ĐOÀN THỊ THU UYÊN

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của ĐOÀN THỊ THU UYÊN
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

- Thân máy: + Chứa xi lanh, bệ đỡ trục khuỷu. + Có đường nước làm mát và đường dầu bôi trơn. + Yêu cầu cứng vững, chịu nhiệt và áp suất cao. - Nắp máy: + Đậy kín xi lanh, tạo buồng cháy. + Có cửa nạp – xả, chỗ lắp bugi/vòi phun, xupap, đường nước và dầu. - Nắp máy phức tạp vì có nhiều chi tiết lắp ghép và phải chịu nhiệt, áp suất rất lớn.

    Câu 1 :          Bài làm Bài thơ “Những bóng người trên sân ga” của Nguyễn Bính là bức tranh đầy cảm xúc về những cuộc chia ly – nơi nỗi buồn dường như thấm vào từng bước chân, từng ánh mắt. Từ điệp khúc “Có lần tôi thấy…”, nhà thơ tái hiện hàng loạt cảnh tiễn biệt: bạn bè, người yêu, vợ chồng, mẹ con… Mỗi cuộc chia ly là một nốt trầm khác nhau, nhưng tất cả đều gặp nhau ở cảm xúc xót xa, lưu luyến. Hình ảnh “tàu chạy lâu rồi, bà vẫn đứng” hay “những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt” khiến nỗi buồn ấy trở nên thấm thía, nhân văn. Qua nhịp thơ đều đặn và giọng điệu man mác, Nguyễn Bính không chỉ vẽ nên khung cảnh sân ga đầy chia lìa, mà còn gửi gắm tấm lòng đồng cảm với những kiếp người xa cách, phiêu bạt. Bài thơ vì thế không chỉ buồn, mà còn đẹp – đẹp trong tình người, trong sự thấu hiểu và thương cảm sâu sắc của một trái tim giàu yêu thương. Câu 2 :          Bài làm Trong bài thơ “Con đường không chọn”, nhà thơ Mỹ Robert Frost từng viết: “Trong rừng có nhiều lối đi, và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người.” Câu thơ ấy là lời khẳng định mạnh mẽ về sự chủ động và bản lĩnh chọn con đường riêng – một phẩm chất quan trọng để con người khẳng định giá trị và tạo nên dấu ấn trong cuộc sống. Mỗi người đều có vô vàn ngã rẽ. Có người chọn đi theo số đông – an toàn, dễ dàng. Nhưng cũng có người dám bước vào con đường mới – khó khăn, đầy thử thách nhưng chứa đựng cơ hội tạo nên khác biệt. Chủ động chọn lối đi riêng không phải là chống đối hay lập dị, mà là dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm cho chính lựa chọn của mình. Chính sự sáng tạo ấy đã làm nên những con người vĩ đại: Thomas Edison kiên trì hàng nghìn lần để phát minh ra bóng đèn, Steve Jobs tạo nên cuộc cách mạng công nghệ với chiếc iPhone, hay bao nghệ sĩ Việt Nam dám bứt phá để khẳng định cá tính riêng trong nghệ thuật. Ngược lại, nếu ta chỉ rập khuôn, sợ khác biệt, sợ sai lầm – ta sẽ mãi là cái bóng của người khác. Cuộc sống sẽ chẳng có bước tiến nào nếu không ai dám bước đi đầu tiên trên con đường chưa ai qua. Dù con đường ấy có chông gai, chính hành trình khám phá và sáng tạo mới giúp ta trưởng thành, hiểu rõ bản thân, và góp phần làm mới thế giới quanh mình. Vì vậy, hãy sống chủ động, sáng tạo và dám khác biệt. Đừng sợ thất bại, vì đôi khi lối đi chưa có dấu chân người hôm nay sẽ trở thành con đường lớn ngày mai, dẫn ta đến đỉnh cao của thành công và tự do.            

