Nguyễn Phương Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Phương Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Thể tích công tác của một xilanh là: 3,6 : 6 = 0,6 (lít) Mỗi chu kì động cơ sẽ đẩy ra lượng khí thải tương đương với thể tích công tác của động cơ. Động cơ thực hiện 4 chu kì/phút, vậy tổng thể tích khí thải trong 1 phút: Tổng thể tích khí thải = 3,6 x 4 = 14,4 (lít)

Nhiệm vụ của cơ cấu phối khí trong động cơ đốt trong: + Đóng mở các cửa nạp và cửa thải đúng thời điểm để thực hiện quá trình nạp nhiên liệu mới và thải khí cháy ra ngoài. * Nguyên lí hoạt động: - Xu páp treo: + Xupáp được bố trí trên nắp xi lanh, nhận chuyển động từ trục cam thông qua hệ thống cò mổ. - Xu páp đặt: + Xu páp được bố trí trong thân máy, chuyển động trực tiếp từ trục cam, không cần cò mổ. * So sánh: - Xu páp treo: + Cấu tạo phức tạp hơn. + Hiệu suất cao hơn. + Thường dùng trong các động cơ hiện đại. - Xu páp đặt: + Cấu tạo đơn giản, phù hợp với các động cơ nhỏ gọn.

Câu 1 bài làm Bài thơ “Những bóng người trên sân ga” của Nguyễn Bính là bức tranh chan chứa nỗi buồn chia ly – một nỗi buồn rất “nguyễn bính”, vừa mộc mạc, vừa thấm đẫm tình người. Hình ảnh sân ga xuất hiện như biểu tượng của những cuộc tiễn biệt: hai cô bé khóc, đôi người yêu nắm tay, bà mẹ già tiễn con, hay người lữ khách cô đơn… Mỗi cảnh đều gợi một nỗi chia xa, một sợi dây tình cảm bị kéo căng giữa người đi và người ở lại. Biện pháp điệp cấu trúc “Có lần tôi thấy…” khiến nhịp thơ chậm, buồn, tạo cảm giác những cuộc ly biệt cứ lặp đi lặp lại vô tận. Câu thơ cuối “Buồn ở đâu hơn ở chốn này?” khép lại bằng một tiếng thở dài chứa chan thương cảm. Qua bài thơ, Nguyễn Bính không chỉ nói về chia ly, mà còn thể hiện cái nhìn nhân ái, thấu hiểu nỗi cô đơn của con người trong dòng đời. Giữa khung cảnh bình dị ấy, tình người hiện lên vừa mong manh, vừa sâu đậm. Câu 2 : Bài làm Trong cuộc sống, ai cũng phải chọn cho mình một con đường để đi. Có người bước theo lối mòn của người khác, có người dám mở lối riêng. Nhà thơ Mỹ Robert Frost từng nói: “Trong rừng có nhiều lối đi, và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người.” Đó là tuyên ngôn của sự chủ động và sáng tạo, dám khác biệt để tìm giá trị riêng của bản thân. Chủ động lựa chọn lối đi nghĩa là dám suy nghĩ, dám quyết định và chịu trách nhiệm với con đường của mình. Trong thời đại đầy biến động, nếu chỉ làm theo người khác, ta sẽ mãi là cái bóng mờ giữa đám đông. Ngược lại, người biết chủ động sẽ nhìn ra cơ hội mới, phát hiện hướng đi mà chưa ai nhìn thấy. Chính nhờ tinh thần đó, nhân loại mới có Edison dám thử hàng nghìn lần để tạo ra bóng đèn, hay Steve Jobs dám phá khuôn cũ để định hình kỷ nguyên điện thoại thông minh. Tuy nhiên, sáng tạo không có nghĩa là chống lại mọi khuôn mẫu một cách mù quáng. Con đường riêng chỉ thật sự có ý nghĩa khi nó xuất phát từ hiểu biết, nỗ lực và lòng tin vào giá trị bản thân. Người trẻ cần dám nghĩ khác, nhưng cũng cần biết học từ người đi trước để không lạc hướng. Trong xã hội ngày nay, sự chủ động và sáng tạo là “chìa khóa vàng” mở ra cánh cửa thành công. Nó giúp mỗi người sống đúng với bản chất, phát huy tiềm năng và tạo dấu ấn riêng. Lối đi chưa có dấu chân người luôn nhiều thử thách, nhưng cũng chính ở đó, ta tìm thấy bản lĩnh và ý nghĩa thật sự của hành trình sống.

