Phạm Nhật Vy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Nhật Vy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Đọc những câu thơ trên, em cảm thấy trong lòng mình dâng lên một nỗi xúc động rất nhẹ nhưng thấm sâu. Hình ảnh em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa trong buổi chiều tối gợi lên một khung cảnh quê hương yên bình mà buồn vắng. Trời đã tối, “nửa vầng trăng non” treo lơ lửng trên đầu hè, ánh sáng mờ nhạt khiến không gian càng thêm tĩnh lặng. Trong khung cảnh ấy, em bé ngóng nhìn ra cánh đồng, chờ mẹ trở về. Chỉ một hình ảnh giản dị như vậy thôi cũng đủ khiến em cảm nhận được nỗi nhớ và sự mong đợi da diết của đứa con nhỏ.

Điều làm em xúc động nhất là câu thơ: “Em bé nhìn vầng trăng, nhưng chưa nhìn thấy mẹ”. Vầng trăng thì có thể nhìn thấy rõ trên bầu trời, nhưng mẹ lại “lẫn trên cánh đồng”, “đồng lúa lẫn vào đêm”. Hình ảnh ấy cho thấy mẹ đang vất vả lao động giữa đồng xa, hòa mình vào bóng tối của ruộng lúa. Mẹ như tan vào thiên nhiên, vào đêm tối, còn em bé thì ngồi ở nhà chờ đợi trong cô đơn. Em cảm nhận được sự hi sinh thầm lặng của người mẹ nông dân. Khi trời đã tối, mọi người được nghỉ ngơi thì mẹ vẫn còn ngoài đồng làm việc.

Căn nhà tranh “trống trải”, “ngọn lửa bếp chưa nhen” càng làm nổi bật sự thiếu vắng của mẹ. Không có mẹ, ngôi nhà trở nên lạnh lẽo và im ắng. Những con đom đóm bay ngoài ao rồi bay vào nhà tạo nên ánh sáng lập lòe, nhỏ bé giữa bóng đêm. Em thấy hình ảnh đom đóm thật đẹp nhưng cũng gợi buồn, vì nó làm cho khung cảnh thêm tĩnh mịch. Em bé nhìn đom đóm bay và lắng nghe, chờ “tiếng bàn chân mẹ”. Âm thanh “ì oạp” của bàn chân lội bùn nghe vừa gần gũi vừa thương xót. Chỉ một âm thanh quen thuộc ấy thôi cũng đủ làm ấm lòng đứa trẻ đang đợi mẹ.

Khi “trời về khuya lung linh trắng vườn hoa mận trắng”, khung cảnh trở nên sáng hơn, dịu dàng hơn. Và cuối cùng mẹ đã trở về, “bế vào nhà”. Câu thơ cuối khiến em rất xúc động: “nỗi đợi vẫn nằm mơ”. Dù mẹ đã về, nhưng nỗi mong chờ ấy vẫn còn như một giấc mơ trong tâm hồn em bé. Em hiểu rằng tình cảm của đứa con dành cho mẹ rất sâu đậm. Chỉ cần mẹ vắng mặt một lúc thôi, em bé đã cảm thấy trống trải và nhớ nhung.

Qua bài thơ, em cảm nhận được tình mẫu tử thiêng liêng và sự hi sinh thầm lặng của người mẹ. Bài thơ không có những lời lẽ to tát, chỉ là những hình ảnh giản dị của làng quê, của đêm trăng, của đom đóm và ruộng lúa, nhưng lại chạm đến trái tim người đọc. Em càng thêm yêu quý và biết ơn mẹ của mình, người luôn âm thầm làm việc và lo lắng cho em mỗi ngày. Bài thơ giúp em hiểu rằng phía sau sự bình yên của gia đình là bao nhiêu vất vả, hi sinh của mẹ.

Sau khi đọc bài thơ “Mây và sóng” của Rabindranath Tagore, em cảm thấy rất xúc động và ấm áp. Bài thơ kể về câu chuyện của một em bé được mây và sóng rủ đi chơi, nhưng cuối cùng em vẫn chọn ở lại bên mẹ. Câu chuyện tưởng như đơn giản, nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng tình mẫu tử thiêng liêng và sâu sắc.

Khi đọc đến đoạn mây rủ em bé bay lên trời cao, rồi sóng rủ em ra biển lớn, em cảm thấy rất thú vị. Những lời mời gọi ấy giống như bao điều hấp dẫn trong cuộc sống mà trẻ em thường tò mò, muốn khám phá. Em cũng từng nhiều lần thích đi chơi, thích được vui đùa cùng bạn bè mà quên mất mẹ đang chờ ở nhà. Vì vậy, em thấy hình ảnh em bé trong bài thơ thật gần gũi với mình. Thế nhưng điều làm em cảm động nhất là dù rất muốn đi theo mây và sóng, em bé vẫn từ chối vì không muốn rời xa mẹ. Em nhận ra rằng trong trái tim của em bé, mẹ luôn là người quan trọng nhất.

