PHAN SỸ HOÀNG

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của PHAN SỸ HOÀNG
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

a. Ông N vi phạm quyền gì của công dân? Vì sao?

Ông N đã vi phạm quyền tự do ngôn luậnquyền tham gia quản lý nhà nước và xã hội của công dân.

Lý do: * Anh K đang thực hiện quyền đóng góp ý kiến, đề xuất các giải pháp liên quan đến chính sách công (phân bổ ngân sách hỗ trợ hộ nghèo) tại một cuộc đối thoại trực tiếp.

• Việc ông N yêu cầu anh K "dừng phát biểu và im lặng" là hành vi cản trở công dân thực hiện quyền bày tỏ quan điểm và tham gia vào các vấn đề chung của địa phương.

b. Theo em, anh K cần phải làm gì trong tình huống này?

Anh K nên thực hiện các bước sau để bảo vệ quyền lợi hợp chỉnh của mình:

Kiên trì đề nghị: Bình tĩnh yêu cầu ông N cho phép tiếp tục trình bày vì đây là cuộc đối thoại trực tiếp để lắng nghe ý kiến từ cơ sở.

Sử dụng văn bản: Nếu không được phát biểu trực tiếp, anh K nên tổng hợp các số liệu thực trạng và kiến nghị của mình thành văn bản chính thức để gửi tới lãnh đạo tỉnh và các cơ quan có thẩm quyền.

Thực hiện quyền khiếu nại: Nếu hành vi của ông N có dấu hiệu lạm dụng chức vụ để trù dập ý kiến đóng góp, anh K có quyền khiếu nại lên cấp trên của ông N để yêu cầu làm rõ trách nhiệm.


Có vì Dựa trên các nguyên tắc pháp luật về quyền bình đẳng trong kinh doanh, hành động của chị T được hiểu qua các ý chính sau:

Quyền tự do lựa chọn hình thức kinh doanh: Mọi công dân đều có quyền tự do lựa chọn loại hình kinh doanh, mặt hàng và mô hình hoạt động mà pháp luật không cấm. Chị T đã chủ động chọn mô hình hiện đại (co-working space) thay vì mô hình truyền thống.

Bình đẳng về cơ hội khởi nghiệp: Chị T có quyền sử dụng khả năng, trí tuệ và nguồn lực của mình để thiết kế không gian đẹp mắt, cung cấp dịch vụ internet tốc độ cao nhằm thu hút khách hàng. Đây là sự vận dụng sáng tạo trong kinh doanh chứ không phải vi phạm pháp luật.

Cạnh tranh lành mạnh: Việc một số chủ quán truyền thống cho rằng đây là "cạnh tranh không công bằng" là quan điểm chưa chính xác về mặt pháp lý trong trường hợp này. Cạnh tranh công bằng không có nghĩa là mọi người phải làm giống hệt nhau, mà là mọi người cùng tuân thủ pháp luật. Sự thành công của chị T đến từ việc đáp ứng đúng nhu cầu của giới trẻ và các nhóm khởi nghiệp.

Quyền tự chủ trong kinh doanh: Chị T hoàn toàn bình đẳng với các chủ quán khác trong việc tiếp cận thị trường và khách hàng tại thành phố H.


Vai trò cử tri của chị P chính là góp ý

Có Vì mọi công dân đều có cơ hội ngang nhau Tham gia vào các hoạt động kinh tế của nhà nước và được nhà nước bảo vệ và ở đây làm 1 việc rất có tiềm năng cho phát triển nền nông nghiệp của cả nước

