NGUYỄN PHƯƠNG NGÂN
Giới thiệu về bản thân
Cuộc sống không bao giờ là dễ dàng, sẽ có rất nhiều khó khăn để thử thách ý chí con người. Để có thể vững bước trên con đường đó mỗi chúng ta cần rèn luyện cho mình đức tính tự lập. Đó là yếu tố quan trọng để đi đến thành công.
QUẢNG CÁOSống tự lập là gì? Đó là sống mà không dựa dẫm vào người khác, tự quyết định, tự hành động, tự lựa chọn con đường cho bản thân. Ai trong chúng ta cũng cần có tính tự lập để trưởng thành.
Tự lập mang đến nhiều ý nghĩa cho con người. Đầu tiên, điều này giúp chúng ta luôn tự chủ động trong mọi việc. Hơn nữa, tự lập giúp chúng ta làm chủ được suy nghĩ và dám chịu trách nhiệm với những việc mình làm, với cuộc sống của chính mình. Từ đó, khi ta sống trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng có thể cố gắng vượt qua. Xung quanh chúng ta có rất nhiều người tài giỏi và thành công. Arianna Huffington là nữ doanh nhân, nhà báo và là người phụ nữ quyền lực nhất ngành truyền thông. Tuy vậy, trước khi đạt được thành công đó bà đã trải qua rất nhiều thất bại. Thế nhưng, không vì thế mà bà nản lòng. Với tinh thần tự lập, quyết tâm vươn lên mà bà đã đạt được những thành tựu rực rỡ, trở thành nhân vật truyền cảm hứng cho bao người khác.
Tuy nhiên, trên thực tế còn tồn tại những trường hợp sống dựa dẫm, phụ thuộc vào người khác. Nhiều bạn học sinh ham chơi, không có ý thức tự học. Họ không quan tâm đến tương lai, sống thờ ơ với chính mình. Điều này không chỉ gây ảnh hưởng đến bản thân những người đó mà còn kéo lùi sự phát triển của xã hội. Vậy nên mỗi cá nhân cần nhanh chóng rèn luyện sự tự lập, loại bỏ những yếu tố tiêu cực ra khỏi cuộc sống.
Tự lập không phải tự dưng mà có. Đó là cả một quá trình dài trau dồi kiến thức, rèn luyện bản thân. “Dựa vào núi, núi sẽ đổ. Dựa vào sông, nước sẽ chảy. Dựa vào người, người bỏ ta đi mất”. Vì vậy, sống trên đời ta nên dựa vào chính mình. Chỉ có như vậy mới có thể đạt được thành công. Mỗi chúng ta chỉ sống một lần vậy nên hãy sống sao để mỗi phút giây trôi qua thật ý nghĩa.
Hình tượng “li khách” trong bài thơ "Tống biệt hành" của Thâm Tâm là biểu tượng đẹp, đầy bi tráng cho những người trí thức yêu nước thời kỳ tiền chiến phải ra đi vì lý tưởng. Li khách hiện lên với phong thái hiên ngang, "không bước nhẹ", quyết tâm dứt bỏ tình riêng để lên đường, nhưng bên trong vẫn che giấu nỗi cô đơn, buồn man mác qua cảnh vật "nhạt nắng", "khói xanh". Nỗi buồn ấy không bi lụy mà mang đậm màu sắc anh hùng, khắc họa số phận lênh đênh nhưng cao cả. Bằng bút pháp lãng mạn, Thâm Tâm đã khắc họa một "li khách" vừa lạnh lùng, dứt khoát, vừa thâm trầm, sâu sắc, đại diện cho thế hệ thanh niên thời loạn: ra đi không hẹn ngày về, coi cái chết nhẹ như lông hồng vì nghĩa lớn, để lại dấu ấn hoài cổ nhưng đầy khí phách.
lối sống khiêm nhường, tự nhiên (trần trần) và không cậy dựa vào người khác. Lối sống này giúp con người giữ vững sự tự chủ, rèn luyện bản lĩnh, được mọi người quý trọng và mang lại sự bình yên trong tâm hồn, tránh xa sự đố kỵ, tranh giành.
là ẩn dụ cho tâm hồn người phụ nữ khi yêu: vừa mãnh liệt, dữ dội, vừa dịu dàng, sâu lắng. Nó tượng trưng cho nỗi nhớ thương vô hạn, tình yêu thủy chung, khao khát hạnh phúc chân thành và khát vọng được hòa nhập, dâng hiến trọn vẹn
là ẩn dụ cho tâm hồn người phụ nữ khi yêu: vừa mãnh liệt, dữ dội, vừa dịu dàng, sâu lắng. Nó tượng trưng cho nỗi nhớ thương vô hạn, tình yêu thủy chung, khao khát hạnh phúc chân thành và khát vọng được hòa nhập, dâng hiến trọn vẹn
Không gian: Bến nước, bờ sông (cảnh tượng chia ly gợi sự xa cách, chia lìa).