Bài thơ còn khiến em ấn tượng bởi sự hồn nhiên, trong sáng của em bé. Em bé không buồn khi không được đi chơi xa mà còn nghĩ ra những trò chơi thú vị ngay bên mẹ: “Con là mây và mẹ sẽ là bầu trời”, “Con là sóng và mẹ sẽ là bến bờ”. Những hình ảnh ấy thật đẹp và giàu ý nghĩa. Nó cho thấy tình yêu của mẹ giống như bầu trời rộng lớn, như bến bờ vững chắc luôn che chở và bao dung cho con. Dù con có đi đâu, làm gì thì mẹ vẫn luôn ở đó, dang tay đón con trở về.

Sau khi đọc xong bài thơ, em càng hiểu hơn tình yêu của mẹ dành cho mình. Mẹ luôn hi sinh, quan tâm và lo lắng cho em từng chút một. Có khi em vô tư chưa hiểu hết những vất vả của mẹ, nhưng qua bài thơ này, em thấy mình cần biết trân trọng và yêu thương mẹ nhiều hơn. Em nghĩ rằng không có niềm vui nào lớn bằng niềm vui được ở bên gia đình, đặc biệt là bên mẹ.

“Mây và sóng” là một bài thơ nhẹ nhàng nhưng để lại trong em nhiều suy nghĩ. Qua những hình ảnh mây, sóng và những trò chơi tưởng tượng, tác giả đã gửi gắm thông điệp rằng tình mẹ là điều quý giá nhất trên đời. Bài thơ giúp em nhận ra rằng dù ngoài kia có bao điều hấp dẫn đến đâu, vòng tay mẹ vẫn là nơi bình yên và hạnh phúc nhất.

Sau khi đọc bài thơ “Mẹ và quả” của Nguyễn Khoa Điềm, em cảm thấy trong lòng dâng lên nhiều cảm xúc vừa ấm áp vừa xúc động. Bài thơ không dài nhưng chứa đựng tình cảm sâu nặng của người con dành cho mẹ. Qua hình ảnh những quả trong vườn và hình ảnh người mẹ tần tảo, nhà thơ đã gợi cho em suy nghĩ về công lao sinh thành, dưỡng dục to lớn của mẹ đối với mỗi người.

Trong bài thơ, hình ảnh “quả” được nhắc đến nhiều lần. Những quả trong vườn được mẹ chăm sóc, vun trồng, đợi đến ngày chín ngọt. Nhưng ẩn sau hình ảnh đó chính là người con. Con cũng giống như một “quả” mà mẹ đã sinh ra, nuôi nấng và chờ đợi từng ngày trưởng thành. Khi đọc đến những câu thơ nói về sự mong mỏi của mẹ, em cảm nhận được tình yêu thương thầm lặng mà bao la. Mẹ không chỉ cho con sự sống mà còn dành cả tuổi xuân, cả những vất vả nhọc nhằn để chăm lo cho con nên người.

Điều khiến em xúc động nhất là khi tác giả nói về nỗi lo của người mẹ. Mẹ lo cho “quả” chưa chín tới, cũng như lo cho con chưa trưởng thành, chưa đủ vững vàng bước vào cuộc sống. Qua đó, em hiểu rằng tình yêu của mẹ không bao giờ dừng lại. Dù con đã lớn, mẹ vẫn luôn dõi theo, lo lắng và hi sinh. Tình yêu ấy không ồn ào mà lặng lẽ, giống như cây vẫn âm thầm hút nhựa để nuôi quả lớn lên từng ngày.

Bài thơ còn khiến em tự nhìn lại bản thân. Có những lúc em vô tình làm mẹ buồn, có khi chưa biết trân trọng những điều mẹ làm cho mình. Sau khi đọc bài thơ, em càng thấm thía rằng mình chính là “quả” mà mẹ đã dành cả cuộc đời để chăm sóc. Nếu “quả” không ngọt lành, không chín đúng mùa, thì người buồn nhất chính là mẹ. Vì vậy, em tự nhủ phải cố gắng học tập thật tốt, sống ngoan ngoãn và biết yêu thương mẹ nhiều hơn để không phụ lòng mong mỏi của mẹ.

Qua bài thơ “Mẹ và quả”, em cảm nhận rõ ràng hơn sự thiêng liêng của tình mẫu tử. Tình cảm ấy giản dị nhưng vô cùng sâu sắc, là nguồn động lực giúp mỗi người lớn lên và trưởng thành. Bài thơ khép lại nhưng dư âm vẫn còn đọng lại trong em, nhắc nhở em phải luôn biết ơn và trân trọng mẹ – người đã vì em mà hi sinh thầm lặng suốt cả cuộc đời.