớn, luôn giữ vững cái tôi bản sắc giữa dòng đời biến động.

câu 4: Khắc họa chân dung thi sĩ Hoàng Cầm với tâm hồn lãng mạn, đa tình và lòng yêu quê hương thiết tha. Văn bản cũng phản ánh những thăng trầm trong sự nghiệp và cuộc sống của ông, từ đó tôn vinh giá trị của người nghệ sĩ chân chính.

câu 5: Chi tiết: Hình ảnh thi sĩ Hoàng Cầm dù ở tuổi già vẫn giữ nguyên vẹn cái hồn cốt hào hoa, lịch thiệp và tình yêu mãnh liệt với thơ ca.

Vì sao: Vì chi tiết này cho thấy sức sống mãnh liệt của nghệ thuật. Nó chứng minh rằng hoàn cảnh có thể làm con người già đi về thể xác, nhưng không thể khuất phục được một tâm hồn nghệ sĩ đích thực.

câu 1:Đoạn trích cuộc gặp gỡ giữa Từ Hải và Thúy Kiều đã thể hiện bút pháp nghệ thuật bậc thầy của Nguyễn Du trong việc xây dựng hình tượng nhân vật và sử dụng ngôn ngữ. Trước hết, tác giả sử dụng bút pháp ước lệ tượng trưng kết hợp với những từ ngữ Hán Việt trang trọng để khắc họa chân dung Từ Hải. Những hình ảnh như "đội trời đạp đất", "gươm đàn nửa gánh", "giang hồ vẫy vùng" không chỉ gợi lên tầm vóc kì vĩ, phi thường của một bậc anh hùng mà còn khẳng định cốt cách phóng khoáng, tự do của chàng. Bên cạnh đó, nghệ thuật xây dựng đối thoại vô cùng tinh tế đã bộc lộ rõ tính cách nhân vật. Nếu lời lẽ của Kiều khiêm nhường, sắc sảo với những hình ảnh tự ví mình là "cỏ nội hoa hèn", thì lời của Từ Hải lại hào sảng, bộc trực, thể hiện sự thấu hiểu và trân trọng dành cho người tri kỷ. Cuối cùng, việc sử dụng thành công thể thơ lục bát với nhịp điệu uyển chuyển, cách gieo vần tài tình đã làm cho đoạn trích vừa mang âm hưởng anh hùng ca, vừa đậm đà chất trữ tình sâu lắng. Qua đó, Nguyễn Du không chỉ tạo nên một cuộc hội ngộ định mệnh mà còn gửi gắm lý tưởng về một tình yêu dựa trên sự thấu hiểu và tôn trọng.

câu 2

Trong hành trình đi tìm những giá trị nhân văn cao đẹp, "lòng tốt" luôn là kim chỉ nam giúp con người kết nối và sưởi ấm lẫn nhau. Có ý kiến cho rằng: "Lòng tốt của con người có thể chữa lành các vết thương nhưng lòng tốt cũng cần đôi phần sắc sảo, nếu không chẳng khác nào con số không tròn trĩnh." Câu nói này không chỉ là một lời nhắc nhở về lòng trắc ẩn mà còn là một bài học sâu sắc về sự tỉnh táo trong cách chúng ta trao đi yêu thương.

Trước hết, ta cần hiểu lòng tốt là sự đồng cảm, sẻ chia và sẵn lòng giúp đỡ người khác mà không mưu cầu tư lợi. Nó chính là "liều thuốc" kỳ diệu giúp chữa lành những tổn thương về vật chất lẫn tinh thần, đem lại niềm tin vào cuộc sống cho những người đang trong tuyệt vọng. Tuy nhiên, vế sau của nhận định lại nhấn mạnh đến sự "sắc sảo" – tức là sự thông minh, óc quan sát và khả năng phân định đúng sai. Một lòng tốt thiếu đi sự sắc sảo sẽ trở nên vô nghĩa, thậm chí là phản tác dụng, giống như một "con số không tròn trĩnh" – nhìn thì có vẻ đầy đặn nhưng giá trị thực tế lại bằng không.