Sân ga, trong thơ Nguyễn Bính, không chỉ là nơi chốn mà còn là biểu tượng buồn bã của những cuộc chia li và cuộc đời phiêu bạt. Bài thơ "Những bóng người trên sân ga" mở ra một không gian nghệ thuật đầy ám ảnh, nơi nhịp sống dồn dập của những chuyến tàu đã cắt đứt đi "Cây đàn sum họp đứt từng dây". Tác giả sử dụng điệp cấu trúc "Có lần tôi thấy..." kết hợp với nghệ thuật liệt kê để tái hiện chân thực và xúc động những cảnh tiễn biệt đa dạng: từ tình yêu đôi lứa, tình bạn bè, đến tình thân gia đình. Mỗi câu chuyện là một lát cắt về số phận, là nỗi buồn thấm đẫm của "Hai bóng chung lưng thành một bóng" hay lời gửi gắm đầy xót xa: "- Mình về nuôi lấy mẹ, mình ơi!". Đặc biệt, hình ảnh bà mẹ lưng còng, tàu chạy lâu rồi vẫn đứng, và bóng lẻ hững hờ của người đi không lý do đã nâng nỗi buồn cá nhân lên tầm biểu tượng về sự xa cách, lạc lõng. Sự lặp lại của các hình ảnh "những bàn tay vẫy", "những đôi mắt ướt" ở khổ cuối đã khái quát nỗi đau thành một câu hỏi day dứt: "Buồn ở đâu hơn ở chốn này?". Bằng giọng thơ mộc mạc, tha thiết, bài thơ đã thành công khắc họa nỗi buồn ly biệt phổ quát của người Việt, đồng thời thể hiện tấm lòng đồng cảm sâu sắc của Nguyễn Bính với những kiếp người đơn chiếc.

Nhà thơ Mỹ Robert Frost từng viết: Trong rừng có nhiều lối đi/ Và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người. Hãy viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) bày tỏ ý kiến về sự chủ động trong việc lựa chọn lối đi riêng, sáng tạo trong cuộc sống.

1. Giải thích và Khẳng định Vấn đề

Câu thơ của Robert Frost trong bài "The Road Not Taken" không chỉ là lựa chọn trong khoảnh khắc mà còn là lời tuyên ngôn mạnh mẽ về sự chủ động và sáng tạo trong cuộc sống. Hình ảnh "lối đi chưa có dấu chân người" là ẩn dụ cho lối đi riêng, độc đáo, khác biệt với những con đường quen thuộc, an toàn mà số đông đã chọn. Sự chủ động lựa chọn lối đi riêng là việc mỗi người tự ý thức về giá trị bản thân, dám khai phá những tiềm năng mới, và sẵn sàng đối diện với thử thách để kiến tạo nên con đường và số phận của chính mình. Đây là yếu tố cốt lõi dẫn đến thành công và tạo nên dấu ấn cá nhân trong cuộc đời.

2. Sự Cần Thiết của Lối Đi Riêng và Sáng Tạo

2.1. Khẳng định Giá trị Cá nhân

Lối đi riêng giúp mỗi người thoát khỏi cái bóng của sự rập khuôn, an phận. Nếu chỉ đi theo vết chân người khác, chúng ta sẽ mãi là bản sao mờ nhạt, không thể bộc lộ hết tư duy, cá tính và tài năng độc nhất của mình. Sự sáng tạo trong lựa chọn không chỉ dừng lại ở công việc hay sự nghiệp mà còn thể hiện trong cách sống, cách tư duy, giải quyết vấn đề. Chính những lựa chọn độc đáo này mới giúp ta khẳng định giá trị và bản sắc của mình.

2.2. Động lực cho Sự Phát Triển

Lối đi chưa có dấu chân người thường ẩn chứa nhiều rủi ro và chông gai, nhưng đó cũng chính là nguồn động lực lớn nhất. Khi không có sẵn một bản đồ hay kinh nghiệm đi trước, người đi buộc phải sáng tạo, linh hoạt, và nỗ lực gấp bội. Quá trình này rèn luyện cho ta khả năng tự học, tự chịu trách nhiệm và vượt qua giới hạn của bản thân. Những khám phá vĩ đại, những phát minh đột phá trong lịch sử nhân loại đều bắt nguồn từ sự dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn và đi trên con đường chưa ai từng đi.

