Nguyễn Hoàng Phương Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Hoàng Phương Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Sau khi đọc bài thơ mây và sóng của Ta-go, trong em đọng lại một cảm xúc rất dịu dàng, trong trẻo nhưng cũng vô cùng sâu sắc, như vừa được trở về với thế giới tuổi thơ hồn nhiên và tình mẫu tử thiêng liêng, ấm áp. Bài thơ không có những hình ảnh lớn lao hay cảm xúc mãnh liệt, nhưng chính sự nhẹ nhàng, tưởng chừng rất giản đơn ấy lại khiến em rung động mạnh mẽ. Qua cuộc đối thoại tưởng tượng giữa em bé với mây và sóng, Ta-go đã khắc họa một cách tinh tế thế giới mộng mơ của trẻ thơ – nơi trí tưởng tượng bay bổng, hồn nhiên và đầy sức sống. Em thích cách nhà thơ để cho mây và sóng xuất hiện như những lời mời gọi đầy hấp dẫn, đại diện cho những cuộc vui kỳ diệu, mới lạ ngoài kia, những điều mà bất cứ đứa trẻ nào cũng dễ bị cuốn hút. Trước những lời rủ rê ấy, em bé ban đầu có chút tò mò, khao khát được đi xa, được khám phá, được hòa mình vào không gian rộng lớn của thiên nhiên. Điều đó khiến em thấy rất gần gũi, bởi trong mỗi đứa trẻ đều luôn tồn tại ước mơ được bay cao, bay xa, vượt khỏi vòng tay quen thuộc để tìm đến những điều mới mẻ. Tuy nhiên, điều làm em xúc động nhất chính là cách em bé từ chối những lời mời gọi ấy không phải vì sợ hãi hay gò bó, mà bởi tình yêu dành cho mẹ. Em bé không cần phải đi lên tận tầng mây hay xuống tận đáy biển để tìm niềm vui, bởi em đã tự sáng tạo ra “trò chơi” của riêng mình bên mẹ, nơi tình yêu thương biến những điều bình dị nhất trở nên kỳ diệu. Khi em bé nói rằng sẽ là mây để mẹ là bầu trời, là sóng để mẹ là bến bờ, em cảm nhận được một tình cảm vừa hồn nhiên, vừa sâu sắc đến lạ. Trong suy nghĩ ngây thơ ấy, mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là cả thế giới yêu thương, là điểm tựa an toàn và hạnh phúc nhất. Bài thơ khiến em nhận ra rằng đối với trẻ thơ, hạnh phúc không nằm ở những nơi xa xôi, lộng lẫy, mà nằm ngay trong vòng tay của mẹ, trong sự che chở, yêu thương giản dị nhưng bền bỉ. Đọc “Mây và sóng”, em cũng thấy lòng mình chùng xuống khi nghĩ về mẹ của mình ngoài đời thực. Có lẽ trong cuộc sống bận rộn, em đã từng mải mê với những “mây” và “sóng” riêng, những thú vui, những điều hấp dẫn bên ngoài, mà đôi khi quên mất rằng mẹ vẫn luôn ở đó, âm thầm yêu thương và chờ đợi. Bài thơ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng dù lớn lên, dù đi xa đến đâu, tình mẹ vẫn là bến bờ bình yên nhất, là nơi ta có thể trở về để được vỗ về và chở che. Khép lại bài thơ, trong em không chỉ là cảm giác ấm áp, yêu thương mà còn là sự trân trọng sâu sắc đối với tình mẫu tử, một tình cảm thiêng liêng, trong sáng và vĩnh cửu, khiến em muốn sống chậm lại, yêu thương mẹ nhiều hơn và biết nâng niu những khoảnh khắc bình dị nhưng quý giá bên mẹ khi còn có thể.

Sau khi đọc bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm, trong em dâng lên rất nhiều cảm xúc sâu lắng, vừa ấm áp, yêu thương lại vừa bâng khuâng, xúc động, bởi bài thơ đã gợi lên hình ảnh người mẹ với những hi sinh âm thầm, bền bỉ mà cao cả suốt cả cuộc đời dành cho con. Bằng giọng thơ nhẹ nhàng, gần gũi và hình ảnh “quả” mang ý nghĩa ẩn dụ giàu sức gợi, nhà thơ đã giúp em nhận ra rằng mỗi người con lớn lên đều là kết tinh của bao vất vả, nhọc nhằn và yêu thương không kể xiết của mẹ. Mẹ trồng cây, chăm cây, đợi ngày cây ra hoa kết trái cũng giống như mẹ sinh con, nuôi con khôn lớn bằng tất cả tấm lòng, không mong báo đáp, không cần ghi nhớ. Khi con còn nhỏ, mẹ là người che chở, nâng niu, dành cho con những điều tốt đẹp nhất; đến khi con trưởng thành, trở thành “quả ngọt”, mẹ lại lặng lẽ đứng phía sau, chấp nhận già đi, yếu đi để con có thể vững vàng bước vào đời. Điều đó khiến em không khỏi xúc động, bởi sự hi sinh ấy quá đỗi quen thuộc, gần gũi đến mức đôi khi em vô tình coi đó là điều hiển nhiên mà không hề để ý hay trân trọng đúng mức. Những câu thơ viết về tuổi già của mẹ gợi lên trong em một nỗi buồn nhẹ nhưng rất sâu, nỗi buồn của thời gian trôi đi không thể níu giữ, của quy luật đời người khi con ngày một lớn lên thì mẹ ngày một già đi. Đọc bài thơ, em chợt nghĩ đến mẹ của mình trong cuộc sống hằng ngày, nghĩ đến những buổi sớm mẹ dậy sớm lo cho gia đình, những lúc mẹ mệt mỏi nhưng vẫn âm thầm chịu đựng, và cả những lần em vô tâm, chưa quan tâm đến mẹ nhiều như mẹ đã từng dành cho em. Chính vì thế, “Mẹ và quả” không chỉ đơn thuần là một bài thơ viết về tình mẫu tử mà còn giống như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc dành cho mỗi người con: hãy biết trân trọng mẹ khi còn có thể, bởi không có gì có thể bù đắp được những hi sinh thầm lặng mà mẹ đã dành trọn cho con. Bài thơ khiến em hiểu rằng yêu thương mẹ không nên chỉ là cảm xúc trong lòng hay những lời nói suông, mà cần được thể hiện bằng những hành động cụ thể, từ sự quan tâm, chia sẻ trong cuộc sống thường ngày cho đến việc sống tốt, sống có trách nhiệm, trở thành người có ích để mẹ có thể yên lòng. Khép lại bài thơ, trong em đọng lại là cảm giác biết ơn sâu sắc, một niềm xúc động khó tả và một mong muốn rất giản dị nhưng chân thành: được ở bên mẹ nhiều hơn, yêu thương mẹ nhiều hơn, để trở thành “quả ngọt” xứng đáng với bao công lao sinh thành, dưỡng dục của mẹ.