Nguyễn Mạnh Cường

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Mạnh Cường
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Sau khi đọc bài thơ trên của Vũ Quần Phương, em cảm thấy xúc động và thương cảm về hình ảnh người mẹ nông dân tảo tần, vất vả và đứa con thơ ngây ngồi chờ mẹ trong đêm. Không gian bài thơ yên tĩnh, đượm buồn với ánh trăng non, cánh đồng lúa và căn nhà tranh trống trải, tất cả tạo nên một khung cảnh vừa đẹp vừa gợi cảm giác buồn. Hình ảnh em bé ngồi nhìn ra ruộng, chờ mẹ trở về khiến em không khỏi xót xa về hoàn cảnh của cậu. Đứa trẻ dù còn quá nhỏ nhưng đã phải làm quen với sự vắng mặt của mẹ vì mẹ phải vất vả làm đồng đến khuya. Em bé không khóc, chỉ lặng lẽ ngồi chờ đợi, điều đó cho thấy sự thiếu thốn tình cảm nhưng cũng phản ánh cuộc sống vất vả của người nông dân. Người mẹ trong bài thơ hiện lên qua những chi tiết rất giản dị: bàn chân lội bùn, trở về từ cánh đồng xa trong đêm khuya. Những hình ảnh ấy khiến em cảm nhận được rõ sự vất vả, nhọc nhằn và sự hi sinh thầm lặng của mẹ để lo cho gia đình. Mẹ làm việc quên cả thời gian, quên cả mệt mỏi để mang lại cuộc sống tốt hơn cho con. Kết bài là hình ảnh em bé đã ngủ quên khi đang chờ đợi người mẹ trở về, hình ảnh đó vừa gợi cảm giác bình yên, vừa khiến người đọc thấy nghẹn ngào. Dù mẹ về muộn, nhưng con vẫn chờ mẹ trong vô thức, tình mẫu tử dù không được thể hiện ra nhưng lại hiện lên rất rõ ràng. Bài thơ trên giúp em hiểu và trân trọng hơn những hi sinh âm thầm và công lao của mẹ trong cuộc sống. Qua đó, em đã tự nhắc bản thân phải biết yêu thương, quan tâm và kính trọng mẹ nhiều hơn. Đây là một bài thơ dù giản dị nhưng lại giàu cảm xúc, để lại cho em nhiều suy nghĩ sâu sắc về tình mẫu tử và cuộc sống lao động vất vả của người nông dân.

Sau khi đọc bài thơ Mây và sóng của Ta-go, trong em đã có nhiều ấn tượng sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng và bền vững. Bài thơ được viết với giọng điệu nhẹ nhàng, trong sáng như lời nói của hồn nhiên của một đứa trẻ, nhưng ẩn chứa bên trong là tình yêu thương không thể đong đếm dành cho mẹ. Qua lời mời gọi hấp dẫn của mây và sóng, em bé đã tưởng tượng ra những cuộc chơi thú vị, mới lạ. Đó là thế giới kì diệu mà bất cứ đứa trẻ nào cũng ước được tham gia. Tuy nhiên, điều làm em xúc động nhất là dù cậu trông có vẻ tò mò và thích thú, cậu vẫn từ chối những lời mời ấy để ở bên mẹ. Điều đó cho thấy tình cảm dành cho mẹ của cậu bé lớn hơn mọi niềm vui khác trên đời. Hình ảnh em bé sáng tạo ra những trò chơi cùng mẹ đã thể hiện trí tưởng tượng phong phú và tâm hồn trong sáng của trẻ thơ. Với cậu, mẹ chính là trung tâm của thế giới, là nơi an toàn và hạnh phúc nhất. Qua đó, tác giả đã khẳng định rằng tình mẹ con là tình cảm thiêng liêng, bền vững và không gì có thể thay thế được. Bài thơ giúp em tưởng tượng đến bản thân mình. Có những lúc em mải chơi với bạn, quên giờ về làm mẹ phải lo lắng, sốt ruột đợi em ở nhà. Qua bài thơ Mây và sóng, em càng hiểu được tình yêu của mẹ dành cho con là không thể đong đếm, vì mẹ là người sinh ra và cũng là người gánh vác trách nhiệm nuôi dưỡng con nên người. Với hình ảnh đẹp, ngôn ngữ giản dị và ý nghĩa sâu sắc, Mây và sóng đã giúp em cảm nhận rõ hơn về giá trị của tình mẫu tử. Bài thơ nhắc nhở em phải biết yêu thương, trân trọng mẹ, bởi mẹ chính là điều quý giá nhất trong cuộc đời của mỗi con người.

