Phạm Thị Thùy Trang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Thị Thùy Trang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Sau khi đọc bài thơ trên, em cảm thấy vô cùng xúc động trước hình ảnh em bé nhỏ đang chờ mẹ trong đêm. Bài thơ gợi lên một khung cảnh làng quê rất yên tĩnh và quen thuộc: ruộng lúa, căn nhà tranh, ao nước và những con đom đóm bay trong đêm tối. Trong không gian ấy, em bé ngồi nhìn ra cánh đồng rộng lớn, ngước nhìn vầng trăng non trên bầu trời và mong chờ mẹ trở về. Hình ảnh đó khiến em cảm nhận rõ sự cô đơn, mong ngóng và tình yêu thương của em bé dành cho mẹ. Em bé nhìn trăng, nhìn đom đóm bay, nhưng điều em mong nhất vẫn là được nhìn thấy mẹ. Mẹ vẫn đang làm việc ngoài cánh đồng, hòa lẫn vào màn đêm và ruộng lúa mênh mông. Chi tiết này khiến em hiểu rằng người mẹ phải lao động vất vả đến tận đêm khuya để chăm lo cho gia đình. Trong căn nhà tranh nhỏ, bếp lửa vẫn chưa được nhóm lên, mọi thứ đều trống trải và tĩnh lặng, chỉ có ánh sáng nhỏ bé của những con đom đóm bay ra bay vào. Khung cảnh ấy càng làm nổi bật nỗi chờ đợi của em bé. Em bé dõi theo từng chuyển động xung quanh, hy vọng sẽ nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc của mẹ. Tiếng “ì oạp” của bàn chân mẹ lội bùn từ cánh đồng xa như một âm thanh rất đời thường nhưng lại chứa đựng biết bao vất vả. Khi đọc đến đây, em cảm thấy rất thương người mẹ trong bài thơ. Mẹ phải làm việc muộn ngoài đồng, vượt qua bùn lầy và bóng tối để trở về với con. Hình ảnh đó khiến em liên tưởng đến sự hi sinh thầm lặng của biết bao người mẹ trong cuộc sống. Đến khi đêm đã khuya, ánh trăng chiếu sáng khu vườn hoa mận trắng, mẹ cuối cùng cũng trở về và bế em bé vào nhà. Khoảnh khắc ấy thật ấm áp và đầy yêu thương. Tuy nhiên, nỗi đợi chờ của em bé dường như vẫn còn ở trong giấc mơ, cho thấy sự mong ngóng của em bé dành cho mẹ lớn đến mức nào. Bài thơ tuy ngắn nhưng đã gợi lên nhiều cảm xúc sâu lắng trong lòng em. Qua hình ảnh em bé chờ mẹ, em cảm nhận được tình mẫu tử vô cùng thiêng liêng và ấm áp. Đồng thời, bài thơ cũng giúp em hiểu hơn về sự vất vả của những người mẹ làm nông nơi làng quê. Sau khi đọc bài thơ, em càng thêm trân trọng và yêu thương mẹ của mình. Em nhận ra rằng mẹ luôn hi sinh rất nhiều để chăm sóc và nuôi dưỡng con cái. Vì vậy, mỗi người con cần biết yêu thương, quan tâm và giúp đỡ mẹ nhiều hơn trong cuộc sống hằng ngày. Bài thơ đã để lại trong em những cảm xúc nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, khiến em suy nghĩ nhiều hơn về tình mẹ và về những điều giản dị mà vô cùng quý giá trong cuộc sống

Sau khi đọc bài thơ “Mây và sóng” của Ta-go, em cảm thấy vô cùng xúc động và ấn tượng trước tình mẫu tử thiêng liêng, sâu sắc mà tác giả đã thể hiện. Bài thơ được viết dưới hình thức như một câu chuyện nhỏ giữa em bé và mẹ, với những hình ảnh giàu trí tưởng tượng và ngôn ngữ nhẹ nhàng, trong sáng. Qua đó, nhà thơ đã khắc họa một cách tinh tế tình yêu thương của người con dành cho mẹ, đồng thời làm nổi bật vẻ đẹp thiêng liêng của tình mẹ con trong cuộc sống. Trong bài thơ, em bé được mây trên trời và sóng ngoài biển rủ rê tham gia vào những cuộc vui thú vị. Những lời mời gọi ấy mở ra trước mắt em bé một thế giới rộng lớn, tự do và đầy hấp dẫn. Đó là nơi em có thể bay lên cùng mây, rong chơi khắp bầu trời, hay hòa mình vào những con sóng để đi đến những miền xa lạ. Những hình ảnh ấy gợi lên khát khao khám phá, vui chơi – điều rất tự nhiên trong tâm hồn của một đứa trẻ. Tuy nhiên, dù những trò chơi ấy có thú vị đến đâu, em bé vẫn từ chối lời rủ rê của mây và sóng vì không muốn rời xa mẹ. Chi tiết này khiến em cảm thấy vô cùng xúc động, bởi nó cho thấy tình yêu mẹ của em bé lớn hơn tất cả những niềm vui bên ngoài. Điều khiến em ấn tượng nhất là cách em bé nghĩ ra những trò chơi thật đặc biệt với mẹ. Em