PHẠM HOÀNG ÁNH NHƯ

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của PHẠM HOÀNG ÁNH NHƯ
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1.

Bài thơ “Những bóng người trên sân ga” của Nguyễn Bính là một bức tranh đầy xúc động về những cuộc chia ly trong đời sống con người. Nhà thơ đã chọn sân ga – nơi khởi đầu và kết thúc của những chuyến đi – làm không gian nghệ thuật để gợi nỗi buồn xa cách. Với điệp cấu trúc “Có lần tôi thấy…”, tác giả khắc hoạ hàng loạt hình ảnh chia tay: hai cô bé sát má vào nhau khóc sụt sùi, người yêu tiễn người yêu, vợ chồng bịn rịn, bà mẹ già lưng còng tiễn con đi xa… Những cảnh đời bình dị ấy đã chạm đến chiều sâu cảm xúc nhân văn: nỗi buồn chia xa, tình yêu thương, lòng thủy chung và sự hi sinh. Thể thơ thất ngôn cùng giọng điệu nhẹ nhàng, tha thiết khiến nỗi buồn lan tỏa khắp bài thơ. Nguyễn Bính không chỉ ghi lại cảnh tiễn biệt mà còn gửi gắm niềm trắc ẩn với con người – những “bóng người trên sân ga” mang theo nỗi nhớ, niềm thương. Bài thơ vì thế vừa gợi buồn, vừa làm ấm lòng người đọc bằng tình cảm chân thành và nhân hậu.

Câu 2. Nhà thơ Mỹ Robert Frost từng viết: “Trong rừng có nhiều lối đi/ Và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người.” Câu thơ ngắn gọn mà hàm chứa triết lý sâu sắc về sự chủ động và sáng tạo trong cuộc sống. Trong hành trình đi tìm giá trị và ý nghĩa của đời mình, mỗi người cần biết lựa chọn một “lối đi riêng” – con đường thể hiện cá tính, bản lĩnh và khát vọng khẳng định bản thân. Sự chủ động trong việc chọn lối đi riêng nghĩa là dám suy nghĩ, dám hành động và dám chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình. Cuộc sống vốn muôn hình vạn trạng, nếu ai cũng rập khuôn theo người khác thì xã hội sẽ không có đổi mới, nhân loại sẽ dậm chân tại chỗ. Những người thành công đều là người dám bước đi trên con đường chưa ai đi: Newton phát hiện ra định luật vạn vật hấp dẫn; Edison sáng tạo ra bóng đèn điện; hay ở Việt Nam, cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng từng nói: “Đi con đường mình chọn, dù gian nan nhưng đó là con đường của chính mình.” Sự khác biệt tạo nên giá trị riêng, và chính những lựa chọn táo bạo đã làm nên bước tiến của nhân loại. Tuy nhiên, chọn lối đi riêng không đồng nghĩa với bốc đồng hay chống đối. Cái “lối đi chưa có dấu chân người” mà Robert Frost nói tới là con đường của sáng tạo có suy nghĩ, của niềm tin vào khả năng và lý tưởng tốt đẹp. Người chủ động phải biết nhìn xa, hiểu mình, hiểu đời để chọn hướng đi phù hợp; dám thử thách bản thân nhưng không mù quáng. Ngày nay, trong thế giới năng động, mỗi bạn trẻ càng cần nuôi dưỡng tinh thần chủ động và sáng tạo. Dám ước mơ khác biệt, dám thực hiện điều mình tin là đúng – đó là cách để khẳng định giá trị bản thân, đóng góp cho xã hội. Sống thụ động, sợ sai, sợ lạ sẽ khiến ta mãi đứng sau người khác. Tựu trung, “chọn lối đi chưa có dấu chân người” là thái độ sống dũng cảm và sáng tạo. Ai dám bước đi trên con đường riêng, người ấy mới thực sự làm chủ cuộc đời mình và để lại dấu chân riêng giữa dòng đời rộng lớn.

Câu 1 Thể thơ 7 chữ

Câu 2. Đề tài: Những cuộc chia ly, tiễn biệt nơi sân ga – biểu hiện nỗi buồn, tình người trong xa cách. Câu 3. Biện pháp tu từ: Điệp cấu trúc “Có lần tôi thấy…” được sử dụng xuyên suốt bài thơ. → Tác dụng:

-Tạo nhịp điệu đều đặn, gợi cảm giác lặp lại của những cuộc chia ly nơi sân ga.