Tại sao lòng tốt lại cần sự sắc sảo? Thực tế đã chứng minh, nếu chúng ta giúp đỡ một cách mù quáng, chúng ta có thể vô tình tiếp tay cho cái ác hoặc tạo ra sự ỷ lại. Một người luôn cho tiền người ăn xin giả danh thực chất đang làm hại cộng đồng và cổ xúy cho hành vi lừa đảo. Một người bạn luôn bao che cho lỗi lầm của bạn mình vì danh nghĩa "lòng tốt" thì thực ra đang tước đi cơ hội để người đó sửa đổi và trưởng thành. Khi đó, lòng tốt không còn là sự cứu rỗi mà trở thành sự dung túng. Sự sắc sảo giúp chúng ta đặt lòng tốt đúng nơi, đúng lúc và đúng đối tượng, để mỗi hành động nhân ái đều mang lại giá trị bền vững.

Nhìn vào đoạn trích cuộc gặp gỡ giữa Từ Hải và Thúy Kiều, ta thấy rất rõ sự "sắc sảo" này. Từ Hải cứu giúp Kiều không chỉ vì lòng thương cảm cho một kiếp hồng nhan bạc mệnh, mà còn bởi chàng có "mắt xanh" tinh đời, nhận ra phẩm giá và tài năng của nàng. Đó là lòng tốt của một bậc anh hùng có trí tuệ: biết trân trọng cái đẹp và nhìn ra chân giá trị giữa chốn bụi trần. Chính sự sắc sảo ấy đã khiến cuộc gặp gỡ không chỉ là một màn cứu rỗi thông thường mà trở thành cuộc hội ngộ của những tâm hồn tri kỷ.

Tuy nhiên, chúng ta cần phân biệt rõ giữa "sắc sảo" và "tính toán". Sắc sảo là để lòng tốt được thực hiện hiệu quả hơn, chứ không phải là sự ích kỷ, chỉ giúp đỡ khi thấy có lợi cho mình. Một trái tim ấm áp cần được dẫn dắt bởi một cái đầu lạnh. Lòng tốt có trí tuệ sẽ giúp xã hội phát triển văn minh hơn, nơi mà sự giúp đỡ thực sự chạm đến tay những người cần nó nhất.

Tóm lại, lòng tốt là vẻ đẹp quý giá nhất của con người, nhưng đừng để nó là một thứ ánh sáng yếu ớt dễ bị lợi dụng. Mỗi chúng ta cần rèn luyện cho mình một bản lĩnh vững vàng và một đôi mắt tinh tường để lòng tốt không chỉ là sự ban ơn, mà là một sức mạnh thực sự để cải tạo thế giới. Hãy để lòng tốt của bạn là một con số có giá trị, chứ không phải là một "con số không" lạc lõng giữa cuộc đời.

câu 1 : thể thơ lục bát

câu 2 :Hai người gặp nhau tại lầu hồng (nơi Thúy Kiều đang ở, khi đó nàng đang ở lầu xanh của Tú Bà/Bạc Bà)

câu 3:Qua các câu thơ, ta thấy Thúy Kiều là một người:+ Khiêm nhường và khéo lé

Tinh tế và có "mắt xanh

Khát khao sự thấu hiể

câu 4:Ngoại hình và cốt cách

Tài năng

Trọng tình, trọng ng

Câu 5

Ngưỡng mộ và xúc động

vì : Ngưỡng mộ vẻ đẹp hào hùng, khí phách của Từ Hải – một hình mẫu anh hùng dám đấu tranh cho công lý và tự do.

Trân trọng giá trị của con người dù trong hoàn cảnh khó khăn nhất (Kiều ở lầu xanh vẫn giữ được tâm hồn cao đẹp và gặp được người xứng đáng).