NGUYỄN THIỆN NHÂN
Giới thiệu về bản thân
.
.
"Ở một thời điểm nào đó trong hành trình của cuộc đời, ta sẽ phải độc lập tự mình bước đi." Câu nói ấy như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng về quy luật tất yếu của trưởng thành. Đối với tuổi trẻ – những người đang đứng trước ngưỡng cửa của tương lai – sự tự lập không chỉ là một kỹ năng cần thiết mà còn là "kim chỉ nam" định hình nên giá trị và bản lĩnh của mỗi cá nhân. Vậy, tự lập là gì? Đó là khả năng tự suy nghĩ, tự đưa ra quyết định và tự chịu trách nhiệm về hành động, lối sống của bản thân mà không dựa dẫm hay ỷ lại vào người khác. Tự lập không có nghĩa là tách biệt với thế giới, mà là sự chủ động đứng trên đôi chân của chính mình để đối diện với những thăng trầm. Tại sao tuổi trẻ lại cần sự tự lập? Trước hết, tự lập là chìa khóa để khám phá và khẳng định bản thân. Khi không còn núp bóng dưới sự bao bọc của gia đình hay thầy cô, chúng ta buộc phải vận dụng trí tuệ và khả năng của mình để giải quyết các vấn đề. Quá trình đó giúp ta hiểu rõ thế mạnh, hạn chế, từ đó hoàn thiện mình hơn. Hơn nữa, tự lập giúp rèn luyện bản lĩnh. Cuộc đời là một chuỗi những thử thách, và chỉ khi tự mình vấp ngã rồi tự mình đứng dậy, người trẻ mới học được cách kiên cường. Những "vết sẹo" từ những lần thất bại tự chủ chính là bằng chứng hùng hồn nhất cho sự trưởng thành. Một người trẻ tự lập sẽ luôn chủ động trong công việc, học tập và nhận được sự tin tưởng, tôn trọng từ những người xung quanh. Tuy nhiên, thật đáng buồn khi trong xã hội hiện nay, vẫn còn một bộ phận không nhỏ các bạn trẻ mắc "hội chứng dựa dẫm". Họ sống thụ động, quen thói ỷ lại vào cha mẹ, sợ hãi thất bại nên không dám thử thách bản thân. Một cây tầm gửi chỉ có thể lớn lên nhờ nhựa sống của vật chủ, nhưng cũng sẽ gục ngã ngay lập tức khi vật chủ không còn. Người trẻ không tự lập cũng giống như vậy, họ sẽ mãi là những "đứa trẻ không bao giờ lớn", thiếu hụt kỹ năng và không thể đóng góp được nhiều cho xã hội. Tất nhiên, tự lập không đồng nghĩa với việc trở nên cô độc, cứng nhắc. Chúng ta vẫn cần kết nối, học hỏi và hợp tác. Biết khi nào cần tìm kiếm sự giúp đỡ cũng là một biểu hiện của sự trưởng thành và trí tuệ. Tự lập là sự kết hợp hài hòa giữa ý chí cá nhân và tinh thần học hỏi từ cộng đồng. Tóm lại, hành trình vạn dặm đều bắt đầu từ những bước đi đầu tiên. Sự tự lập chính là hành trang quý giá nhất để người trẻ tự tin sải bước trên con đường riêng của mình. Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất như lập kế hoạch học tập, tự chăm sóc bản thân hay dám nhận lỗi về mình. Bởi lẽ, chỉ khi tự mình cầm lái con tàu đời mình, chúng ta mới có thể vươn ra biển lớn và chạm tay tới những ước mơ cao xa.
Hình tượng "li khách" trong bài thơ "Tống biệt hành" của Thâm Tâm là một bức chân dung đầy ám ảnh về người thanh niên trí thức thời bấy giờ – những con người mang trong mình nỗi đau nhân thế và khát vọng lớn lao. Ngay từ những dòng đầu, "li khách" hiện lên với tâm trạng đầy giằng xé; dẫu không đưa tiễn trực tiếp nhưng lòng người vẫn dậy sóng, mắt vẫn đượm màu hoàng hôn. Đó là sự nhạy cảm, đa cảm trước nỗi biệt ly. Tuy nhiên, khi tiếng gọi "Li khách! Li khách!" vang lên, hình ảnh người ra đi trở nên đầy cứng cỏi và quyết liệt. Họ ra đi không phải vì chán chường, mà bởi "chí lớn chưa về bàn tay không". Câu thề "Thì không bao giờ nói trở lại!" khẳng định một nhân cách kiên định, một lý tưởng sống cao đẹp: sẵn sàng chấp nhận gian khổ, thậm chí từ bỏ hạnh phúc cá nhân để thực hiện hoài bão lớn. Qua đó, Thâm Tâm đã khắc họa thành công một vẻ đẹp bi tráng, kết hợp hài hòa giữa nét lãng mạn, đa sầu với chí khí nam nhi thời đại, để lại dư âm sâu sắc trong lòng độc giả về một thế hệ dám dấn thân.
Trong đoạn thơ, hình ảnh "ly khách" hiện lên với một tư thế dứt khoát: "Chí lớn chưa về bàn tay không / Thì không bao giờ nói trở lại!". Đây chính là thông điệp mạnh mẽ nhất về sự kiên định và trách nhiệm đối với lý tưởng của bản thân.
Hình ảnh "tiếng sóng ở trong lòng" là một sáng tạo nghệ thuật độc đáo của Thâm Tâm. Nó chuyển hóa cái hữu hình (sóng nước) thành cái vô hình (sóng lòng), khẳng định rằng dù cuộc chia ly không có nghi thức rình rang, nhưng sức nặng của tâm trạng lại vô cùng to lớn và dữ dội.
người đi thì dứt khoát, nhưng người ở lại thì mang cả một trời tâm sự.
Bóng chiều
Ta
14,4