Trần Cao Phát
Giới thiệu về bản thân
câu 1 Truyện Kiều là một trong những truyện thơ nổi tiếng nhất và xét vào hàng kinh điển trong Văn học Việt Nam. Tác phẩm được viết bằng chữ Nôm, theo thể lục bát, gồm 3254 câu. Giá trị nội dung và nghệ thuật của tác phẩm được Nguyễn Du thể hiện một cách nhẹ nhàng mà vẫn sâu sắc vô cùng.Giá trị nội dung của truyện được thể hiện qua giá trị hiện thực và nhân đạo. Giá trị hiện thực của tác phẩm là phản ánh hiện thực xã hội đương thời với bộ mặt tàn bạo của giai cấp thống trị. Sức mạnh của đồng tiền và số phận những con người bị áp bức, nạn nhân của đồng tiền, đặc biệt là người phụ nữ. Phơi bày hiện thực xã hội phong kiến bất công, phản ánh nỗi khổ đau, bất hạnh của con người, đặc biệt là người phụ nữ.Gia đình nhà Vương Ông đang sống bình yên, chỉ vì một lời không đâu vào đâu của thằng bán tơ “vu oan giá hoạ”, thế là cuộc sống yên lành bị phá vỡ, tai hoạ ở đâu ập xuống nhà Kiều. Để từ đó, khiến cho cuộc đời Kiều phải rẽ hướng, hướng đi mới của số phận Kiều nghiệt ngã, đau đớn, tủi hổ vô cùng.
câu 2
Trong hành trình đi tìm ý nghĩa cuộc sống, lòng tốt luôn được coi là ánh sáng lung linh nhất dẫn lối con người qua những đêm tối của khổ đau. Tuy nhiên, sự tử tế nếu thiếu đi ánh sáng của lý trí đôi khi lại trở nên mù quáng. Bàn về điều này, có ý kiến cho rằng: “Lòng tốt của con người có thể chữa lành các vết thương nhưng lòng tốt cũng cần đôi phần sắc sảo, nếu không chẳng khác nào con số không tròn trĩnh.”
Trước hết, chúng ta không thể phủ nhận sức mạnh kỳ diệu của lòng tốt. Đó là sự thấu cảm, sẻ chia và sẵn sàng giúp đỡ người khác mà không mưu cầu tư lợi. Lòng tốt giống như một liều thuốc tinh thần, có khả năng “chữa lành các vết thương”, giúp những người đang tuyệt vọng tìm thấy niềm tin và sức mạnh để đứng dậy. Một lời động viên đúng lúc, một bàn tay đưa ra khi hoạn nạn có thể thay đổi cả một số phận. Thế giới này sẽ thật lạnh lẽo và tàn nhẫn nếu thiếu đi nhịp đập của những trái tim nhân ái.
Tuy nhiên, vế sau của câu nói lại đưa ra một lời cảnh tỉnh cần thiết: lòng tốt cần "đôi phần sắc sảo". Sự sắc sảo ở đây chính là sự tỉnh táo của lý trí, là khả năng quan sát và đánh giá thực tế. Tại sao lòng tốt lại cần sự sắc sảo? Bởi lẽ, trong một xã hội phức tạp, không phải mọi sự giúp đỡ đều mang lại kết quả tốt đẹp. Nếu chúng ta bao dung cho những kẻ lười biếng, chúng ta đang vô tình triệt tiêu động lực phấn đấu của họ. Nếu chúng ta nhẹ dạ tin vào những lời lừa lọc, lòng tốt của ta đang gián tiếp nuôi dưỡng cái ác. Khi đó, lòng tốt chỉ là "con số không tròn trĩnh" – nó không mang lại giá trị thực tế, thậm chí còn gây ra tác hại cho bản thân người cho đi và cả xã hội.