Câu 1. → Thể thơ: Thất ngôn Câu 2. → Đề tài: Bài thơ viết về những cuộc chia ly đầy xúc động trên sân ga, thể hiện nỗi buồn, cô đơn và tình người trong những giờ phút tiễn biệt. Câu 3. → Biện pháp tu từ chính: Điệp cấu trúc "Có lần tôi thấy..." → Tác dụng: Tạo nhịp điệu đều đặn, gợi cảm giác những cuộc chia ly cứ lặp đi lặp lại mãi. Nhấn mạnh cái nhìn của tác giả – một người chứng kiến, cảm thông với những phận người nơi sân ga. Làm nổi bật nỗi buồn nhân thế, gắn kết các cảnh chia tay thành một mạch cảm xúc liền mạch. Câu 4. Vần trong khổ cuối: bay – tay – này Kiểu vần: Vần liền (vần chân) – các câu thơ gieo vần ở cuối câu, liên tiếp nhau. Câu 5.Chủ đề: Bài thơ

“Nắng mới” là một trong những bài thơ tiêu biểu của phong trào Thơ mới, thể hiện nỗi nhớ thương mẹ sâu sắc cùng những kỷ niệm tuổi thơ êm đềm của nhà thơ Lưu Trọng Lư. Mở đầu bài thơ là cảnh một buổi trưa hè với ánh nắng hắt vào song cửa, tiếng gà trưa gợi nên sự xao xác, man mác buồn. Chính khung cảnh ấy đã làm sống lại trong lòng tác giả những kỷ niệm xưa cũ: > Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng, Chập chờn sống lại những ngày không. Ánh nắng mới không chỉ là hiện tượng tự nhiên mà còn là “chiếc cầu” đưa nhà thơ trở về với hình ảnh người mẹ năm xưa. Hồi ức hiện lên rõ nét qua hình ảnh mẹ khi tác giả lên mười. Đó là người mẹ giản dị, thân thương trong chiếc áo đỏ đang phơi trước giậu, trong một buổi trưa nắng rực rỡ. Hình ảnh ấy tuy bình dị nhưng đầy cảm xúc: > Áo đỏ người đưa trước giậu phơi. Khổ thơ cuối như một bức tranh ký ức sống động. Tác giả vẫn còn “mường tượng” dáng vẻ mẹ, nét cười đen nhánh ẩn hiện sau tay áo. Hình ảnh ấy khắc sâu trong tâm trí nhà thơ, không gì có thể phai nhòa: > Hình dáng mẹ tôi chửa xoá mờ...

Với ngôn ngữ tinh tế, cảm xúc chân thành, bài thơ không chỉ thể hiện tình mẫu tử thiêng liêng mà còn là tiếng nói đầy yêu thương của một tâm hồn nhạy cảm, luôn hướng về quá khứ. Tóm lại, “Nắng mới” là bài thơ nhẹ nhàng mà sâu sắc, đưa người đọc về với những miền ký ức yêu thương, để thêm trân trọng mẹ, trân trọng những điều tưởng như nhỏ bé nhưng vô cùng quý giá trong cuộc sống

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính của văn bản là nghị luận. Câu 2. Hai cặp từ/cụm từ đối lập được sử dụng trong đoạn (1) là: Tằn tiện – phung phí Ở nhà – ưa bay nhảy Câu 3. Tác giả cho rằng đừng bao giờ phán xét người khác một cách dễ dàng vì mỗi người có một lối sống, cách nhìn nhận và hoàn cảnh riêng. Những phán xét dễ dãi thường xuất phát từ định kiến và sự thiếu thấu hiểu, dễ dẫn đến sai lầm và làm tổn thương người khác. Việc phớt lờ những lời phán xét không phù hợp và sống đúng với bản thân là điều cần thiết. Câu 4. Quan điểm “Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó” có thể hiểu là: khi con người không chỉ bị ảnh hưởng bởi định kiến mà còn chấp nhận, lệ thuộc vào nó thì đó là điều nguy hiểm. Ta đánh mất chính mình, sống theo cái nhìn của người khác và không còn khả năng tự đưa ra quyết định, từ đó làm mất đi sự tự do và cá tính cá nhân. Câu 5. Thông điệp bản thân rút ra từ văn bản: Hãy tôn trọng sự khác biệt và sống đúng với con người mình, thay vì sống theo định kiến hay sự phán xét của người khác. Việc lắng nghe tiếng nói nội tâm sẽ giúp ta sống chân thành và hạnh phúc hơn.