ĐỖ THỊ ANH THƯ

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của ĐỖ THỊ ANH THƯ
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Cầu 1.

Điểm nhìn của người kể chuyện: Điểm nhìn hạn tri, điếm nhìn bên trong. (Do người kể chuyện lựa chọn ngôi kể thứ ba, dựa vào cảm nhận, suy nghĩ của nhân vật Thứ để kể lại câu chuyện).

Câu 2.

Ước mơ của nhân vật Thứ khi ngồi trên ghế nhà trường là:

đỗ thành chung, đỗ tú tài, vào đại học đường, sang Tây và trở thành

một vĩ nhân đem những sự thay đổi lớn lao đến cho xứ sở mình.

Câu 3.

- HS xác định được một biện pháp tu từ trong đoạn trích và phân tích tác dụng của nó:

+ Điệp cấu trúc:

Y sẽ..., Đời y sẽ..., ... sẽ khinh y, ... chết mà chưa...

: Có tác dụng nhấn mạnh những nhận thức, hình dung về cuộc sống mòn mỏi, vô nghĩa của nhân vật Thứ về tương lai phía trước của mình; đồng thời tạo nên nhịp điệu gợi cảm cho câu văn; giúp người đọc có được hình dung cụ thể, rõ

Câu 1:

Trong cuộc sống, mỗi người là một cá thể riêng biệt với hoàn cảnh, suy nghĩ, sở thích và lối sống khác nhau. Việc tôn trọng sự khác biệt của người khác không chỉ thể hiện phẩm chất văn minh mà còn là nền tảng để xây dựng một xã hội khoan dung, nhân ái. Khi biết tôn trọng sự khác biệt, ta học được cách lắng nghe, thấu hiểu và nhìn thế giới với nhiều góc nhìn phong phú hơn. Điều đó giúp hạn chế định kiến, kỳ thị và những xung đột không đáng có. Ngược lại, nếu chỉ khăng khăng áp đặt quan điểm cá nhân, coi thường hoặc bài xích sự khác biệt, con người sẽ ngày càng trở nên cô lập, xã hội trở nên phân hóa và mất đi tính gắn kết. Tôn trọng sự khác biệt không có nghĩa là đồng tình với tất cả, mà là học cách chấp nhận và ứng xử văn hóa với những điều không giống mình. Đó cũng là bước đầu để xây dựng lòng khoan dung, từ bi và mở rộng trái tim trong hành trình làm người. Trong một thế giới ngày càng đa dạng, việc tôn trọng sự khác biệt là biểu hiện rõ nét nhất của trí tuệ và lòng nhân hậu.

Câu 2:

Bài thơ “Nắng mới” của Lưu Trọng Lư là một tác phẩm tiêu biểu cho phong cách thơ trữ tình đầy cảm xúc của nhà thơ trong phong trào Thơ mới. Với những hình ảnh mộc mạc, bình dị cùng nỗi nhớ da diết về người mẹ đã khuất, bài thơ không chỉ tái hiện ký ức tuổi thơ mà còn khơi dậy những rung cảm sâu xa trong lòng người đọc về tình mẫu tử, về hoài niệm và thời gian.

Mở đầu bài thơ là một bức tranh thiên nhiên chan chứa nắng trưa:

Mỗi lần nắng mới hắt bên song,
Xao xác, gà trưa gáy não nùng,

Hình ảnh “nắng mới” và âm thanh “gà trưa gáy” gợi lên một không gian vắng lặng, yên ả của buổi trưa miền quê. Ánh nắng không chỉ chiếu rọi không gian mà còn đánh thức tâm hồn nhà thơ, khơi dậy những cảm xúc cũ, đưa ông trở về miền ký ức xa xăm:

Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng,
Chập chờn sống lại những ngày không.

“Lòng rượi buồn” là nỗi buồn nhẹ nhàng mà sâu lắng, như một làn gió thoảng qua tim. “Những ngày không” là cách nói giàu chất tượng trưng, có thể hiểu là những ngày trống vắng, không còn mẹ, hoặc những ngày thơ ấu không còn quay lại. Nhà thơ đang sống lại với ký ức – một nỗi nhớ không thể gọi tên.