2.3. Tạo nên Sự Khác biệt cho Xã hội

Sự chủ động và sáng tạo cá nhân không chỉ mang lại lợi ích cho bản thân mà còn đóng góp vào sự tiến bộ chung của xã hội. Một xã hội phát triển là một xã hội được xây dựng từ vô số những cá nhân độc đáo, những ý tưởng tiên phong. Sự khác biệt, nếu được định hướng đúng đắn, sẽ là chất xúc tác để tạo ra những giá trị mới, giải quyết những vấn đề cũ theo cách mới mẻ hơn, thúc đẩy sự đa dạng và phong phú của nền văn minh.

3. Thử Thách và Cách Thực Hiện

Lựa chọn lối đi riêng không phải là sự bốc đồng hay chống đối vô căn cứ. Nó đòi hỏi sự tỉnh táo, hiểu biết sâu sắc về bản thân và lĩnh vực mình theo đuổi. Người trẻ cần phải:

• Dũng cảm đối diện: Sẵn sàng đối diện với áp lực dư luận, sự nghi ngờ và thất bại ban đầu.

• Học hỏi và Tích lũy: Sự sáng tạo phải dựa trên một nền tảng kiến thức vững chắc. Cần học hỏi kinh nghiệm của người đi trước, nhưng không sao chép mà biến đổi, phát triển.

• Kiên trì và Quyết tâm: Con đường ít người đi thường khó khăn, đòi hỏi sự kiên định và nỗ lực bền bỉ để biến ý tưởng thành hiện thực.

4. Kết luận

Sự chủ động lựa chọn lối đi riêng, sáng tạo là tiếng gọi của bản ngã và là chìa khóa để mở cánh cửa thành công một cách trọn vẹn. Mỗi người hãy như nhân vật trữ tình của Robert Frost, dám nhìn nhận những con đường khác biệt và dũng cảm đặt những dấu chân đầu tiên lên đó, để không chỉ tìm thấy đích đến mà còn tạo ra một hành trình ý nghĩa và độc nhất của riêng mình.



Câu 1. Xác định thể thơ của văn bản.

Thể thơ của văn bản là thơ 8 chữ (mỗi câu thơ có 8 chữ).

Câu 2. Bài thơ viết về đề tài nào?

Bài thơ viết về đề tài chia ly, tiễn biệt và nỗi buồn ly biệt diễn ra tại chốn sân ga; phản ánh cuộc sống phiêu bạt, xa cách của con người trong xã hội cũ.

Câu 3. Xác định biện pháp tu từ được sử dụng xuyên suốt bài thơ và nêu tác dụng của biện pháp tu từ đó?

• Biện pháp tu từ: Điệp cấu trúc câu (hay điệp ngữ pháp) kết hợp với liệt kê.

• Cấu trúc điệp: "Những cuộc chia lìa khởi tự đây...", "Có lần tôi thấy..." (lặp lại ở các khổ 2, 3, 4, 5, 6), "Những chiếc khăn...", "Những bàn tay...", "Những đôi mắt...".

• Tác dụng:

• Tạo nên nhịp điệu trùng điệp, dồn dập cho bài thơ, phù hợp với dòng chảy của thời gian và những cuộc chia ly liên tiếp trên sân ga.

• Giúp tác giả liệt kê, tái hiện được đa dạng các hoàn cảnh, các số phận chia ly khác nhau (hai cô bé, đôi tình nhân, hai chàng trai, vợ chồng, bà mẹ tiễn con...) một cách chân thực và sâu sắc.

• Góp phần khắc họa nỗi buồn ly biệt mang tính phổ quát (rất nhiều người, rất nhiều cảnh) và thể hiện sự đồng cảm của nhân vật trữ tình trước những cuộc đời phiêu bạt.

Câu 4. Xác định vần và kiểu vần được gieo trong khổ thơ cuối của văn bản.

