LÊ THUỲ TRANG

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của LÊ THUỲ TRANG
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Việc anh H viết đơn kiến nghị là thực hiện quyền tham gia quản lý nhà nước và xã hội vì đó là hành động chủ động đóng góp ý kiến, đề xuất giải pháp (xây điểm thu gom, tuyên truyền) để giải quyết vấn đề rác thải, góp phần cùng chính quyền địa phương quản lý môi trường sống, nâng cao chất lượng cuộc sống. a. Việc anh H viết đơn kiến nghị được coi là thực hiện quyền tham gia quản lý nhà nước, quản lý xã hội của công dân vì:

- Thể hiện quyền công dân: Anh H đã sử dụng quyền kiến nghị, tố cáo hợp pháp để phản ánh thực trạng ô nhiễm lên cơ quan chức năng, giúp nhà nước nắm bắt được tình hình.

- Tham gia vào quá trình quản lý: Thay vì thờ ơ, anh H trực tiếp tham gia vào việc tìm giải pháp cho một vấn đề xã hội tại địa phương (vấn đề vệ sinh, rác thải).

- Đề xuất giải pháp xây dựng: Kiến nghị của anh không chỉ phản ánh mà còn hướng tới mục đích cải thiện cộng đồng, giúp nhà nước thực hiện tốt hơn chức năng quản lý, bảo vệ môi trường. 

b. Chính quyền địa phương cần:

- Tiếp nhận và xác minh: Nhanh chóng tiếp nhận đơn kiến nghị, cử cán bộ xuống hiện trường để xác minh tình trạng ô nhiễm rác thải.

- Xử lý và phản hồi: Đưa ra biện pháp khắc phục cụ thể như bổ sung thùng rác, lên lịch thu gom, và phản hồi lại cho anh H cũng như người dân về các giải pháp sẽ thực hiện.

- Tổ chức tuyên truyền: Tổ chức các buổi phổ biến quy định về vệ sinh môi trường, xử phạt nghiêm các hành vi vứt rác sai nơi quy định để nâng cao ý thức người dân.

- Khuyến khích công dân: Tôn vinh hành động của anh H để khích lệ người dân tích cực tham gia giám sát và góp phần xây dựng địa phương xanh - sạch - đẹp. 

Việc anh K mở công ty tại tỉnh E là hành vi thực hiện quyền bình đẳng của công dân trong lĩnh vực kinh tế. Anh K đã tận dụng cơ hội, kiến thức và nguồn vốn hợp pháp để kinh doanh, phù hợp với nguyên tắc tự do kinh doanh và cạnh tranh lành mạnh được pháp luật bảo vệ, không phải là sự ưu ái đặc biệt.  Vì:

- Tự do kinh doanh: Theo Hiến pháp, công dân có quyền tự do lựa chọn hình thức tổ chức kinh doanh, ngành nghề, và địa điểm kinh doanh, bao gồm cả việc thành lập công ty tại quê nhà (tỉnh E)

- Bình đẳng về cơ hội: Anh K đã chủ động nắm bắt cơ hội, chủ động tìm kiếm và thu hút vốn đầu tư thông qua hội thảo công nghệ, đây là năng lực cá nhân chứ không phải đặc quyền

- Cạnh tranh lành mạnh: Việc công ty của anh K phát triển nhờ sự đổi mới, giải pháp công nghệ hiện đại hơn các phương thức truyền thống là kết quả của sự cạnh tranh lành mạnh, thúc đẩy kinh tế địa phương phát triển, không phải là hành vi cạnh tranh không bình đẳng

- Pháp luật khuyến khích: Anh K đã thực hiện đúng quyền tự do kinh doanh và nghĩa vụ của công dân, phát triển công ty từ nguồn vốn hợp pháp, mang lại giá trị cho xã hội và tạo ra công ăn việc làm. 

Do đó, các công ty khác cần nâng cao năng lực và đổi mới phương thức hoạt động để cạnh tranh thay vì cho rằng anh K được ưu ái.