tưởng tượng rằng mình sẽ là mây còn mẹ là mặt trăng, hay em là sóng còn mẹ là bờ biển. Trong những trò chơi ấy, mẹ luôn là trung tâm và là nơi em bé tìm về. Qua đó, ta thấy rằng đối với em bé, được ở bên mẹ chính là niềm hạnh phúc lớn nhất. Không cần phải đi đến những nơi xa xôi hay tham gia vào những cuộc phiêu lưu kỳ thú, chỉ cần được ở bên mẹ, em bé đã có cả một thế giới tràn đầy niềm vui. Bài thơ không chỉ thể hiện tình yêu của em bé dành cho mẹ mà còn khiến em nhận ra sự thiêng liêng của tình mẫu tử. Tình cảm ấy giản dị nhưng vô cùng bền chặt và ấm áp. Mẹ luôn là nơi chở che, là vòng tay yêu thương và là điểm tựa bình yên nhất của mỗi con người. Khi đọc bài thơ, em càng hiểu rằng trong cuộc sống, có thể có rất nhiều điều hấp dẫn, nhưng tình mẹ vẫn luôn là điều quý giá và đáng trân trọng nhất. Sau khi đọc xong bài thơ “Mây và sóng”, em cảm thấy mình yêu thương mẹ nhiều hơn và biết ơn mẹ vì tất cả những gì mẹ đã dành cho mình. Bài thơ giúp em hiểu rằng hạnh phúc đôi khi không phải là những điều lớn lao hay xa vời, mà chính là những khoảnh khắc bình dị khi ta được ở bên những người thân yêu. “Mây và sóng” không chỉ là một bài thơ đẹp về trí tưởng tượng của trẻ thơ mà còn là lời nhắc nhở mỗi người hãy biết trân trọng tình cảm gia đình, đặc biệt là tình mẹ con thiêng liêng.

Sau khi đọc bài thơ “Mẹ và quả” của Nguyễn Khoa Điềm, em cảm thấy vô cùng xúc động và suy nghĩ nhiều hơn về tình mẹ thiêng liêng. Bài thơ không dùng những hình ảnh quá cầu kì mà chỉ qua hình ảnh rất quen thuộc là quả trong vườn, nhà thơ đã gợi lên tình yêu thương, sự hi sinh thầm lặng và bền bỉ của người mẹ dành cho con. Hình ảnh người mẹ chăm sóc từng cây trái trong vườn khiến em liên tưởng đến những tháng ngày mẹ vất vả nuôi con khôn lớn. Mỗi quả trong vườn lớn lên nhờ sự chăm sóc của mẹ cũng giống như mỗi đứa con trưởng thành nhờ tình yêu thương, sự hi sinh và công sức của mẹ. Qua bài thơ, em cảm nhận được mẹ luôn là người âm thầm làm mọi việc vì con mà không mong nhận lại điều gì. Mẹ giống như người làm vườn kiên nhẫn, chăm chút từng ngày để cây ra quả ngọt. Con lớn lên, trưởng thành, đạt được những thành công trong cuộc sống chính là “quả ngọt” mà mẹ mong chờ. Nhưng điều làm em xúc động nhất là nỗi băn khoăn của nhà thơ khi nghĩ về mẹ. Khi những quả trong vườn đã lớn và chín, mẹ cũng dần già đi theo năm tháng. Điều đó khiến em nhận ra rằng thời gian trôi qua rất nhanh, và cha mẹ không thể ở bên ta mãi mãi. Chính vì vậy, mỗi người con cần biết trân trọng những giây phút được sống bên mẹ. Bài thơ cũng khiến em suy nghĩ về trách nhiệm của mình đối với mẹ. Mẹ đã dành cả cuộc đời để chăm sóc và hi sinh cho con, nhưng đôi khi chúng ta lại vô tình quên đi điều đó. Có lúc ta còn khiến mẹ buồn vì những hành động hay lời nói thiếu suy nghĩ. Khi đọc bài thơ, em cảm thấy như được nhắc nhở rằng mình cần phải yêu thương mẹ nhiều hơn, biết quan tâm, giúp đỡ mẹ trong cuộc sống hằng ngày và cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của mẹ. Ngoài ra, bài thơ còn giúp em hiểu rằng tình mẹ là tình cảm vô cùng thiêng liêng và sâu sắc. Tình yêu ấy không ồn ào, không phô trương mà lặng lẽ như dòng nước mát nuôi dưỡng cuộc đời mỗi con người. Mẹ luôn nghĩ cho con trước khi nghĩ đến bản thân mình. Những hi sinh của mẹ đôi khi giản dị đến mức chúng ta dễ dàng bỏ quên, nhưng thực ra đó lại là những điều vô cùng lớn lao. Sau khi đọc xong bài thơ “Mẹ và quả”, em càng thêm yêu thương và biết ơn mẹ của mình. Em nhận ra rằng mình cần phải sống tốt hơn, ngoan ngoãn hơn và biết trân trọng những gì mẹ đã làm cho mình. Bài thơ không chỉ mang đến cho em những cảm xúc sâu lắng mà còn nhắc nhở em phải luôn ghi nhớ công ơn sinh thành, dưỡng dục của mẹ. Đối với em, mẹ chính là người quan trọng nhất trong cuộc đời, và tình mẹ mãi mãi là điều thiêng liêng, đẹp đẽ nhất.