Khổ thơ cuối:

• Những chiếc khăn mầu thổn thức bay (chữ cuối)

• Những bàn tay vẫy những bàn tay (chữ cuối)

• Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt (chữ cuối)

• Buồn ở đâu hơn ở chốn này? (chữ cuối)

• Vần: Vần chân.

• Kiểu vần:

• Vần liền (hoặc vần ôm) giữa câu 1 - câu 2 (bay - tay): là vần giàu (vần ay).

• Vần thông (hoặc vần gián cách) giữa câu 2 - câu 4 (tay - này): là vần nghèo/nửa vần (âm cuối y).

Câu 5. Phát biểu chủ đề và mạch cảm xúc của văn bản.

• Chủ đề: Bài thơ thể hiện nỗi buồn sâu lắng và sự đồng cảm của nhà thơ trước cảnh chia ly muôn thuở ở sân ga, nơi khởi nguồn của những cuộc phiêu bạt và xa cách trong đời sống con người.

• Mạch cảm xúc: Mạch cảm xúc vận động theo trình tự:

1. Khái quát nỗi buồn chia ly, tan rã (khổ 1).

2. Mở rộng, liệt kê các cảnh chia ly cụ thể, đa dạng, cảm động (khổ 2 đến khổ 7), với điểm nhìn đồng cảm, xót xa của nhân vật trữ tình (tôi).

3. Đúc kết, khái quát hóa nỗi buồn ly biệt lên tầm cao, khẳng định sân ga là nơi tập trung nỗi buồn lớn nhất (khổ 8).


Bài thơ “Chiếc lá đầu tiên” của Hoàng Nhuận Cầm là một bản tình ca đầy cảm xúc về tuổi học trò, tình bạn, tình yêu đầu đời và cả nỗi nhớ khôn nguôi về mái trường xưa. Về nội dung, bài thơ tái hiện chân thực một thời học sinh hồn nhiên, trong sáng với những kỷ niệm đẹp đẽ: những trận cười rộn rã trong lớp, những mùa phượng đỏ cháy, tiếng ve rộn ràng, cả những rung động đầu tiên của tình yêu. Qua đó, tác giả bày tỏ nỗi nhớ da diết, sự tiếc nuối với quá khứ tươi đẹp đã qua. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ tự do, ngôn ngữ giàu hình ảnh, biểu cảm. Các biện pháp tu từ như ẩn dụ, nhân hóa, hoán dụ được vận dụng linh hoạt, mang lại chiều sâu cảm xúc cho tác phẩm. Đặc biệt, hình ảnh “chiếc lá buổi đầu tiên” là biểu tượng cho tuổi học trò ngây thơ và tình cảm đầu đời đẹp đẽ nhưng đã xa. Tất cả làm nên một bài thơ đầy hoài niệm, chạm đến trái tim người đọc, nhất là những ai từng đi qua một thời áo trắng.

Câu “Mặc dù bọn trẻ ném đá vào lũ ếch để đùa vui, nhưng lũ ếch không chết đùa mà chết thật.” là một hình ảnh ẩn dụ sâu sắc, gửi gắm bài học về hậu quả của những hành động tưởng như vô hại. Từ một trò chơi vô tư của bọn trẻ, nhà văn James Michener đã cảnh tỉnh chúng ta về sự vô cảm, vô trách nhiệm và cả những tổn thương vô hình mà con người có thể gây ra cho nhau trong cuộc sống. Câu nói thể hiện một thực tế trái ngược: trong khi người gây ra hành động chỉ coi đó là “đùa vui”, thì đối tượng bị tác động lại chịu hậu quả thật – nghiêm trọng và không thể đảo ngược. Đó không chỉ là cái chết của lũ ếch, mà là sự tổn thương của những người yếu thế trong xã hội trước những lời nói, hành vi vô tâm của người khác. Trong thực tế, biết bao trò đùa tưởng chừng vô hại lại để lại vết thương tinh thần sâu sắc: một lời trêu chọc ngoại hình, một câu nói mỉa mai, hay một trò chơi trên mạng xã hội đều có thể trở thành đòn giáng nặng nề đối với người bị xúc phạm. Đáng lo ngại là rất nhiều người không nhận thức được điều này. Họ quên mất rằng mỗi hành động đều mang theo hậu quả, và không ai có quyền làm tổn thương người khác chỉ để “vui”. Sự vô cảm đang dần trở thành “trò chơi” trong đời sống hiện đại, nơi con người cười trên nỗi đau của người khác mà không thấy tội lỗi. Câu nói vì thế là một lời nhắc nhở đầy nhân văn: trước khi hành động hay phát ngôn điều gì, hãy học cách đặt mình vào vị trí của người khác. Hãy biết kiểm soát cảm