Lòng tốt sắc sảo không có nghĩa là sự toan tính hay lạnh lùng. Đó là khi ta biết giúp đỡ một cách thông minh: cho người nghèo cái "cần câu" và dạy họ cách câu cá thay vì chỉ cho họ "con cá" để ăn qua ngày. Đó là khi ta biết nói lời từ chối trước những yêu cầu vô lý để bảo vệ giá trị của bản thân và giữ cho sự tử tế không bị rẻ rúng. Lòng tốt đi kèm trí tuệ sẽ tạo ra những giá trị bền vững và có sức lan tỏa mạnh mẽ hơn.
Trong thực tế, vẫn còn nhiều người chọn lối sống vô cảm vì sợ bị lừa dối, hoặc ngược lại, có những người lại quá cả tin để rồi nhận lấy sự thất vọng. Cả hai thái cực này đều không giúp xã hội tốt đẹp hơn. Chúng ta cần rèn luyện cho mình một "trái tim nóng" và một "cái đầu lạnh". Trái tim nóng để luôn biết rung động trước nỗi đau của đồng loại, và cái đầu lạnh để biết cách trao đi yêu thương sao cho đúng đắn và hiệu quả nhất.
Tóm lại, câu nói của Mộ Nhan Ca là một bài học đắt giá về nghệ thuật sống. Đừng để lòng tốt của bạn trở thành sự nhu nhược hay một sự lãng phí vô ích. Hãy để lòng tốt được dẫn dắt bởi sự sắc sảo, để mỗi hành động tử tế của chúng ta thực sự là một đóa hoa thơm ngát, góp phần chữa lành thế giới một cách trọn vẹn nhất.
câu 1 Thể thơ Lục bát (dòng 6 chữ xen kẽ dòng 8 chữ).
Câu 2. Hai nhân vật gặp nhau tại lầu xanh (nơi Thúy Kiều đang bị giam cầm, cụ thể là ở lầu của Tú Bà/Bạc Bà sau lần bị lừa thứ hai). Từ Hải nghe danh Thúy Kiều nên đã tìm đến thăm. Câu 3.Thưa rằng: Lượng cả bao dung,Tấn Dương được thấy mây rồng có phen.
Rộng thương cỏ nội hoa hèn,
Chút thân bèo bọt dám phiền mai sau!"
- Nhận xét:
- Sự khiêm nhường, khéo léo: Kiều tự ví mình là "cỏ nội hoa hèn", "thân bèo bọt" để thể hiện sự khiêm cung trước một bậc anh hùng.
- Sự tinh tế, sắc sảo: Nàng nhận ra cốt cách phi thường của Từ Hải (ví việc gặp Từ Hải như thấy "mây rồng" ở Tấn Dương - điển tích về bậc đế vương), cho thấy nàng là người có "con mắt tinh đời", biết trọng anh hùng.
- Khát vọng được cứu rỗi: Lời nói của Kiều vừa là sự tôn trọng, vừa ngầm gửi gắm hy vọng Từ Hải sẽ là người cứu cuộc đời nàng khỏi vũng bùn nhơ nhớp.
- Vẻ đẹp anh hùng, lẫm liệt: Từ Hải hiện lên với phong thái của một bậc "trai anh hùng", có chí khí vùng vẫy bốn phương.
- Sự phóng khoáng, hào hiệp: Cách Từ Hải đến với Kiều không phải là sự mua vui tầm thường mà là sự trân trọng tài sắc ("Phỉ nguyện sánh phượng đẹp duyên cưỡi rồng").
- Tâm hồn tri kỷ: Từ Hải không nhìn Kiều như một kỹ nữ mà nhìn nàng như một người bạn tri kỷ, xứng đáng để sánh đôi.
- Lý do:
- Ngưỡng mộ khí phách hiên ngang, không màng lễ giáo tầm thường của Từ Hải khi trân trọng một người con gái lỡ bước như Kiều.
- Xúc động trước cảnh ngộ của Kiều nhưng cũng vui mừng vì nàng đã gặp được người hiểu và trân trọng mình ("tri kỷ").
- Tin tưởng vào công lý: Sự xuất hiện của Từ Hải báo hiệu cho một bước ngoặt, nơi cái đẹp và tài năng sẽ được bảo vệ.