Giáp Chí Thiện

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Giáp Chí Thiện
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Trong quá trình học tập, mỗi học sinh đều có những thiên hướng riêng: người giỏi tính toán, người yêu văn chương, người lại say mê hội họa. Từ đó, xuất hiện quan điểm cho rằng: "Chỉ nên học những môn mình yêu thích, còn những môn khác có thể bỏ qua". Tuy nhiên, đây là một cái nhìn phiến diện, có thể dẫn đến sự thiếu hụt kiến thức trầm trọng và hạn chế khả năng phát triển của mỗi cá nhân trong tương lai. Trước hết, hệ thống giáo dục hiện nay được thiết kế dựa trên sự cân bằng giữa các lĩnh vực khoa học tự nhiên, khoa học xã hội và kỹ năng. Mỗi môn học đều cung cấp một mảnh ghép quan trọng để chúng ta hiểu về thế giới. Nếu chỉ học Toán mà bỏ qua Văn học, chúng ta có thể giỏi tính toán nhưng lại gặp khó khăn trong việc diễn đạt tư duy hay thấu cảm với con người. Ngược lại, nếu chỉ học các môn nghệ thuật mà bỏ qua tư duy logic, chúng ta sẽ thiếu đi sự nhạy bén và khoa học trong việc giải quyết các vấn đề cuộc sống. Thứ hai, việc "chỉ học môn mình thích" vô tình tạo ra một thói quen xấu: ngại khó và né tránh thử thách. Thực tế, những môn ta không thích thường là những môn ta cảm thấy khó. Việc kiên trì vượt qua một môn học "đáng sợ" chính là bài tập rèn luyện ý chí, tính kiên nhẫn và kỷ luật bản thân. Đây là những kỹ năng sinh tồn quan trọng hơn bất kỳ kiến thức chuyên môn nào khi chúng ta bước chân vào đời. Hơn nữa, ranh giới giữa các ngành nghề trong tương lai đang dần xóa nhòa. Một lập trình viên giỏi không chỉ cần giỏi code mà còn cần hiểu về tâm lý học hành vi (môn Giáo dục công dân/Văn học) để thiết kế ứng dụng thân thiện với người dùng. Một bác sĩ không chỉ cần giỏi sinh học mà còn cần kỹ năng ngoại ngữ để đọc tài liệu quốc tế. Nếu "bỏ qua" các môn khác ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, chúng ta đang tự tay đóng lại những cánh cửa cơ hội nghề nghiệp đầy tiềm năng của chính mình. Cuối cùng, sở thích của con người, đặc biệt là ở lứa tuổi học sinh, thường thay đổi theo thời gian. Nếu hôm nay bạn bỏ qua môn Lịch sử vì thấy chán, nhưng vài năm sau bạn lại khao khát trở thành một nhà nghiên cứu văn hóa, lúc đó việc bù đắp lỗ hổng kiến thức sẽ trở nên vô cùng khó khăn. Việc học đều các môn giúp chúng ta có một nền tảng vững chắc, từ đó có thể tự tin rẽ hướng sang bất cứ lĩnh vực nào khi niềm đam mê thực sự định hình. Tóm lại, học tập là một hành trình khai phá bản thân và thế giới. Chúng ta có quyền ưu tiên thời gian cho môn mình yêu thích để tỏa sáng, nhưng tuyệt đối không nên bỏ qua những môn học khác. Hãy coi những môn "không thích" là công cụ để hỗ trợ cho đam mê chính của mình, bởi một cái cây chỉ có thể vươn cao khi có bộ rễ bám sâu và rộng vào lòng đất tri thức đa dạng.