Sau khi đọc bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm, em cảm thấy trong lòng dâng lên niềm cảm xúc sâu lắng và xúc động. Bài thơ không chỉ nói về hình ảnh người mẹ tảo tần, hi sinh mà còn gửi gắm một triết lí giản dị nhưng sâu sắc về cuộc đời và con người. Qua hình ảnh ''quả'', tác giả đã khéo léo thể hiện tình yêu thương bao la, sự hi sinh thầm lặng của người mẹ dành cho con. Trong bài thơ, hình ảnh người mẹ hiện lên là người gieo trồng, chăm sóc những "quả" bằng tất cả tình yêu thương và sự nhẫn nại. Mỗi quả ngọt là kết tinh của bao nắng mưa, vất vả mà mẹ đã trải qua để chăm sóc. Khi đọc đến những câu thơ, dòng thơ nói về việc mẹ chắt chiu từng điều nhỏ bé cho "quả", em cảm nhận được sự hi sinh lặng lẽ mà lớn lao của mẹ. Mẹ không chỉ nuôi những đứa con của mình bằng cơm áo mà còn nuôi dưỡng bằng cả tình yêu, bằng đạo lí làm người. Điều khiến em suy nghĩ nhiều nhất là hình ảnh người con lớn lên, trưởng thành từ sự chăm sóc của mẹ. Khi "quả" đã chín, mẹ lại âm thầm lùi về phía sau. Mẹ không đòi hỏi sự đền đáp, chỉ mong con nên người, sống tốt và giúp ích cho đời. Qua đó, bài thơ đã nhắc nhở em phải biết trân trọng công ơn sinh thành, giáo dục của mẹ, biết yêu và quan tâm mẹ nhiều hơn khi có thể. Bài thơ Mẹ và quả không dùng những hình ảnh cầu kì mà lại vô cùng gần gũi, mộc mạc nhưng lại có sức lay động mạnh mẽ. Ngôn ngữ giản dị, giọng điệu nhẹ nhàng khiến em đọc lên mà thấy ấm áp như tình yêu thương của mẹ dành cho con. Từ bài thơ, em tự nhủ với bản thân phải sống tốt hơn, chăm ngoan hơn để không phụ lòng mẹ, không phụ những công lao của mẹ. Bài thơ Mẹ và quả là một bài thơ giàu ý nghĩa nhân văn về tình mẫu tử, để lại trong em nhiều cảm xúc về mẹ.

Truyện truyền thuyết "Thánh Gióng" kể về một anh hùng tiêu biểu của truyền thuyết Việt Nam, thể hiện rõ tinh thần yêu nước và sức mạnh phi thường của dân tộc. Qua hình tượng Thánh Gióng, nhân dân ta đã gửi gắm ước mơ về người anh hùng cứu nước, sẵn sàng đứng lên bảo vệ non sông khi Tổ quốc lâm nguy.

Trước tiên, Thánh Gióng là một nhân vật có nguồn gốc kì lạ. Gióng được sinh ra do mẹ ướm chân mình với vết chân to khi đang làm đồng, mang thai mười hai tháng mới sinh. Lên ba tuổi, Gióng vẫn chưa biết nói, biết cười, đặt đâu nằm đấy. Đến lúc có sứ giả đến đưa tin về việc vua cần tìm một người anh hùng thì Gióng lại nói được tiếng Việt một cách thành thạo dù chưa từng mở miệng suốt 3 năm. Các chi tiết trên cho thấy rằng Gióng không phải là con người bình thường mà là một nhân vật mang nhiều yếu tố huyền ảo và bí ẩn, và là một nhân vật quan trọng trong việc giành lại hòa bình cho đất nước.