Câu 1:

Bài thơ “Những bóng người trên sân ga” của Nguyễn Bính là một khúc buồn dịu dàng về những cuộc chia ly trong đời. Sân ga trong thơ không chỉ là nơi tiễn đưa, mà còn là biểu tượng của sự xa cách, của những tình cảm bịn rịn không nỡ rời. Giữa khung cảnh ấy, những hình ảnh hiện lên thật xúc động: hai cô bé “sát má vào nhau khóc sụt sùi” ngây thơ mà chân thật, bà mẹ “lưng còng đổ bóng xuống sân ga” gợi nỗi thương con đến quặn lòng, người yêu “bóng xiêu xiêu” tiễn người đi trong lặng lẽ và xót xa. Những chiếc khăn bay, những bàn tay vẫy, những đôi mắt ướt nhìn theo con tàu khuất dần – tất cả tạo nên bản hòa tấu của nỗi buồn, của những cảm xúc không thể nói thành lời. Với thể thơ bảy chữ truyền thống, giọng điệu tâm tình, ngôn ngữ giản dị mà tinh tế, Nguyễn Bính đã vẽ nên một bức tranh chia ly đẫm chất nhân tình. Đọc bài thơ, ta chợt nhận ra: dù thời gian trôi đi, nỗi buồn ly biệt vẫn là sợi dây kết nối con người trong tình yêu thương và nỗi nhớ khôn nguôi.

Câu 2:

Trong cuộc sống, mỗi người đều phải đối mặt với vô vàn lựa chọn, với những ngã rẽ và con đường khác nhau để đi đến thành công và hạnh phúc. Khi nhà thơ Robert Frost viết: “Trong rừng có nhiều lối đi / Và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người”, ông không chỉ nói về một hành trình trong khu rừng, mà còn gửi gắm một triết lý sống sâu sắc: con người cần chủ động, tích cực lựa chọn lối đi riêng, cách nghĩ, cách sống sáng tạo, mới mẻ để khẳng định giá trị của bản thân trong cuộc đời.

Hình ảnh “trong rừng có nhiều lối đi” tượng trưng cho cuộc sống phong phú, với vô vàn cơ hội và hướng đi khác nhau. “Lối đi chưa có dấu chân người” là ẩn dụ cho những con đường mới, đầy sáng tạo, chưa ai từng thử qua. Còn “tôi chọn” thể hiện thái độ chủ động, tự tin và bản lĩnh của con người khi quyết định hướng đi của mình. Như vậy, hai câu thơ gợi cho ta nhận thức rằng: trong cuộc sống, điều quan trọng không chỉ là bước đi, mà là dám chọn con đường riêng, dám suy nghĩ và hành động khác biệt để tạo ra giá trị mới.

Sự chủ động lựa chọn lối đi riêng là một biểu hiện của con người hiện đại – dám sống thật với mình, dám vượt qua giới hạn để phát triển. Mỗi người sinh ra đều có cá tính, năng lực và ước mơ riêng, vì thế không thể mãi đi theo lối mòn mà người khác đã đi. Cuộc sống luôn thay đổi, nếu không sáng tạo, con người sẽ trở nên thụ động và tụt lại phía sau. Những người dám “chọn lối đi chưa có dấu chân người” là những người tiên phong, góp phần tạo nên bước tiến của nhân loại. Chúng ta có thể thấy điều đó qua những tấm gương như Walt Disney – người sáng lập xưởng phim hoạt hình nổi tiếng, đã dám theo đuổi giấc mơ tưởng chừng viển vông để mang đến niềm vui cho hàng triệu trẻ em trên thế giới; hay Elon Musk – người đang thay đổi tư duy về năng lượng sạch và hành trình chinh phục không gian. Ở Việt Nam, có thể kể đến nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, người đã chọn cho mình một lối đi nghệ thuật riêng, gửi gắm triết lý nhân sinh và tình yêu con người qua những ca từ sâu lắng, làm nên một di sản tinh thần độc đáo.

Việc chủ động chọn lối đi riêng mang lại nhiều ý nghĩa lớn lao. Nó giúp con người phát huy năng lực, rèn luyện bản lĩnh, nuôi dưỡng khát vọng và khẳng định giá trị bản thân. Đồng thời, nó còn góp phần làm cho xã hội ngày càng phong phú và tiến bộ hơn. Tuy nhiên, lối đi riêng không đồng nghĩa với lập dị hay đi ngược lại chuẩn mực đạo đức, mà phải là con đường đúng đắn, mang lại lợi ích cho bản thân và cộng đồng. Ngược lại, những người thiếu năng lực nhưng lại ảo tưởng, cố tình khác người chỉ để gây chú ý thì sẽ dễ rơi vào thất bại. Muốn đi con đường riêng, con người phải không ngừng học hỏi, rèn luyện trí tuệ, bồi dưỡng tâm hồn và kiên định trước mọi thử thách, bởi không có lối đi nào trải đầy hoa hồng.

Tôi nhận ra bài học ấy khi tự chọn hướng học tập cho mình. Thay vì chạy theo những ngành “hot”, tôi chọn một ngành phù hợp với khả năng và đam mê. Ban đầu, con đường ấy không dễ dàng, nhưng chính sự lựa chọn chủ động ấy giúp tôi trưởng thành, tự tin và tìm thấy ý nghĩa thật sự trong việc học và trong cuộc sống.