    Câu 1 :          Bài làm

Bài thơ “Những bóng người trên sân ga” của Nguyễn Bính là bức tranh đầy cảm xúc về những cuộc chia ly – nơi nỗi buồn dường như thấm vào từng bước chân, từng ánh mắt. Từ điệp khúc “Có lần tôi thấy…”, nhà thơ tái hiện hàng loạt cảnh tiễn biệt: bạn bè, người yêu, vợ chồng, mẹ con… Mỗi cuộc chia ly là một nốt trầm khác nhau, nhưng tất cả đều gặp nhau ở cảm xúc xót xa, lưu luyến. Hình ảnh “tàu chạy lâu rồi, bà vẫn đứng” hay “những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt” khiến nỗi buồn ấy trở nên thấm thía, nhân văn. Qua nhịp thơ đều đặn và giọng điệu man mác, Nguyễn Bính không chỉ vẽ nên khung cảnh sân ga đầy chia lìa, mà còn gửi gắm tấm lòng đồng cảm với những kiếp người xa cách, phiêu bạt. Bài thơ vì thế không chỉ buồn, mà còn đẹp – đẹp trong tình người, trong sự thấu hiểu và thương cảm sâu sắc của một trái tim giàu yêu thương.

Câu 2 :          Bài làm

Trong bài thơ “Con đường không chọn”, nhà thơ Mỹ Robert Frost từng viết: “Trong rừng có nhiều lối đi, và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người.” Câu thơ ấy là lời khẳng định mạnh mẽ về sự chủ động và bản lĩnh chọn con đường riêng – một phẩm chất quan trọng để con người khẳng định giá trị và tạo nên dấu ấn trong cuộc sống. Mỗi người đều có vô vàn ngã rẽ. Có người chọn đi theo số đông – an toàn, dễ dàng. Nhưng cũng có người dám bước vào con đường mới – khó khăn, đầy thử thách nhưng chứa đựng cơ hội tạo nên khác biệt. Chủ động chọn lối đi riêng không phải là chống đối hay lập dị, mà là dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm cho chính lựa chọn của mình. Chính sự sáng tạo ấy đã làm nên những con người vĩ đại: Thomas Edison kiên trì hàng nghìn lần để phát minh ra bóng đèn, Steve Jobs tạo nên cuộc cách mạng công nghệ với chiếc iPhone, hay bao nghệ sĩ Việt Nam dám bứt phá để khẳng định cá tính riêng trong nghệ thuật. Ngược lại, nếu ta chỉ rập khuôn, sợ khác biệt, sợ sai lầm – ta sẽ mãi là cái bóng của người khác. Cuộc sống sẽ chẳng có bước tiến nào nếu không ai dám bước đi đầu tiên trên con đường chưa ai qua. Dù con đường ấy có chông gai, chính hành trình khám phá và sáng tạo mới giúp ta trưởng thành, hiểu rõ bản thân, và góp phần làm mới thế giới quanh mình. Vì vậy, hãy sống chủ động, sáng tạo và dám khác biệt. Đừng sợ thất bại, vì đôi khi lối đi chưa có dấu chân người hôm nay sẽ trở thành con đường lớn ngày mai, dẫn ta đến đỉnh cao của thành công và tự do.            

 Câu 1. Thể thơ: Thất ngôn tứ tuyệt             

Câu 2. Đề tài: Cảnh chia ly, tiễn biệt nơi sân ga – biểu hiện nỗi buồn và tình người trong xa cách.

Câu 3. -Biện pháp tu từ: Điệp cấu trúc “Có lần tôi thấy…” -> Tác dụng: Gợi cảm giác lặp lại, nối tiếp của nhiều cuộc chia ly; nhấn mạnh sự phổ biến, ám ảnh của nỗi buồn nơi sân ga và làm nổi bật cảm xúc xót xa, đồng cảm của nhà thơ.

 Câu 4. - Khổ cuối: “Những chiếc khăn mầu thổn thức bay, Những bàn tay vẫy những bàn tay, Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt, Buồn ở đâu hơn ở chốn này?” → Vần “ay” được gieo ở cuối các câu 1, 2, 4 → Kiểu vần liền (vần chân, liền nhau).

Câu 5. - Chủ đề: Bài thơ thể hiện nỗi buồn man mác, xót xa trước những cuộc chia ly của con người nơi sân ga, qua đó bộc lộ tình cảm nhân hậu, đồng cảm của tác giả với những kiếp người phiêu bạt. - Mạch cảm xúc: Từ chứng kiến nhiều cảnh tiễn biệt khác nhau → thấm thía nỗi buồn chia ly → lắng đọng trong cảm xúc thương người và niềm cô đơn sâu kín.            

