ĐẶNG QUỲNH ANH

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của ĐẶNG QUỲNH ANH
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1: Trong hành trình khẳng định giá trị bản thân, ước mơ và lao động chính là hai chân chèo giúp con thuyền cuộc đời rẽ sóng ra khơi. Ước mơ là những khát khao, mục đích cao đẹp mà con người hướng tới, trong khi lao động là những nỗ lực thực tiễn về cả cơ bắp lẫn trí tuệ. Mối quan hệ giữa chúng là sự gắn kết hữu cơ: ước mơ đóng vai trò là "kim chỉ nam", thắp sáng niềm tin và tiếp thêm sức mạnh để ta vượt qua gian khó; ngược lại, lao động chính là "bệ phóng" đưa ước mơ rời khỏi mặt đất của những suy tưởng để trở thành hiện thực. Nếu chỉ mơ mộng mà không bắt tay vào làm việc, ước mơ sẽ mãi là ảo ảnh xa vời. Ngược lại, lao động mà thiếu đi ước mơ sẽ trở nên vô định, mệt mỏi và thiếu sáng tạo. Nhìn vào những người thành công, ta thấy họ không bao giờ chỉ ngồi chờ đợi phép màu, họ kiến tạo tương lai bằng mồ hôi và sự kiên trì. Vì vậy, mỗi người trẻ cần hiểu rằng: để biến những khát vọng lớn lao thành quả ngọt, ta phải không ngừng tôi luyện bản thân qua lao động bền bỉ, bởi "trên bước đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng".

câu 2 :Nguyễn Đình Thi là một nghệ sĩ đa tài, nhưng có lẽ chính những vần thơ hàm súc, giàu chất suy tưởng đã tạo nên một dấu ấn riêng biệt của ông trong lòng độc giả. Bài thơ "Nhớ", ra đời trong khói lửa của cuộc kháng chiến chống Pháp, không chỉ là lời tự tình của một trái tim đang yêu mà còn là bản tình ca về lý tưởng cách mạng. Xuyên suốt tác phẩm, tâm trạng của nhân vật trữ tình hiện lên với những cung bậc cảm xúc tinh tế: từ nỗi nhớ da diết, riêng tư đến sự thăng hoa thành tình yêu đất nước cao cả.

Mở đầu bài thơ, nỗi nhớ được gửi gắm vào những hình ảnh thiên nhiên quen thuộc trên đường hành quân:

"Ngôi sao nhớ ai mà sao lấp lánh

... Sưởi ấm lòng chiến sĩ dưới ngàn cây"

Nỗi nhớ ở đây không làm con người bi lụy. Ngược lại, nó hóa thành ánh sáng "soi đường", hóa thành ngọn lửa "sưởi ấm". Phép nhân hóa "ngôi sao nhớ ai", "ngọn lửa nhớ ai" cho thấy nỗi nhớ đã thấm đẫm vào cảnh vật, khiến không gian chiến trường khắc nghiệt trở nên gần gũi, ấm áp. Nhân vật trữ tình không đơn độc; anh có nỗi nhớ làm bạn, có lý tưởng làm niềm tin.

Đặc sắc nhất trong tâm trạng nhân vật chính là sự phát hiện về mối quan hệ giữa cái tôi cá nhân và cái ta chung của cộng đồng:

Anh yêu em như anh yêu đất nước

Vất vả đau thương tươi thắm vô ngần"

Nguyễn Đình Thi đã có một cách ví von đầy táo bạo nhưng vô cùng sâu sắc. Tình yêu đôi lứa được đặt ngang hàng với tình yêu Tổ quốc. Đất nước hiện lên với hình hài "vất vả đau thương" nhưng vẫn "tươi thắm" – đó cũng chính là gương mặt của người con gái anh yêu. Chính sự hòa quyện này đã nâng tầm tình yêu cá nhân trở thành một loại sức mạnh tinh thần bất diệt. Nỗi nhớ không còn là trở lực mà là động lực:

Anh nhớ em mỗi bước đường anh bước

Mỗi tối anh nằm mỗi miếng anh ăn"

Nỗi nhớ ấy thường trực và mãnh liệt đến mức chiếm trọn cả không gian và thời gian, hiện diện trong từng nhịp sinh hoạt đời thường nhất. Tuy nhiên, thay vì chìm đắm trong sự xa cách, nhân vật trữ tình lại khẳng định một tâm thế đầy bản lĩnh: "Chúng ta yêu nhau chiến đấu suốt đời". Tình yêu ở đây gắn liền với trách nhiệm và lý tưởng.

Khép lại bài thơ, hình ảnh "ngọn lửa trong rừng bập bùng đỏ rực" và niềm "kiêu hãnh làm người" đã hoàn thiện bức chân dung tâm hồn của nhân vật trữ tình. Đó là tâm hồn của một người trí thức đi theo cách mạng: vừa lãng mạn, nhạy cảm, vừa kiên cường, bất khuất.

Bằng thể thơ tự do phóng khoáng, nhịp điệu linh hoạt và ngôn ngữ giàu tính tạo hình, "Nhớ" đã khắc họa thành công một tâm trạng yêu đương tràn đầy năng lượng tích cực. Qua đó, Nguyễn Đình Thi không chỉ nói hộ lòng mình mà còn đại diện cho cả một thế hệ thanh niên thời bấy giờ: những con người biết đặt tình cảm cá nhân trong lòng tình yêu lớn dành cho dân tộc, biến nỗi nhớ thành sức mạnh để chiến đấu và chiến thắng.


Câu 1 : Phương thức biểu đạt chính là Nghị luận.

câu 2:Văn bản bàn về ý nghĩa và giá trị của lao động đối với sự tồn tại của muôn loài, đặc biệt là vai trò của niềm vui trong lao động đối với hạnh phúc và sự phát triển của con người và xã hội.

câu 3:Tác giả đưa ra dẫn chứng từ thế giới tự nhiên:

Chim yến: Khi nhỏ được bố mẹ mớm mồi, khi lớn lên phải tự mình đi kiếm mồi.

Hổ và sư tử: Cũng phải tự lao động (săn mồi) để tồn tại.

Nhận xét: Các bằng chứng này rất xác thực, gần gũi và giàu sức thuyết phục. Nó cho thấy lao động là một bản năng sinh tồn, là nguyên lí tự nhiên tất yếu của mọi sinh vật trước khi xét đến những giá trị cao siêu hơn.

Câu 4:Suy nghĩ: Câu nói nhấn mạnh thái độ đối với lao động chính là chìa khóa của hạnh phúc:

• Lao động không nên chỉ được coi là gánh nặng hay nghĩa vụ để mưu sinh.

• Khi tìm thấy niềm vui, sự say mê trong công việc, con người sẽ không cảm thấy mệt mỏi; thay vào đó là sự thỏa mãn, tự hào về giá trị bản thân.

• Hạnh phúc đích thực không đến từ sự hưởng thụ lười biếng mà đến từ quá trình cống hiến và tạo ra thành quả.

câu 5:Lối sống "há miệng chờ sung", lười biếng, chỉ muốn hưởng thụ mà không muốn làm việc.

• Tư tưởng coi thường các công việc tay chân hoặc những công việc có thu nhập thấp, cho rằng chỉ có làm việc văn phòng mới là lao động thực sự.

• Một bộ phận giới trẻ có xu hướng sống dựa dẫm vào cha mẹ (lối sống "tầm gửi"), sợ khó, sợ khổ, dẫn đến việc thiếu kĩ năng sinh tồn và không đóng góp được gì cho cộng đồng.