Từ ý thơ của Robert Frost, ta hiểu rằng: mỗi người cần biết chủ động lựa chọn lối đi riêng để khẳng định bản thân và đóng góp cho xã hội. Đừng ngại khác biệt, bởi chính sự khác biệt là khởi đầu của sáng tạo và thành công. Cuộc đời có nhiều ngả rẽ, nhưng chỉ những ai dám đi con đường của riêng mình mới thực sự tìm thấy giá trị và hạnh phúc đích thực.


Câu 1:

Bài thơ “Những bóng người trên sân ga” của Nguyễn Bính là một khúc buồn dịu dàng về những cuộc chia ly trong đời. Sân ga trong thơ không chỉ là nơi tiễn đưa, mà còn là biểu tượng của sự xa cách, của những tình cảm bịn rịn không nỡ rời. Giữa khung cảnh ấy, những hình ảnh hiện lên thật xúc động: hai cô bé “sát má vào nhau khóc sụt sùi” ngây thơ mà chân thật, bà mẹ “lưng còng đổ bóng xuống sân ga” gợi nỗi thương con đến quặn lòng, người yêu “bóng xiêu xiêu” tiễn người đi trong lặng lẽ và xót xa. Những chiếc khăn bay, những bàn tay vẫy, những đôi mắt ướt nhìn theo con tàu khuất dần – tất cả tạo nên bản hòa tấu của nỗi buồn, của những cảm xúc không thể nói thành lời. Với thể thơ bảy chữ truyền thống, giọng điệu tâm tình, ngôn ngữ giản dị mà tinh tế, Nguyễn Bính đã vẽ nên một bức tranh chia ly đẫm chất nhân tình. Đọc bài thơ, ta chợt nhận ra: dù thời gian trôi đi, nỗi buồn ly biệt vẫn là sợi dây kết nối con người trong tình yêu thương và nỗi nhớ khôn nguôi.

Câu 2:

Trong cuộc sống, mỗi người đều phải đối mặt với vô vàn lựa chọn, với những ngã rẽ và con đường khác nhau để đi đến thành công và hạnh phúc. Khi nhà thơ Robert Frost viết: “Trong rừng có nhiều lối đi / Và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người”, ông không chỉ nói về một hành trình trong khu rừng, mà còn gửi gắm một triết lý sống sâu sắc: con người cần chủ động, tích cực lựa chọn lối đi riêng, cách nghĩ, cách sống sáng tạo, mới mẻ để khẳng định giá trị của bản thân trong cuộc đời.

Hình ảnh “trong rừng có nhiều lối đi” tượng trưng cho cuộc sống phong phú, với vô vàn cơ hội và hướng đi khác nhau. “Lối đi chưa có dấu chân người” là ẩn dụ cho những con đường mới, đầy sáng tạo, chưa ai từng thử qua. Còn “tôi chọn” thể hiện thái độ chủ động, tự tin và bản lĩnh của con người khi quyết định hướng đi của mình. Như vậy, hai câu thơ gợi cho ta nhận thức rằng: trong cuộc sống, điều quan trọng không chỉ là bước đi, mà là dám chọn con đường riêng, dám suy nghĩ và hành động khác biệt để tạo ra giá trị mới.

Sự chủ động lựa chọn lối đi riêng là một biểu hiện của con người hiện đại – dám sống thật với mình, dám vượt qua giới hạn để phát triển. Mỗi người sinh ra đều có cá tính, năng lực và ước mơ riêng, vì thế không thể mãi đi theo lối mòn mà người khác đã đi. Cuộc sống luôn thay đổi, nếu không sáng tạo, con người sẽ trở nên thụ động và tụt lại phía sau. Những người dám “chọn lối đi chưa có dấu chân người” là những người tiên phong, góp phần tạo nên bước tiến của nhân loại. Chúng ta có thể thấy điều đó qua những tấm gương như Walt Disney – người sáng lập xưởng phim hoạt hình nổi tiếng, đã dám theo đuổi giấc mơ tưởng chừng viển vông để mang đến niềm vui cho hàng triệu trẻ em trên thế giới; hay Elon Musk – người đang thay đổi tư duy về năng lượng sạch và hành trình chinh phục không gian. Ở Việt Nam, có thể kể đến nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, người đã chọn cho mình một lối đi nghệ thuật riêng, gửi gắm triết lý nhân sinh và tình yêu con người qua những ca từ sâu lắng, làm nên một di sản tinh thần độc đáo.

