ĐỖ PHƯƠNG LINH
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Bài làm Trong đoạn trích cuối của “Sống mòn”, Nam Cao đã khắc họa hình ảnh nhân vật Thứ như một bi kịch tiêu biểu của người trí thức nghèo trước Cách mạng. Thứ vốn là người có học, có hoài bão lớn và ước mơ cống hiến, nhưng hiện thực khắc nghiệt đã bào mòn mọi khát vọng. Trên chuyến tàu rời Hà Nội, Thứ nhìn lại chặng đời đã qua và chìm trong cảm giác bất lực, tủi hổ. Anh ý thức rất rõ sự “mòn mỏi” của mình: khát vọng thì cao nhưng đời sống túng quẫn khiến anh dần trở nên nhỏ bé, nhu nhược. Thứ muốn vùng dậy thay đổi số phận nhưng chính sự yếu đuối và thói quen cam chịu đã trói buộc anh, khiến anh “để mặc con tàu mang đi”. Bi kịch của Thứ không chỉ ở đói nghèo mà còn ở chỗ anh không thể vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình. Qua nhân vật này, Nam Cao bày tỏ nỗi xót xa cho những con người bị hiện thực làm cho mòn mỏi, đồng thời lên án xã hội cũ đã bóp nghẹt những tâm hồn có lý tưởng.
Câu 2
Bài làm
Nhà văn Gabriel Garcia Marquez từng viết: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ”. Lời khẳng định ấy gợi mở một chân lí giản dị mà sâu sắc: tuổi trẻ không được đo bằng số năm, mà bằng sức sống, khát vọng và khả năng dám mơ – dám làm của mỗi con người. Ước mơ là nơi những điều đẹp đẽ nhất trong ta hình thành. Ở tuổi trẻ, ước mơ càng có ý nghĩa bởi đó là giai đoạn con người giàu nhiệt huyết, dám thử thách, dám đối diện thất bại. Một người trẻ thiếu ước mơ khác nào con thuyền ra khơi không hướng; có thể đi rất nhanh nhưng chẳng biết mình đang đi về đâu. Ước mơ giúp ta sống có mục đích, nỗ lực mỗi ngày và không ngừng nâng cấp chính mình. Nhiều phát minh vĩ đại, nhiều con đường sự nghiệp rực rỡ đều bắt đầu từ những ước mơ nhỏ bé của tuổi trẻ. Tuy nhiên, ước mơ chỉ thật sự có giá trị khi được biến thành hành động. Điều khiến con người “già đi” không phải năm tháng, mà là sự buông xuôi, sợ hãi, an phận. Nhiều người trẻ đánh mất ước mơ vì cú sốc đầu đời, vì áp lực cơm áo, hay vì lựa chọn con đường an toàn. Nhưng chính lúc ấy, tinh thần trẻ trung lại bị bào mòn nhanh nhất. Người có tuổi mà vẫn dám mơ, dám làm, vẫn giữ được ngọn lửa sống tích cực; còn người đang tuổi thanh xuân mà đã bỏ cuộc thì tinh thần đã già từ lâu. Vì thế, tuổi trẻ cần nuôi dưỡng ước mơ và kiên trì theo đuổi chúng bằng hành động cụ thể: học tập nghiêm túc, rèn luyện kỹ năng, dám thử thách, dám bước ra khỏi vùng an toàn. Không có con đường nào trải đầy hoa, nhưng những vấp ngã lại chính là “vitamin trưởng thành”. Khi dám sống cho ước mơ, tuổi trẻ sẽ trở nên ý nghĩa và đẹp đẽ hơn rất nhiều. Lời nhắn gửi quan trọng nhất từ câu nói của Marquez chính là: hãy giữ cho mình một trái tim biết khát khao. Bởi chỉ khi còn ước mơ, ta mới thật sự trẻ, và chỉ khi theo đuổi ước mơ, ta mới thật sự sống.
Câu 1
Bài làm Trong đoạn trích cuối của “Sống mòn”, Nam Cao đã khắc họa hình ảnh nhân vật Thứ như một bi kịch tiêu biểu của người trí thức nghèo trước Cách mạng. Thứ vốn là người có học, có hoài bão lớn và ước mơ cống hiến, nhưng hiện thực khắc nghiệt đã bào mòn mọi khát vọng. Trên chuyến tàu rời Hà Nội, Thứ nhìn lại chặng đời đã qua và chìm trong cảm giác bất lực, tủi hổ. Anh ý thức rất rõ sự “mòn mỏi” của mình: khát vọng thì cao nhưng đời sống túng quẫn khiến anh dần trở nên nhỏ bé, nhu nhược. Thứ muốn vùng dậy thay đổi số phận nhưng chính sự yếu đuối và thói quen cam chịu đã trói buộc anh, khiến anh “để mặc con tàu mang đi”. Bi kịch của Thứ không chỉ ở đói nghèo mà còn ở chỗ anh không thể vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình. Qua nhân vật này, Nam Cao bày tỏ nỗi xót xa cho những con người bị hiện thực làm cho mòn mỏi, đồng thời lên án xã hội cũ đã bóp nghẹt những tâm hồn có lý tưởng.