Tiếp theo, hình ảnh người mẹ hiện lên thật cảm động:

Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời
Lúc người còn sống, tôi lên mười;

Lời thơ giản dị, như lời thủ thỉ tâm tình. Tuổi thơ và hình bóng mẹ hòa quyện làm một. Trong ký ức ấy, mẹ hiện lên không phải qua một hành động lớn lao, mà chỉ qua một hình ảnh đời thường:

Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,
Áo đỏ người đưa trước giậu phơi.

Chỉ một hành động “phơi áo đỏ trước giậu” thôi cũng khiến nhà thơ ghi nhớ suốt đời. Nắng mới reo ngoài đồng gợi không khí tươi vui của thiên nhiên, trong khi mẹ – người tảo tần – vẫn lặng lẽ hiện diện qua một chi tiết nhỏ nhưng đầy ám ảnh.

Khổ thơ cuối là hình tượng mẹ sống động hơn:

Hình dáng me tôi chửa xoá mờ
Hãy còn mường tượng lúc vào ra:
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong ánh trưa hè trước giậu thưa.

“Chửa xoá mờ”, “mường tượng” – những từ ngữ gợi sự luyến tiếc và khắc khoải. Dù thời gian trôi qua, hình bóng mẹ vẫn in đậm trong tâm trí nhà thơ. “Nét cười đen nhánh sau tay áo” là một chi tiết vừa cụ thể vừa gợi cảm – nụ cười ấy như thắp sáng cả ký ức tuổi thơ. Không gian “trưa hè trước giậu thưa” lặp lại như một nốt nhạc buồn kết thúc bản hòa tấu ký ức.

“Nắng mới” là một bài thơ ngắn nhưng đong đầy cảm xúc. Với ngôn từ tinh tế, hình ảnh gần gũi, Lưu Trọng Lư đã viết nên một khúc nhạc trầm lắng về tình mẹ và nỗi hoài niệm. Tác phẩm không chỉ là tiếng nói riêng của tác giả mà còn là tiếng lòng chung của bao người con khi nhớ về mẹ – người phụ nữ tảo tần, âm thầm trong nắng mới cuộc đời.

Câu 1:

Trong cuộc sống, mỗi người là một cá thể riêng biệt với hoàn cảnh, suy nghĩ, sở thích và lối sống khác nhau. Việc tôn trọng sự khác biệt của người khác không chỉ thể hiện phẩm chất văn minh mà còn là nền tảng để xây dựng một xã hội khoan dung, nhân ái. Khi biết tôn trọng sự khác biệt, ta học được cách lắng nghe, thấu hiểu và nhìn thế giới với nhiều góc nhìn phong phú hơn. Điều đó giúp hạn chế định kiến, kỳ thị và những xung đột không đáng có. Ngược lại, nếu chỉ khăng khăng áp đặt quan điểm cá nhân, coi thường hoặc bài xích sự khác biệt, con người sẽ ngày càng trở nên cô lập, xã hội trở nên phân hóa và mất đi tính gắn kết. Tôn trọng sự khác biệt không có nghĩa là đồng tình với tất cả, mà là học cách chấp nhận và ứng xử văn hóa với những điều không giống mình. Đó cũng là bước đầu để xây dựng lòng khoan dung, từ bi và mở rộng trái tim trong hành trình làm người. Trong một thế giới ngày càng đa dạng, việc tôn trọng sự khác biệt là biểu hiện rõ nét nhất của trí tuệ và lòng nhân hậu.

Câu 2:

Bài thơ “Nắng mới” của Lưu Trọng Lư là một tác phẩm tiêu biểu cho phong cách thơ trữ tình đầy cảm xúc của nhà thơ trong phong trào Thơ mới. Với những hình ảnh mộc mạc, bình dị cùng nỗi nhớ da diết về người mẹ đã khuất, bài thơ không chỉ tái hiện ký ức tuổi thơ mà còn khơi dậy những rung cảm sâu xa trong lòng người đọc về tình mẫu tử, về hoài niệm và thời gian.

Mở đầu bài thơ là một bức tranh thiên nhiên chan chứa nắng trưa:

Mỗi lần nắng mới hắt bên song,
Xao xác, gà trưa gáy não nùng,

Hình ảnh “nắng mới” và âm thanh “gà trưa gáy” gợi lên một không gian vắng lặng, yên ả của buổi trưa miền quê. Ánh nắng không chỉ chiếu rọi không gian mà còn đánh thức tâm hồn nhà thơ, khơi dậy những cảm xúc cũ, đưa ông trở về miền ký ức xa xăm:

Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng,
Chập chờn sống lại những ngày không.