Giờ Trái Đất là một sáng kiến toàn cầu đầy ý nghĩa, kêu gọi mọi người tắt các thiết bị điện không cần thiết trong một giờ đồng hồ. Tuy nhiên, có ý kiến cho rằng: "Tắt thiết bị điện trong Giờ Trái Đất chỉ là việc làm hình thức, không có tác dụng vì chẳng tiết kiệm được bao nhiêu". Theo tôi, đây là một cách nhìn nhận hẹp hòi, chỉ thấy cái lợi trước mắt mà quên đi giá trị tinh thần và sức mạnh lan tỏa to lớn của chiến dịch này. Trước hết, nếu chỉ xét về mặt con số kỹ thuật, lượng điện năng tiết kiệm được trong một giờ trên toàn thế giới quả thực không thể giải quyết triệt để cuộc khủng hoảng năng lượng hay biến đổi khí hậu ngay lập tức. Thế nhưng, "không bao nhiêu" không có nghĩa là "không có tác dụng". Theo thống kê từ Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN), mỗi năm trong Giờ Trái Đất, chúng ta vẫn tiết kiệm được hàng trăm nghìn kWh điện – một con số đủ để vận hành nhiều hoạt động thiết yếu khác. Quan trọng hơn, mục đích cốt lõi của Giờ Trái Đất không nằm ở số tiền điện giảm được trên hóa đơn, mà nằm ở sự thức tỉnh ý thức. Khi hàng triệu bóng đèn cùng vụt tắt, đó là thông điệp mạnh mẽ về sự đoàn kết của nhân loại trong việc bảo vệ hành tinh. Một giờ tắt điện là khoảng lặng để mỗi cá nhân suy ngẫm về mối quan hệ giữa con người và thiên nhiên. Nó nhắc nhở chúng ta rằng nguồn tài nguyên không phải là vô tận và mỗi hành động nhỏ đều có thể tạo nên thay đổi lớn. Bên cạnh đó, việc coi đây là hành động "hình thức" là sự phủ nhận sức mạnh của giáo dục cộng đồng. Giờ Trái Đất giống như một hồi chuông cảnh tỉnh, giúp thế hệ trẻ hình thành thói quen tiết kiệm năng lượng không chỉ trong một giờ mà là suốt 364 ngày còn lại trong năm. Từ việc tắt một bóng đèn khi ra khỏi phòng đến việc lựa chọn các thiết bị điện tiết kiệm năng lượng, tất cả đều bắt nguồn từ sự thay đổi nhận thức mà chiến dịch này mang lại. Cuối cùng, Giờ Trái Đất còn là dịp để các quốc gia, tổ chức và doanh nghiệp cùng ngồi lại, thúc đẩy các chính sách về năng lượng sạch và phát triển bền vững. Ý nghĩa biểu tượng của nó vượt xa khỏi việc tắt đi một thiết bị điện; nó là biểu tượng của niềm hy vọng và cam kết hành động vì tương lai của trái đất. Tóm lại, tắt đèn trong Giờ Trái Đất không hề vô dụng hay chỉ mang tính trình diễn. Đó là một hành động văn minh, thể hiện trách nhiệm của mỗi cá nhân đối với ngôi nhà chung của nhân loại. Thay vì hoài nghi về con số tiết kiệm, chúng ta hãy cùng nhau hành động, bởi lẽ: "Nhiều giọt nước nhỏ sẽ tạo thành đại dương".



Trong môi trường học đường, chúng ta thường bắt gặp hình ảnh những cô chú lao công thầm lặng quét dọn hành lang, sân trường hay các khu vệ sinh. Từ đó, một bộ phận học sinh nảy sinh tư tưởng: "Vệ sinh trường học là việc của lao công vì họ đã được trả lương". Tuy nhiên, đây là một quan niệm hết sức sai lầm, ích kỷ và thiếu trách nhiệm. Trước hết, cần khẳng định rằng dù nhà trường có thuê nhân viên vệ sinh, điều đó không đồng nghĩa với việc học sinh có quyền xả rác bừa bãi. Công việc của người lao công là duy trì cảnh quan chung, chứ không phải là đi theo sau để "dọn dẹp" sự thiếu ý thức của từng cá nhân. Nếu mỗi học sinh đều mặc định mình đứng ngoài cuộc, thì dù có bao nhiêu nhân lực vệ sinh đi chăng nữa, ngôi trường cũng không bao giờ có thể sạch đẹp một cách bền vững. Thứ hai, trường học không chỉ là nơi truyền thụ kiến thức mà còn là nơi rèn luyện nhân cách. Việc tự giác giữ gìn vệ sinh lớp học, sân trường là một bài học thực tế về lòng tự trọng và tinh thần trách nhiệm. Khi ta cầm một mẩu rác bỏ vào thùng, ta đang học cách trân trọng không gian sống của chính mình và tôn trọng công sức lao động của người khác. Ngược lại, thái độ ỷ lại vào đồng tiền (tiền phí vệ sinh) để bao biện cho hành vi xả rác sẽ hình thành nên lối sống vô cảm, coi thường lao động chân tay. Thêm vào đó, việc cùng nhau dọn dẹp vệ sinh còn giúp thắt chặt tình đoàn kết. Những buổi trực nhật lớp, những giờ lao động tập thể chính là cơ hội để bạn bè gắn kết, cùng nhau tạo ra thành quả hữu hình là một môi trường xanh - sạch - đẹp. Đây là những giá trị tinh thần quý giá mà không một khoản lương nào có thể thay thế được. Cuối cùng, chúng ta cần hiểu rằng "nhân lực có hạn nhưng rác thải thì vô hạn" nếu ý thức con người kém. Một ngôi trường sạch bóng không đến từ cây chổi của người lao công, mà đến từ việc rác không bị vứt xuống đất. Khi mỗi học sinh coi trường học là ngôi nhà thứ hai, các em sẽ tự khắc biết bảo vệ và chăm sóc nó như chính căn phòng của mình. Tóm lại, quan điểm phó mặc việc vệ sinh cho người lao công là một tư duy lạc hậu. Giữ gìn vệ sinh trường học phải là sự kết hợp giữa công việc chuyên môn của nhân viên nhà trường và ý thức tự giác của mỗi học sinh. Hãy để việc nhặt một lá rơi hay bỏ rác đúng nơi quy định trở thành một nét văn hóa đẹp, khẳng định giá trị của những người trẻ văn minh