Thánh Gióng còn là hình ảnh tiêu biểu cho lòng yêu nước sâu sắc và tinh thần dũng cảm chiến đấu. Khi giặc Ân xâm lược, Gióng không những không sợ hãi mà còn đứng lên nhận trách nhiệm cứu nước. Trên chiến trường, Gióng cưỡi ngựa sắt, vung roi sắt quét sạch từ chỗ này đến chỗ khác. Khi roi sắt gãy, Gióng liền nhanh trí nhổ bụi tre bên đường để tiếp tục chiến đấu. Hình ảnh đó thể hiện lòng kiên cường, sự quyết tâm đánh giặc đến cùng của người anh hùng.

Sau khi hoàn thành sứ mệnh, Thánh Gióng không nhận công lao mà cưỡi ngựa bay thẳng lên trời, để lại toàn bộ áo giáp do nhân dân cung cấp ở lại. Chi tiết này thể hiện vẻ đẹp cao cả, trong sáng của người anh hùng truyền thuyết, đồng thời cho thấy Thánh Gióng là một nhân vật bất tử, sống mãi trong lòng dân. Nhân dân đã tôn vinh Gióng là Phù Đổng Thiên Vương, lập đền thờ ghi nhớ công ơn.

Nhân vật Thánh Gióng mang những đặc điểm tiêu biểu của người anh hùng truyền thuyết: xuất thân kì lạ, sức mạnh phi thường, lòng yêu nước sâu sắc và tinh thần dũng cảm chiến đấu. Qua hình tượng Thánh Gióng, nhân dân ta đã thể hiện niềm tự hào dân tộc và khát vọng giành lấy độc lập, tự do cho đất nước.

Trong cuộc sống, ai cũng có lúc gặp khó khăn. Khi đó, ta cần nhất là lời khuyên từ mọi người để giúp bản thân có thể vượt qua được hoàn cảnh khó khăn đó. Tuy nhiên, khi nhận lời khuyên từ người khác, ta cũng cần phải biết chọn lọc sao cho ý kiến đó được số đông đồng tình, nếu không sẽ rơi vào bế tắc. Trong truyện Đẽo cày giữa đường, người thợ mộc là một người nghe lời khuyên nhưng không biết chọn lọc các ý kiến sao cho phù hợp.

Người thợ mộc trong truyện là một người lao động bình thường, làm đẽo cày để bán như bao người khác. Ban đầu, anh có mục tiêu rõ ràng và bắt tay vào công việc ngay. Tuy nhiên, trong quá trình đẽo cày giữa đường, mỗi khi có người đi qua và góp ý, anh liền thực hiện lời của người đó mà không suy nghĩ, đưa ra ý kiến của mình. Người đầu tiên bảo anh phải cày to, anh làm to; người thứ hai bảo anh phải cày nhỏ, anh cũng làm theo; người thứ ba bảo anh phải cày siêu to, anh cũng làm theo mà không suy nghĩ gì nhiều. Mỗi người một ý kiến khác nhau, nhưng anh thợ mộc vẫn thực hiện theo từng lời khuyên của mỗi người mà không phân biệt đúng, sai, không có chính kiến khiến ba lần cày của anh đều như công cốc. Không những không bán được hàng mà còn hết số gỗ anh dùng nhiều tiền để mua. Lí do khiến anh bị như vậy là do anh không có chính kiến rõ ràng, không có lập trường riêng, dễ bị tác động bởi ý kiến bên ngoài.

Không những vậy, người thợ mộc còn thể hiện sự nông nổi và thiếu suy xét. Anh không dựa vào kinh nghiệm của bản thân hay nhu cầu thực tế của người mua mà dựa hoàn toàn vào các lời khuyên từ những người mà có lẽ còn không biết phải đẽo cày như nào mới bán được hàng. Chính vì thiếu suy nghĩ và đặt niềm tin vào người lạ đã khiến anh mất hết gỗ và vẫn không bán được hàng. Kết cục đó là hậu quả của việc thiếu bản lĩnh và thiếu quyết đoán của anh thợ mộc.

Qua nhân vật người thợ mộc, câu chuyện đã phê phán những con người sống không có chính kiến, không biết chọn lọc ý kiến đúng đắn, dễ chạy theo dư luận. Đồng thời, câu chuyện cũng nhắc nhở mỗi người cần biết lắng nghe các góp ý một cách có chọn lọc, biết phân tích đúng, sai dựa vào chính kiến của bản thân.