“Lòng rượi buồn” là nỗi buồn nhẹ nhàng mà sâu lắng, như một làn gió thoảng qua tim. “Những ngày không” là cách nói giàu chất tượng trưng, có thể hiểu là những ngày trống vắng, không còn mẹ, hoặc những ngày thơ ấu không còn quay lại. Nhà thơ đang sống lại với ký ức – một nỗi nhớ không thể gọi tên.

Tiếp theo, hình ảnh người mẹ hiện lên thật cảm động:

Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời
Lúc người còn sống, tôi lên mười;

Lời thơ giản dị, như lời thủ thỉ tâm tình. Tuổi thơ và hình bóng mẹ hòa quyện làm một. Trong ký ức ấy, mẹ hiện lên không phải qua một hành động lớn lao, mà chỉ qua một hình ảnh đời thường:

Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,
Áo đỏ người đưa trước giậu phơi.

Chỉ một hành động “phơi áo đỏ trước giậu” thôi cũng khiến nhà thơ ghi nhớ suốt đời. Nắng mới reo ngoài đồng gợi không khí tươi vui của thiên nhiên, trong khi mẹ – người tảo tần – vẫn lặng lẽ hiện diện qua một chi tiết nhỏ nhưng đầy ám ảnh.

Khổ thơ cuối là hình tượng mẹ sống động hơn:

Hình dáng me tôi chửa xoá mờ
Hãy còn mường tượng lúc vào ra:
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong ánh trưa hè trước giậu thưa.

“Chửa xoá mờ”, “mường tượng” – những từ ngữ gợi sự luyến tiếc và khắc khoải. Dù thời gian trôi qua, hình bóng mẹ vẫn in đậm trong tâm trí nhà thơ. “Nét cười đen nhánh sau tay áo” là một chi tiết vừa cụ thể vừa gợi cảm – nụ cười ấy như thắp sáng cả ký ức tuổi thơ. Không gian “trưa hè trước giậu thưa” lặp lại như một nốt nhạc buồn kết thúc bản hòa tấu ký ức.

“Nắng mới” là một bài thơ ngắn nhưng đong đầy cảm xúc. Với ngôn từ tinh tế, hình ảnh gần gũi, Lưu Trọng Lư đã viết nên một khúc nhạc trầm lắng về tình mẹ và nỗi hoài niệm. Tác phẩm không chỉ là tiếng nói riêng của tác giả mà còn là tiếng lòng chung của bao người con khi nhớ về mẹ – người phụ nữ tảo tần, âm thầm trong nắng mới cuộc đời.

Câu 1:

Trong cuộc sống, mỗi người là một cá thể riêng biệt với hoàn cảnh, suy nghĩ, sở thích và lối sống khác nhau. Việc tôn trọng sự khác biệt của người khác không chỉ thể hiện phẩm chất văn minh mà còn là nền tảng để xây dựng một xã hội khoan dung, nhân ái. Khi biết tôn trọng sự khác biệt, ta học được cách lắng nghe, thấu hiểu và nhìn thế giới với nhiều góc nhìn phong phú hơn. Điều đó giúp hạn chế định kiến, kỳ thị và những xung đột không đáng có. Ngược lại, nếu chỉ khăng khăng áp đặt quan điểm cá nhân, coi thường hoặc bài xích sự khác biệt, con người sẽ ngày càng trở nên cô lập, xã hội trở nên phân hóa và mất đi tính gắn kết. Tôn trọng sự khác biệt không có nghĩa là đồng tình với tất cả, mà là học cách chấp nhận và ứng xử văn hóa với những điều không giống mình. Đó cũng là bước đầu để xây dựng lòng khoan dung, từ bi và mở rộng trái tim trong hành trình làm người. Trong một thế giới ngày càng đa dạng, việc tôn trọng sự khác biệt là biểu hiện rõ nét nhất của trí tuệ và lòng nhân hậu.

Câu 2:

Bài thơ “Nắng mới” của Lưu Trọng Lư là một tác phẩm tiêu biểu cho phong cách thơ trữ tình đầy cảm xúc của nhà thơ trong phong trào Thơ mới. Với những hình ảnh mộc mạc, bình dị cùng nỗi nhớ da diết về người mẹ đã khuất, bài thơ không chỉ tái hiện ký ức tuổi thơ mà còn khơi dậy những rung cảm sâu xa trong lòng người đọc về tình mẫu tử, về hoài niệm và thời gian.