Việc chủ động chọn lối đi riêng mang lại nhiều ý nghĩa lớn lao. Nó giúp con người phát huy năng lực, rèn luyện bản lĩnh, nuôi dưỡng khát vọng và khẳng định giá trị bản thân. Đồng thời, nó còn góp phần làm cho xã hội ngày càng phong phú và tiến bộ hơn. Tuy nhiên, lối đi riêng không đồng nghĩa với lập dị hay đi ngược lại chuẩn mực đạo đức, mà phải là con đường đúng đắn, mang lại lợi ích cho bản thân và cộng đồng. Ngược lại, những người thiếu năng lực nhưng lại ảo tưởng, cố tình khác người chỉ để gây chú ý thì sẽ dễ rơi vào thất bại. Muốn đi con đường riêng, con người phải không ngừng học hỏi, rèn luyện trí tuệ, bồi dưỡng tâm hồn và kiên định trước mọi thử thách, bởi không có lối đi nào trải đầy hoa hồng.

Tôi nhận ra bài học ấy khi tự chọn hướng học tập cho mình. Thay vì chạy theo những ngành “hot”, tôi chọn một ngành phù hợp với khả năng và đam mê. Ban đầu, con đường ấy không dễ dàng, nhưng chính sự lựa chọn chủ động ấy giúp tôi trưởng thành, tự tin và tìm thấy ý nghĩa thật sự trong việc học và trong cuộc sống.

Từ ý thơ của Robert Frost, ta hiểu rằng: mỗi người cần biết chủ động lựa chọn lối đi riêng để khẳng định bản thân và đóng góp cho xã hội. Đừng ngại khác biệt, bởi chính sự khác biệt là khởi đầu của sáng tạo và thành công. Cuộc đời có nhiều ngả rẽ, nhưng chỉ những ai dám đi con đường của riêng mình mới thực sự tìm thấy giá trị và hạnh phúc đích thực.


Câu 1:

"Chiếc lá đầu tiên" của Hoàng Nhuận Cầm là khúc tự tình về tuổi học trò và những rung động đầu đời. Bắt đầu bằng sự nuối tiếc "tất cả đã xa rồi", bài thơ đã thật tinh tế khi khắc họa khoảnh khắc chuyển giao giữa ngây ngô và trưởng thành qua hình ảnh "hoa súng tím", "chùm phượng hồng". Tiếng ve xé đôi mặt hồ như báo hiệu một tình yêu chớm nở. Nỗi nhớ trường lớp, bạn bè, thầy cô hiện lên qua "lớp học buâng khuâng", "sân trường đêm". Đặc biệt, hình ảnh "chiếc lá buổi đầu tiên" trở thành ẩn dụ cho tình yêu và ký ức ban sơ, không thể nào quên. Về nghệ thuật, ngôn ngữ thơ giàu hình ảnh, nhạc điệu với các chi tiết gợi cảm như "tiếng ve trong veo", "trái bàng đêm". Thể thơ tự do cùng biện pháp ẩn dụ, nhân hóa đã tạo nên giọng điệu trữ tình, man mác buồn nhưng vẫn tha thiết yêu thương. Bài thơ lay động bởi sự chân thành và khả năng gợi nhớ mạnh mẽ về một thời đã qua, khép lại bằng nỗi day dứt khi không còn thấy "chiếc lá buổi đầu tiên" - biểu tượng cho những cảm xúc tinh khôi đã mãi mãi thuộc về ký ức.

Câu 2:

Trong tiểu thuyết Sáu người đi khắp thế gian, James Michener đã từng viết: “Mặc dù bọn trẻ ném đá vào lũ ếch để đùa vui, nhưng lũ ếch không chết đùa mà chết thật.” Câu văn tưởng chừng đơn giản ấy lại mở ra một góc nhìn đầy sâu sắc về hành vi, trách nhiệm và lòng trắc ẩn trong đời sống con người.

Trước hết, ta cần hiểu rằng, hành động “ném đá” ở đây không chỉ là trò chơi của trẻ con mà còn là biểu tượng cho những hành vi vô tình, vô tâm của con người trong cuộc sống. Bọn trẻ chỉ ném đá cho vui – đó là cảm xúc hời hợt, nhất thời. Nhưng với lũ ếch, hậu quả là cái chết – thật, nghiệt ngã và không thể đảo ngược. Vậy nên, giữa ý định và kết quả có một khoảng cách rất lớn. Và chính khoảng cách ấy, nếu không được lấp đầy bằng sự thấu hiểu và trách nhiệm, sẽ trở thành nguyên nhân của nhiều nỗi đau không đáng có.