Câu 2
Bài làm
Nhà văn Gabriel Garcia Marquez từng viết: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ”. Lời khẳng định ấy gợi mở một chân lí giản dị mà sâu sắc: tuổi trẻ không được đo bằng số năm, mà bằng sức sống, khát vọng và khả năng dám mơ – dám làm của mỗi con người. Ước mơ là nơi những điều đẹp đẽ nhất trong ta hình thành. Ở tuổi trẻ, ước mơ càng có ý nghĩa bởi đó là giai đoạn con người giàu nhiệt huyết, dám thử thách, dám đối diện thất bại. Một người trẻ thiếu ước mơ khác nào con thuyền ra khơi không hướng; có thể đi rất nhanh nhưng chẳng biết mình đang đi về đâu. Ước mơ giúp ta sống có mục đích, nỗ lực mỗi ngày và không ngừng nâng cấp chính mình. Nhiều phát minh vĩ đại, nhiều con đường sự nghiệp rực rỡ đều bắt đầu từ những ước mơ nhỏ bé của tuổi trẻ. Tuy nhiên, ước mơ chỉ thật sự có giá trị khi được biến thành hành động. Điều khiến con người “già đi” không phải năm tháng, mà là sự buông xuôi, sợ hãi, an phận. Nhiều người trẻ đánh mất ước mơ vì cú sốc đầu đời, vì áp lực cơm áo, hay vì lựa chọn con đường an toàn. Nhưng chính lúc ấy, tinh thần trẻ trung lại bị bào mòn nhanh nhất. Người có tuổi mà vẫn dám mơ, dám làm, vẫn giữ được ngọn lửa sống tích cực; còn người đang tuổi thanh xuân mà đã bỏ cuộc thì tinh thần đã già từ lâu. Vì thế, tuổi trẻ cần nuôi dưỡng ước mơ và kiên trì theo đuổi chúng bằng hành động cụ thể: học tập nghiêm túc, rèn luyện kỹ năng, dám thử thách, dám bước ra khỏi vùng an toàn. Không có con đường nào trải đầy hoa, nhưng những vấp ngã lại chính là “vitamin trưởng thành”. Khi dám sống cho ước mơ, tuổi trẻ sẽ trở nên ý nghĩa và đẹp đẽ hơn rất nhiều. Lời nhắn gửi quan trọng nhất từ câu nói của Marquez chính là: hãy giữ cho mình một trái tim biết khát khao. Bởi chỉ khi còn ước mơ, ta mới thật sự trẻ, và chỉ khi theo đuổi ước mơ, ta mới thật sự sống.
Câu 1. Điểm nhìn của người kể chuyện Người kể chuyện dùng ngôi thứ ba, nhưng lại đi sâu vào nội tâm Thứ → điểm nhìn từ bên trong nhân vật Thứ. Nói đơn giản: kể thì “ngôi ba”, nhưng cảm xúc thì “ngồi trong đầu Thứ”. --- Câu 2. Ước mơ của Thứ khi còn là học sinh Thứ từng ôm combo ước mơ cực cháy: Thi đỗ Thành chung, đỗ tú tài, rồi vào Đại học. Sang Tây du học. Trở thành một vĩ nhân, làm những việc “để đời”, thay đổi tương lai đất nước. Nói chung: ước mơ to như vũ trụ, hiện thực thì đập cho te tua. --- Câu 3. Tác dụng của biện pháp tu từ Đoạn: “Đời y sẽ mốc lên, sẽ gỉ đi, sẽ mòn, sẽ mục…” → sử dụng phép liệt kê + các động từ mạnh mang tính hoen rỉ, mục nát. Tác dụng: Nhấn mạnh cảm giác bế tắc, tuyệt vọng của Thứ. Gợi hình ảnh cuộc đời đang hỏng dần, thui chột dần, chẳng khác gì một món đồ bị bỏ quên trong góc nhà. Tô đậm nỗi tự khinh bỉ bản thân, nỗi đau “chưa kịp sống đã thấy mình mòn”. Nói vui: Nam Cao dùng cả bộ từ điển “rỉ sét” để mô tả đời Thứ. --- Câu 4. Nhận xét về cuộc sống và con người của Thứ Cuộc sống: nghèo túng, bấp bênh, bất lực trước hoàn cảnh; ước mơ thì lớn mà đời thì… bóp nghẹt. Con người: Có hoài bão, từng rất nhiệt huyết. Nhưng yếu đuối, nhu nhược, không đủ can đảm để “bẻ lái” cuộc đời. Nhận thức được nỗi mòn mỏi của bản thân nhưng không đủ sức thoát ra. → Một bi kịch của người trí thức nghèo thời trước CM: biết mình “mòn” mà đành chịu. --- Câu 5. Triết lí nhân sinh rút ra Triết lí nổi bật: “Sống là phải thay đổi – dám vượt khỏi sợ hãi và thói quen.” Nam Cao nhắc khéo rằng: Con người mòn đi không phải vì nghèo, mà vì không dám bước, không dám đổi, cứ để đời trôi như con tàu đang chạy mà mình chỉ đứng yên. → Muốn cuộc sống có ý nghĩa, phải chủ động, dám bứt khỏi vùng an toàn, nếu không sẽ “chết ngay khi còn sống”, như Thứ từng sợ hãi. Nói vui cho dễ nhớ: Đời mà không dám đổi thì còn lâu mới chói lọi.