Mở đầu bài thơ là một bức tranh thiên nhiên chan chứa nắng trưa:

Mỗi lần nắng mới hắt bên song,
Xao xác, gà trưa gáy não nùng,

Hình ảnh “nắng mới” và âm thanh “gà trưa gáy” gợi lên một không gian vắng lặng, yên ả của buổi trưa miền quê. Ánh nắng không chỉ chiếu rọi không gian mà còn đánh thức tâm hồn nhà thơ, khơi dậy những cảm xúc cũ, đưa ông trở về miền ký ức xa xăm:

Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng,
Chập chờn sống lại những ngày không.

“Lòng rượi buồn” là nỗi buồn nhẹ nhàng mà sâu lắng, như một làn gió thoảng qua tim. “Những ngày không” là cách nói giàu chất tượng trưng, có thể hiểu là những ngày trống vắng, không còn mẹ, hoặc những ngày thơ ấu không còn quay lại. Nhà thơ đang sống lại với ký ức – một nỗi nhớ không thể gọi tên.

Tiếp theo, hình ảnh người mẹ hiện lên thật cảm động:

Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời
Lúc người còn sống, tôi lên mười;

Lời thơ giản dị, như lời thủ thỉ tâm tình. Tuổi thơ và hình bóng mẹ hòa quyện làm một. Trong ký ức ấy, mẹ hiện lên không phải qua một hành động lớn lao, mà chỉ qua một hình ảnh đời thường:

Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,
Áo đỏ người đưa trước giậu phơi.

Chỉ một hành động “phơi áo đỏ trước giậu” thôi cũng khiến nhà thơ ghi nhớ suốt đời. Nắng mới reo ngoài đồng gợi không khí tươi vui của thiên nhiên, trong khi mẹ – người tảo tần – vẫn lặng lẽ hiện diện qua một chi tiết nhỏ nhưng đầy ám ảnh.

Khổ thơ cuối là hình tượng mẹ sống động hơn:

Hình dáng me tôi chửa xoá mờ
Hãy còn mường tượng lúc vào ra:
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong ánh trưa hè trước giậu thưa.

“Chửa xoá mờ”, “mường tượng” – những từ ngữ gợi sự luyến tiếc và khắc khoải. Dù thời gian trôi qua, hình bóng mẹ vẫn in đậm trong tâm trí nhà thơ. “Nét cười đen nhánh sau tay áo” là một chi tiết vừa cụ thể vừa gợi cảm – nụ cười ấy như thắp sáng cả ký ức tuổi thơ. Không gian “trưa hè trước giậu thưa” lặp lại như một nốt nhạc buồn kết thúc bản hòa tấu ký ức.

“Nắng mới” là một bài thơ ngắn nhưng đong đầy cảm xúc. Với ngôn từ tinh tế, hình ảnh gần gũi, Lưu Trọng Lư đã viết nên một khúc nhạc trầm lắng về tình mẹ và nỗi hoài niệm. Tác phẩm không chỉ là tiếng nói riêng của tác giả mà còn là tiếng lòng chung của bao người con khi nhớ về mẹ – người phụ nữ tảo tần, âm thầm trong nắng mới cuộc đời.

Câu 1: Phương thức biểu đạt: Nghị luận

Câu 2: Hai cặp từ/cụm từ đối lập:

-Tằn tiện – phung phí

-Hào phóng – keo kiệt

Câu 3: Tác giả cho rằng không nên phán xét người khác một cách dễ dàng vì mỗi người có một hoàn cảnh, lối sống và cách nhìn nhận khác nhau. Những đánh giá phiến diện thường xuất phát từ định kiến cá nhân, không phản ánh đúng bản chất người bị phán xét, dẫn đến sự hiểu lầm và bất công.

Câu 4: Câu nói này thể hiện rằng khi con người để bản thân bị chi phối bởi định kiến – đặc biệt là định kiến của người khác – thì sẽ đánh mất khả năng tự nhận thức và sống đúng với chính mình. Điều đó khiến chúng ta sống không thật, không tự do, chỉ chạy theo những chuẩn mực gò bó do xã hội áp đặt

Câu 5: Từ văn bản, tôi rút ra thông điệp: Hãy sống là chính mình, biết lắng nghe trái tim và tôn trọng sự khác biệt của người khác. Đừng để định kiến – dù của mình hay của người khác – chi phối cách sống và suy nghĩ của bản thân.