Câu 1: Bài làm

Sự bình đẳng giữa con người là nguyên tắc cơ bản và cơ sở của giao tiếp. Mỗi người là một cá thể độc lập, có tín ngưỡng, đạo đức, quan điểm, cách làm việc và cách sống riêng biệt. Điều này nên được tôn trọng, và không nên dùng để so sánh hoặc áp đặt lên người khác.Chúng ta không nên quan tâm đến chí hướng, thái độ, kiến thức, năng lực, hay ngoại hình của người khác. Không nên đặt tiêu chuẩn của bản thân lên người khác hoặc yêu cầu họ phải tuân theo tiêu chuẩn của mình. Tư tưởng và tâm trạng của mỗi người luôn thay đổi, không ai có thể đảm bảo rằng quan điểm và thái độ của họ sẽ không thay đổi.Trong quá trình giao tiếp, cảm xúc và đạo lý đều quan trọng. Cảm xúc nên bắt đầu từ sự tôn trọng lẫn nhau. Khi người ta cảm thấy được tôn trọng, họ mới có thể tôn trọng bạn. Trong giao tiếp, nếu một người luôn tỏ ra ngang ngược, đổ lỗi, chỉ trích và luôn cho mình là đúng, thì không ai có thể thực hiện đạo lý trong cuộc trò chuyện với họ. Nếu bạn cho rằng người khác không xứng đáng để nói về đạo lý với bạn, thì có thể đó là vì bạn chưa thấu hiểu đạo lý một cách đúng đắn.

Câu 2: Bài làm

Tình mẫu tử có lẽ là tình cảm thiêng liêng nhất trên cuộc đời này. Mẹ là người sinh ra chúng ta, yêu thương và chăm sóc chúng ta vô điều kiện. Có lẽ chính vì vậy, tình mẫu tử từ xa xưa đã trở thành đề tài sáng tác bất tận cho văn học và nghệ thuật. Trong vô số những tác phẩm viết về mẹ, về tình mẫu tử, không thể không nhắc đến bài thơ Nắng mới của nhà thơ Lưu Trọng Lư, trích từ tập “Tiếng thu”. Bài thơ là nỗi nhớ về mẹ và tình yêu mẹ tha thiết của một tác giả, người con chỉ còn có thể gặp mẹ ở trong mơ. Ngay từ đầu bài thơ, tác giả đã đề dòng chữ “Tặng hương hồn mẹ”, đúng vậy, mẹ của nhà thơ Lưu Trọng Lư không còn trên cõi đời này nữa, nhưng tình yêu mẹ của tác giả thì vẫn còn đó, những kỉ niệm khi xưa có mẹ vẫn sẽ theo tác giả đến hết cuộc đời. Khổ đầu tiên của bài thơ chính là bức tranh thiên “nắng mới” làm gợi nhớ những kí ức xưa của tác giả:

