Trần Gia Phúc
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Đoạn trích khắc họa cuộc gặp gỡ kỳ diệu giữa Từ Hải và Thúy Kiều, qua đó Nguyễn Du thể hiện lí tưởng về bậc anh hùng và tình tri kỷ. Từ Hải hiện lên với vẻ đẹp phi thường: “đội trời đạp đất”, “côn quyền hơn sức lược thao gồm tài” – một đấng anh hào tự do, ngang tàng, thoát khỏi khuôn khổ tầm thường. Cuộc đời ông là “gươm đàn nửa gánh non sông một chèo”, hội tụ cả văn và võ, mang chí lớn bốn phương. Khi gặp Kiều, trái tim người anh hùng cũng “xiêu” trước tài sắc. Cuộc đối đáp giữa hai người thật cao đẹp: Từ Hải đề cao tự do, khinh ghét “cá chậu chim lồng”; Kiều tinh tường, điềm đạm mà sâu sắc, biết “chọn đá thử vàng”. Họ “ý hợp tâm đầu”, tri kỷ không cần cầu kỳ. Nghệ thuật sử dụng từ ngữ chọn lọc, hình ảnh kỳ vĩ, lời thoại giàu chất triết lí đã tạo nên khúc giao hòa giữa anh hùng và giai nhân. Đoạn trích thể hiện khát vọng về một tình yêu tự do, vượt lên lễ giáo phong kiến, đồng thời ca ngợi những con người có bản lĩnh và khí phách phi thường.
Câu 2
Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, bên cạnh những ánh hào quang và thành tích nổi bật, vẫn tồn tại một giá trị bền bỉ và thiêng liêng: sự hi sinh thầm lặng. Đó là những cống hiến âm thầm, không màng danh lợi, xuất phát từ tình yêu thương, trách nhiệm và lòng vị tha. Sự hi sinh thầm lặng chính là nền tảng vững chắc gắn kết cộng đồng, là ngọn lửa thầm lặng sưởi ấm đời sống tinh thần xã hội.
Hi sinh thầm lặng trước hết được thể hiện qua những hành động bình dị mà cao cả. Đó là hình ảnh người mẹ tần tảo sớm hôm, thức khuya dậy sớm vì con, vì gia đình, chấp nhận hy sinh tuổi xuân và những đam mê riêng. Đó là người cha lặng lẽ gánh trên vai bao lo toan, mưu cầu hạnh phúc cho những người thân yêu. Trong xã hội, đó là những “chiến sĩ áo trắng” nơi tuyến đầu chống dịch, những thầy cô giáo bám trường bám lớp ở vùng cao, những công nhân vệ sinh môi trường lặng lẽ làm đẹp phố phường từ lúc thành phố còn chìm trong giấc ngủ. Họ không tìm kiếm sự vinh danh ồn ào, thậm chí có lúc bị lãng quên, nhưng những đóng góp của họ vô cùng to lớn. Họ thầm lặng đặt lợi ích của tập thể, của cộng đồng lên trên lợi ích cá nhân, như những con ong chăm chỉ xây tổ cho đời.
Vì sao sự hi sinh thầm lặng lại có ý nghĩa quan trọng đến vậy? Bởi lẽ, một xã hội không thể phát triển bền vững nếu chỉ dựa vào những cá nhân xuất chúng. Chính những đóng góp nhỏ bé nhưng bền bỉ của hàng triệu con người vô danh mới tạo nên bức tường thành vững chắc cho đất nước. Họ là những người giữ lửa cho truyền thống, là những chiếc cầu nối thầm lặng đưa thế hệ trẻ vươn xa. Hơn thế, trong cuộc sống đầy biến động, những hành động sẻ chia, giúp đỡ lẫn nhau giữa những con người xa lạ – như quyên góp cho người nghèo, giúp đỡ nạn nhân thiên tai – đều là những biểu hiện cao đẹp của sự hi sinh thầm lặng. Nó nuôi dưỡng lòng trắc ẩn, sự đồng cảm, kéo mọi người lại gần nhau hơn, tạo nên một xã hội nhân văn, giàu tình thương.
Tuy nhiên, trong nhịp sống gấp gáp và đầy toan tính của thời đại ngày nay, không ít người chỉ biết chạy theo lợi ích cá nhân, coi nhẹ những giá trị cộng đồng. Họ cho rằng hi sinh là thiệt thòi, là lỗi thời. Sống thực dụng, vô cảm trước nỗi đau của người khác là một căn bệnh đáng báo động. Bên cạnh đó, chúng ta cũng cần phân biệt sự hi sinh thầm lặng với sự cam chịu, buông xuôi. Hi sinh thầm lặng là sự chủ động, là lựa chọn có ý thức của những trái tim giàu lòng vị tha, chứ không phải sự chấp nhận bất lực trước số phận.