Không khó để bắt gặp trong đời sống hàng ngày những hành vi tưởng chừng vô hại nhưng lại gây tổn thương sâu sắc cho người khác. Ví dụ, một câu nói mỉa mai, một lời đùa ác ý, hay thậm chí là sự im lặng đúng lúc người khác cần giúp đỡ – tất cả đều có thể trở thành “viên đá” khiến ai đó gục ngã. Thậm chí, đôi khi ta không cố ý, nhưng chính sự thiếu suy nghĩ, thiếu quan tâm lại vô tình gây ra những hậu quả nghiêm trọng. Vì vậy, điều quan trọng không phải là ta có cố ý hay không, mà là ta có đủ tỉnh táo và nhân hậu để nhận ra tác động từ hành động của mình.

Hơn nữa, câu nói của Michener cũng nhấn mạnh một sự thật: sự vô cảm rất dễ lây lan nếu không bị ngăn chặn. Khi nỗi đau của người khác bị xem nhẹ, bị biến thành trò cười, thì cũng đồng nghĩa với việc nhân tính đang dần bị xói mòn. Do đó, mỗi người cần học cách đặt mình vào vị trí của người khác, cần hiểu rằng: một trò đùa đối với ta có thể là vết thương cả đời đối với ai đó.

Chính vì vậy, câu văn “lũ ếch không chết đùa mà chết thật” không chỉ là một hình ảnh gợi mở, mà còn là một lời cảnh tỉnh sâu sắc về trách nhiệm của mỗi người trong từng hành vi, lời nói. Bằng cách sống có suy nghĩ, có cảm thông và có trách nhiệm, chúng ta không chỉ tránh được những tổn thương không đáng có, mà còn góp phần làm cho thế giới này nhân ái hơn, tử tế hơn – từng chút một.

Câu 1.

Thể thơ được sử dụng trong bài thơ là thể thơ tự do.

Câu 2.

Phương thức biểu đạt chính trong bài thơ là biểu cảm.

Câu 3.

Các hình ảnh, dòng thơ gợi kỉ niệm với trường cũ:

“Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay”

“Một lớp học buâng khuâng màu xanh rủ”

“Sân trường đêm - rụng xuống trái bàng đêm”

“Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi”

“Mười chú chứ, nhìn xem, trong lớp ấy”

Nhận xét:

Những kỉ niệm ấy vừa gần gũi, thân thương, vừa trong trẻo, ngây thơ. Chúng khắc họa một thời học trò đầy cảm xúc – có tiếng ve, sân trường, cây phượng, những trò nghịch ngợm… Tất cả đều sống động và chan chứa tình cảm, như một phần không thể quên của tuổi thơ.

Câu 4.

Biện pháp tu từ là: Ẩn dụ chuyển đổi cảm giác:

- Từ "trong veo": Vốn là tính từ chỉ thị giác (miêu tả sự trong suốt, có thể nhìn xuyên qua), được dùng để miêu tả âm thanh "tiếng ve" (thính giác). Đây là sự chuyển đổi cảm giác từ thị giác sang thính giác.

Tác dụng:

- Tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt làm cho câu văn thêm sinh động.

- Giúp người đọc hình dung ra một âm thanh không chỉ thanh, cao mà còn tinh khiết, như thể có thể nhìn thấy được sự trong trẻo của nó. Nó làm cho âm thanh vốn vô hình trở nên cụ thể và dễ cảm nhận hơn.

- Nhấn mạnh vẻ đẹp trong trẻo và âm thanh của mùa hè, sự thanh khiết, tinh tế của âm thanh được cảm nhận bởi tác giả.

- Thể hiện sự cảm nhận tinh tế của tác giả: Cách diễn tả này cho thấy sự quan sát và cảm nhận thế giới bằng nhiều giác quan, một sự nhạy cảm đặc biệt của người nghệ sĩ.

Câu 5.

Hình ảnh em ấn tượng nhất là :

“Không thấy trên sân trường chiếc lá buổi đầu tiên”

Hình ảnh này rất gợi cảm và giàu tính biểu tượng. “Chiếc lá buổi đầu tiên” tượng trưng cho khoảnh khắc đầu đời ngây thơ, trong sáng, lần đầu biết yêu, lần đầu biết nhớ. Khi “không thấy” chiếc lá ấy, tác giả thể hiện sự tiếc nuối, hụt hẫng vì tuổi trẻ đã qua. Nó gợi nhớ và chạm đến cảm xúc sâu kín của mỗi người về thời thanh xuân.