-Đồng thời khắc sâu ấn tượng về nỗi buồn xa cách và tình cảm con người trong những cuộc tiễn đưa. Câu 4. Khổ thơ cuối gieo vần “ay” (bay – tay – này) → là vần chân, vần liền. Câu 5. Chủ đề: Bài thơ thể hiện nỗi buồn chia ly và tình người sâu nặng trong những cuộc tiễn biệt nơi sân ga. Mạch cảm xúc: Từ việc chứng kiến nhiều cảnh chia tay khác nhau → dồn nén thành nỗi xúc động, cảm thương sâu sắc → kết lại bằng cảm xúc chung: nỗi buồn nhân thế ở sân ga – nơi khởi nguồn của bao cuộc ly biệt.

Câu 1:

Bài thơ Chiếc lá đầu tiên của Hoàng Nhuận Cầm là một bản tình ca dịu dàng, đầy chất mộng và tình yêu tuổi trẻ. Về nội dung, bài thơ thể hiện những rung động đầu đời trong trẻo, ngây thơ nhưng cũng đầy day dứt. “Chiếc lá đầu tiên” là biểu tượng cho những cảm xúc đầu tiên, trong sáng và tinh khôi như chính tâm hồn tuổi trẻ. Hình ảnh thiên nhiên, lá, gió, nắng… được nhà thơ sử dụng như một phần của thế giới cảm xúc, tạo nên một không gian thơ đầy mộng mị và lãng mạn. Về nghệ thuật, bài thơ nổi bật với giọng điệu nhẹ nhàng, ngôn ngữ tinh tế, giàu hình ảnh biểu tượng và liên tưởng độc đáo. Cách kết hợp giữa hiện thực và mộng tưởng giúp tác phẩm trở nên gần gũi mà vẫn lôi cuốn. Với giọng thơ da diết và giàu chất trữ tình, Hoàng Nhuận Cầm đã chạm đến trái tim người đọc bằng nỗi nhớ, sự tiếc nuối và vẻ đẹp mong manh của những rung động đầu tiên trong đời.

Câu 2:

“Mặc dù bọn trẻ ném đá vào lũ ếch để đùa vui, nhưng lũ ếch không chết đùa mà chết thật.” Câu nói: “Mặc dù bọn trẻ ném đá vào lũ ếch để đùa vui, nhưng lũ ếch không chết đùa mà chết thật” mang tính biểu tượng sâu sắc, phản ánh sự vô tâm, thờ ơ và đôi khi là tàn nhẫn của con người đối với những điều tưởng chừng nhỏ bé, không đáng kể. Ở đây, hành động "ném đá" có thể chỉ là trò vui của những đứa trẻ, nhưng lại để lại hậu quả nghiêm trọng với những sinh vật yếu đuối. Điều này khiến ta liên tưởng đến thực tế cuộc sống, khi con người đôi khi dễ dàng làm tổn thương người khác chỉ vì sự thiếu suy nghĩ hay coi thường hậu quả.

Câu nói nhấn mạnh trách nhiệm của mỗi cá nhân với hành động của mình.Không phải việc gì ta làm “cho vui” cũng là vô hại. Những lời nói đùa ác ý, những trò đùa vượt giới hạn, hay sự thờ ơ trước nỗi đau của người khác đều có thể để lại hậu quả nghiêm trọng. Trong xã hội hiện đại, việc lan truyền tin giả, bắt nạt trên mạng, chế giễu người yếu thế cũng là một dạng “ném đá” – tưởng vô hại nhưng lại gây ra tổn thương thật sự. Qua đó, câu nói là lời cảnh tỉnh về sự thấu cảm, lòng nhân ái và ý thức về hậu quả từ mỗi hành động của con người.

Chúng ta cần học cách suy nghĩ chín chắn, cư xử văn minh và sống có trách nhiệm hơn với chính mình và cộng đồng. Bởi lẽ, một hành động nhỏ có thể để lại vết thương lớn – với người khác và cả chính bản thân ta.

Câu 1: Thể thơ tự do

Câu 2: Phương thức biểu đạt chính: tự sự

Câu 3

-Hình ảnh dòng thơ tác giả sử dụng để khắc hoạ kỉ niệm với trường cũ: trùm phượng hồng, tiếng ve, lớp học, sân trường đêm, hoa súng tím

- Đó là những kỉ niệm của tác giả với ngôi trường cũ, làm tác giả nhớ lại về ngôi trường của mình

Câu 4:

-Biện pháp tu từ được sử dụng: nhân hoá tiếng ve xé đôi hồ nước

-Tác dụng: +làm cho câu thơ thêm sinh động hấp dẫn người đọc

+Nhân hoá tiếng ve kêu râm ran toả ra một luồng sức mạnh xé được hồ nước

Câu 5

Em ấn tượng với hình ảnh chùm phượng hồng. Vì là loại cây đều có trong khuôn viên mỗi trường, gắn liền với tuổi học trò.