Nhận thức được giá trị to lớn ấy, mỗi người, đặc biệt là thế hệ trẻ, cần biết trân trọng và nuôi dưỡng lòng biết ơn đối với những hi sinh thầm lặng xung quanh mình. Hãy bắt đầu từ những hành động nhỏ: lời cảm ơn chân thành với bố mẹ, sự tri ân với thầy cô, một cử chỉ tử tế với người lao động công ích. Quan trọng hơn, mỗi chúng ta hãy sẵn sàng trở thành một “người hùng thầm lặng” khi có thể – bằng cách sống có trách nhiệm, biết sẻ chia, và sẵn lòng giúp đỡ người khác mà không mong cầu được đền đáp. Một xã hội tốt đẹp được xây dựng không chỉ từ những thiên tài, mà từ vô vàn những hy sinh bé nhỏ, thầm lặng của những con người bình thường nhưng có trái tim vĩ đại. Sự hi sinh thầm lặng chính là thứ keo vô hình gắn kết cộng đồng, là phẩm chất làm nên vẻ đẹp trường tồn của nhân loại.
Câu 1
Thể thơ của văn bản trên là thể thơ lục bát (câu 6 chữ – câu 8 chữ, vần nhịp uyển chuyển).
Câu 2
Hai nhân vật Từ Hải và Thúy Kiều gặp nhau tại lầu hồng (nơi Từ Hải cho đưa Kiều đến sau khi nghe tiếng nàng).
(Dẫn chứng: “Thiếp danh đưa đến lầu hồng”)
Câu 3
-Biện pháp tu từ chính:
Ẩn dụ (“cỏ nội hoa hèn”, “thân bèo bọt”) – những hình ảnh chỉ những vật nhỏ bé, thấp kém, tạm bợ, trôi nổi.
-Tác dụng:
+Thể hiện thân phận nhỏ nhoi, bấp bênh, đáng thương của Thúy Kiều – một người từng rơi vào chốn lầu xanh.
+Lời nói khiêm nhường, biết ơn sâu sắc của Kiều trước tấm lòng rộng lượng của Từ Hải.
+Làm tăng sức gợi hình, gợi cảm, khắc họa tâm trạng vừa tủi phận, vừa trân trọng cơ hội được Từ Hải che chở.
Câu 4
Qua đoạn trích, nhân vật Từ Hải hiện lên với những nét đẹp:
-Một đấng anh hùng hào kiệt:
“Đội trời đạp đất ở đời”, “côn quyền hơn sức lược thao gồm tài” → khí phách phi thường, tài năng vẹn toàn, chí nguyện tung hoành giang hồ.
-Con người trọng tình, trọng nghĩa, phóng khoáng:
+Không coi trọng của cải, sẵn sàng trả lại “tiền trăm” – “Muôn chung nghìn tứ cũng là có nhau”.
+Yêu cái đẹp, trân trọng tri kỷ: khi gặp Kiều, ông dành cho nàng sự nâng đỡ, cưu mang chứ không bạc bẽo
+Có con mắt tinh đời, thấu hiểu lòng người:
Khen Kiều: “Anh hùng đoán giữa trần ai mới già” – cho thấy bản lĩnh của bậc anh hùng biết quý người tài sắc giữa chốn bụi bặm.
=> Tóm lại, Từ Hải là hình tượng lý tưởng về người anh hùng hào sảng, giàu bản lĩnh, trọng tình nghĩa, xứng đáng là “tri kỷ” của Thúy Kiều.
Câu 5
Văn bản khơi gợi trong tôi những tình cảm, cảm xúc:-
Khâm phục và ngưỡng mộ trước khí phách anh hùng, phong thái đường hoàng của Từ Hải – một con người tự do, không màng danh lợi tầm thường.Xúc động trước cuộc gặp gỡ tri kỷ giữa Từ Hải và Thúy Kiều: hai tâm hồn đồng điệu, “ý hợp tâm đầu”, vượt lên trên thân phận và hoàn cảnh.Cảm thương cho số phận Thúy Kiều nhưng cũng thấy ấm lòng vì nàng cuối cùng cũng gặp được bến đỗ xứng đáng.Trân trọng những giá trị nhân văn cao đẹp: tình yêu thương, sự trọng nghĩa khinh tài, và niềm tin vào tình người giữa cuộc đời.