Thời gian: Buổi chiều tà, hoàng hôn (thời điểm buồn bã, gợi sự tàn tạ, kết thúc và nỗi buồn nhân đôi).
biểu cảm
hi
hi
câu 1:
Bài thơ “Chiếc lá đầu tiên” của Hoàng Nhuận Cầm là một bản hòa tấu đầy cảm xúc về tuổi học trò và những kỷ niệm không thể phai mờ của một thời áo trắng. Về nội dung, bài thơ khắc họa sâu sắc nỗi nhớ da diết của người lính trẻ dành cho mái trường, bạn bè, thầy cô và cả mối tình đầu ngây thơ trong sáng. Những hình ảnh như "chùm phượng hồng", "tiếng ve", "trái bàng đêm", hay “bím tóc trắng ngủ quên” đã gợi lên cả một không gian ký ức đậm chất tuổi học trò. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ tự do với giọng điệu nhẹ nhàng, giàu chất trữ tình và đầy xúc cảm. Tác giả vận dụng linh hoạt các biện pháp tu từ như ẩn dụ, nhân hóa, hoán dụ… để tạo nên những câu thơ giàu hình ảnh và cảm xúc. Đặc biệt, sự kết hợp giữa chất lãng mạn và hiện thực chiến tranh đã làm nên chiều sâu cho tác phẩm. “Chiếc lá đầu tiên”không chỉ là một bài thơ mà còn là tiếng nói chân thành của tuổi trẻ, của tình yêu, nỗi nhớ và khát vọng sống đẹp trong một thời đại nhiều biến động.
câu 2:
Câu nói của James Michener trong tiểu thuyết “Sáu người đi khắp thế gian” – “Mặc dù bọn trẻ ném đá vào lũ ếch để đùa vui, nhưng lũ ếch không chết đùa mà chết thật” – là một hình ảnh ẩn dụ sâu sắc và đầy ám ảnh, gợi lên bài học về hậu quả của những hành động tưởng như vô hại nhưng lại gây tổn thương thật sự đến người khác.
Thoạt nghe, hành động của bọn trẻ chỉ là một trò chơi, một phút bốc đồng ngây ngô. Nhưng với lũ ếch – những sinh vật yếu đuối, hành động ấy lại là một tai họa không thể cứu vãn. Câu nói đã gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh về trách nhiệm của con người với hành vi của chính mình, đặc biệt là khi những hành vi đó có thể ảnh hưởng tới người khác. Trong cuộc sống, có biết bao lần chúng ta vô tình “ném đá” vào người khác qua lời nói châm chọc, những trò đùa ác ý, những sự thờ ơ, coi thường người yếu thế. Với ta, có thể chỉ là một giây phút vui đùa, nhưng với người khác, đó lại là vết thương khó lành, thậm chí để lại hậu quả nghiêm trọng.
Câu nói cũng nhấn mạnh đến sự khác biệt giữa người gây ra hành động và người phải gánh chịu hậu quả. Người gây ra thường dễ quên, dễ tha thứ cho bản thân. Nhưng người chịu đựng lại không dễ gì vượt qua nỗi đau đã hứng chịu, dù là thể xác hay tinh thần. Vì thế, bài học rút ra ở đây là: đừng bao giờ coi nhẹ tác động của hành động hay lời nói của mình lên người khác, dù chỉ là đùa giỡn. Sống có trách nhiệm, biết đồng cảm, biết suy nghĩ trước khi hành động – đó là cách để mỗi người không trở thành “bọn trẻ ném đá” trong cuộc đời này.
Tóm lại, câu văn tuy ngắn gọn nhưng mang tính nhân văn sâu sắc, nhắc nhở chúng ta hãy sống tử tế, nhân hậu và thấu hiểu hơn với những gì mình làm ra, bởi không phải tổn thương nào cũng là “chuyện đùa”.