Bài thơ “Chiếc lá đầu tiên” của Hoàng Nhuận Cầm là một bản tình ca đầy cảm xúc về tuổi học trò, tình bạn, tình yêu đầu đời và cả nỗi nhớ khôn nguôi về mái trường xưa. Về nội dung, bài thơ tái hiện chân thực một thời học sinh hồn nhiên, trong sáng với những kỷ niệm đẹp đẽ: những trận cười rộn rã trong lớp, những mùa phượng đỏ cháy, tiếng ve rộn ràng, cả những rung động đầu tiên của tình yêu. Qua đó, tác giả bày tỏ nỗi nhớ da diết, sự tiếc nuối với quá khứ tươi đẹp đã qua. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ tự do, ngôn ngữ giàu hình ảnh, biểu cảm. Các biện pháp tu từ như ẩn dụ, nhân hóa, hoán dụ được vận dụng linh hoạt, mang lại chiều sâu cảm xúc cho tác phẩm. Đặc biệt, hình ảnh “chiếc lá buổi đầu tiên” là biểu tượng cho tuổi học trò ngây thơ và tình cảm đầu đời đẹp đẽ nhưng đã xa. Tất cả làm nên một bài thơ đầy hoài niệm, chạm đến trái tim người đọc, nhất là những ai từng đi qua một thời áo trắng.

Câu “Mặc dù bọn trẻ ném đá vào lũ ếch để đùa vui, nhưng lũ ếch không chết đùa mà chết thật.” là một hình ảnh ẩn dụ sâu sắc, gửi gắm bài học về hậu quả của những hành động tưởng như vô hại. Từ một trò chơi vô tư của bọn trẻ, nhà văn James Michener đã cảnh tỉnh chúng ta về sự vô cảm, vô trách nhiệm và cả những tổn thương vô hình mà con người có thể gây ra cho nhau trong cuộc sống. Câu nói thể hiện một thực tế trái ngược: trong khi người gây ra hành động chỉ coi đó là “đùa vui”, thì đối tượng bị tác động lại chịu hậu quả thật – nghiêm trọng và không thể đảo ngược. Đó không chỉ là cái chết của lũ ếch, mà là sự tổn thương của những người yếu thế trong xã hội trước những lời nói, hành vi vô tâm của người khác. Trong thực tế, biết bao trò đùa tưởng chừng vô hại lại để lại vết thương tinh thần sâu sắc: một lời trêu chọc ngoại hình, một câu nói mỉa mai, hay một trò chơi trên mạng xã hội đều có thể trở thành đòn giáng nặng nề đối với người bị xúc phạm. Đáng lo ngại là rất nhiều người không nhận thức được điều này. Họ quên mất rằng mỗi hành động đều mang theo hậu quả, và không ai có quyền làm tổn thương người khác chỉ để “vui”. Sự vô cảm đang dần trở thành “trò chơi” trong đời sống hiện đại, nơi con người cười trên nỗi đau của người khác mà không thấy tội lỗi. Câu nói vì thế là một lời nhắc nhở đầy nhân văn: trước khi hành động hay phát ngôn điều gì, hãy học cách đặt mình vào vị trí của người khác. Hãy biết kiểm soát cảm