“Mỗi lần nắng mới hắt bên song, Xao xác, gà trưa gáy não nùng, Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng, Chập chờn sống lại những ngày không.” Nắng mới chính là nắng đầu xuân, cái nắng nhẹ nhàng và êm dịu, xua tan đi cái lạnh và ẩm ướt của mùa đông. Nắng mới hắt “bên song” cửa, cùng với tiếng gà gáy trưa não nùng đã tạo nên một khung cảnh thật bình yên nhưng cũng vắng vẻ, cô liêu. Khung cảnh đó làm cho tác giả Lưu Trọng Lư “lòng rượi buồn” và đưa tâm hồn tác giả trở về miền kí ức xưa cũ, những kỉ niệm xưa “chập chờn” sống lại trong tác giả. Quay về với những kỉ niệm xưa, lòng tác giả dâng trào bao nỗi nhớ về người mẹ quá cố của mình: “Tôi nhớ mẹ tôi, thuở thiếu thời Lúc người còn sống, tôi lên mười; Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội, Áo đỏ người đưa trước giậu phơi. Hình dáng mẹ tôi chửa xoá mờ Hãy còn mường tượng lúc vào ra: Nét cười đen nhánh sau tay áo Trong ánh trưa hè trước giậu thưa.” Nhà thơ Lưu Trọng Lư bộc lộ nỗi nhớ mẹ một cách trực tiếp “Tôi nhớ mẹ tôi, thuở thiếu thời”. Tác giả vẫn nhớ rõ ràng, khi mẹ còn sống, tác giả “lên mười”. Khi nắng mới về, mẹ trong tà áo đỏ quen thuộc sẽ mang quần áo của nhà thơ ra phơi lên giậu, để cho con mặc chiếc áo thơm mùi nắng sạch sẽ, dễ chịu. Nắng khi đó còn “reo ngoài nội”, có lẽ bởi vì còn có mẹ, nên hương đồng cỏ nội cũng như tác giả đều vui sướng và hạnh phúc vô cùng. Hình ảnh mẹ hiện lên rõ nét hơn trong khổ thơ tiếp theo. Nhà thơ Lưu Trọng Lư khẳng định rằng hình dáng mẹ còn chưa “xóa mờ” trong tâm trí của mình, nó vẫn rõ nét và lúc nào cũng tồn tại trong tâm trí của tác giả. Ông vẫn “mường tượng” được hình ảnh của mẹ xung quanh, lúc vào, lúc ra, thật bận rộn làm sao để chăm lo cho gia đình của mình. Trong toàn bộ bài thơ, không có bất kì một câu nào nhận xét cụ thể mẹ của nhà thơ Lưu Trọng Vũ, nhưng chắc chắn mẹ là một người phụ nữ rất đẹp và hiền dịu. Vì mẹ có “nét cười đen nhánh”, đây là kiểu cười nhẹ nhàng, dịu dàng và chỉ thoáng qua. Có lẽ đó là điều nhà thơ nhớ nhất về mẹ của mình. Và dù là mùa nắng đầu xuân hay nắng gắt trưa hè, trong kí ức của nhà thơ Lưu Trọng Lư, mẹ vẫn “đứng trước giậu phơi”, để làm một công việc bình dị đó là phơi đồ, nhưng đó sẽ mãi là hình ảnh ấm áp và an ủi tâm hồn tác giả nhất mỗi khi nhớ mẹ. Bài thơ Nắng mới của tác giả Lưu Trọng Lư chỉ sử dụng những từ ngữ đơn giản nhưng lại đậm chất gợi hình, gợi cảm đã thể hiện thành công nỗi nhớ và tình yêu tha thiết dành cho người mẹ quá cố của tác giả. Qua đó, chúng ta có thể thấy được vẻ đẹp của mẹ, một người phụ nữ Việt Nam truyền thống dịu dàng, chu đáo và luôn yêu thương, chăm sóc gia đình. Bài thơ như gửi gắm tới mỗi người một thông điệp ý nghĩa, đó là “Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc, đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không?.

Câu 1:PTBĐ chính là:Nghị luận

Câu 2 :

-..."​​​​​một người tằn tiện​ ​phán xét người khác là phung phí."​​

-"Một người hào phóng đánh giá người kia là keo kiệt."

-"Một người thích ở nhà chê bai kẻ khác bỏ bê gia đình. "

-"Và một người ưa bay nhảy chê cười người ở nhà không biết hưởng thụ cuộc sống."

Câu 3​​: ​-Tác giả cho rằng: "Đừng bao giờ phán xét người khác một cách dễ dàng" vì mỗi người có cuộc sống riêng biệt. Và chính nhờ sự khác biệt ấy mà cuộc sống trở nên đa dạng hơn.

Câu 4:-Theo tác giả, điều tồi tệ nhất là khi mỗi bản thân chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó có nghĩa là chúng ta nghe theo và chấp nhận sự điều khiển của người khác nhằm làm người khác hài lòng.

Câu 5:-Thông điệp rút ra từ văn bản trên là :Không nên đánh giá ,phán xét một người khi bạn chưa thật sự hiểu họ.Cũng nên nhìn lại bản thân mình xem đã hoàn hảo chưa mà đã có những lời lẽ xúc phạm đến nhân phẩm ,danh dự của người khác.​​​​​