NGUYỄN HẢI NAM

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của NGUYỄN HẢI NAM
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)


  • Thân máy: Là bộ phận chính của động cơ, dùng để lắp đặt và đỡ các chi tiết, bên trong có xi lanh và các đường nước làm mát.
  • Nắp máy: Đậy kín phía trên xi lanh, tạo buồng cháy với piston và chứa một số chi tiết như xupáp, bugi (hoặc vòi phun).



Nắp máy được coi là chi tiết có kết cấu phức tạp vì trên đó có nhiều chi tiết và đường dẫn như xupáp, bugi/vòi phun, đường nước làm mát và đường khí, nên cấu tạo phức tạp hơn.


Thể tích công tác của 1 xi lanh:


Động cơ 6 xi lanh, tổng thể tích 3,6 lít


V_{1} = \frac{3,6}{6} = 0,6 \text{ lít}


➡️ Thể tích công tác của 1 xi lanh = 0,6 lít

Tổng thể tích khí thải trong 1 phút


Mỗi chu kì: 3,6 lít


Trong 1 phút có 4 chu kì


V = 3,6 \times 4 = 14,4 \text{ lít}


➡️ Tổng thể tích khí thải trong 1 phút = 14,4 lít


Nhiệm vụ của cơ cấu phối khí trong động cơ đốt trong:


  • Điều khiển đóng mở các xupáp đúng thời điểm.
  • Đưa khí mới vào xi lanh và thải khí cháy ra ngoài.
  • Giúp động cơ hoạt động đúng chu kì và hiệu quả.



Câu 1

Bài thơ “Những bóng người trên sân ga” của Nguyễn Bính là một khúc nhạc buồn về những cuộc chia ly trong đời người. Bằng giọng thơ nhẹ nhàng, tha thiết, tác giả đã khắc họa hình ảnh quen thuộc nơi sân ga – điểm dừng của những cuộc gặp gỡ và cũng là nơi khởi đầu cho bao cuộc chia tay. Điệp khúc “Có lần tôi thấy…” được lặp đi lặp lại như nhịp tàu, đưa người đọc đi qua từng cảnh tiễn biệt: đôi bạn nhỏ, người yêu, vợ chồng, mẹ con… Mỗi “bóng người” là một câu chuyện, gợi nên nỗi buồn man mác và tình người sâu nặng. Những hình ảnh như “chiếc khăn mầu thổn thức bay”, “những bàn tay vẫy những bàn tay” kết tinh cảm xúc của toàn bài – nỗi buồn chia xa thấm đẫm nhân tình. Qua đó, Nguyễn Bính thể hiện cái nhìn nhân ái, tinh tế và thấm đượm chất trữ tình dân gian, để lại trong lòng người đọc dư âm bâng khuâng về kiếp người nhiều chia ly và thương nhớ.

câu 2

Trong bài thơ nổi tiếng, Robert Frost từng viết: “Trong rừng có nhiều lối đi / Và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người.” Câu thơ ấy không chỉ nói về một lựa chọn cụ thể, mà còn là biểu tượng cho tinh thần chủ động và sáng tạo – dám bước đi trên con đường riêng của mình trong cuộc sống.


Mỗi con người sinh ra đều có quyền chọn lựa. Cuộc sống là khu rừng rộng lớn, với vô vàn con đường đã được người khác đi qua. Nếu ai cũng rập khuôn, e ngại rẽ hướng, thế giới sẽ mãi không có những khám phá, phát minh hay những giá trị mới. Chủ động chọn lối đi riêng là biểu hiện của bản lĩnh và ý thức tự khẳng định bản thân. Người dám đi con đường mới thường phải đối mặt với thử thách, hoài nghi và cô đơn. Nhưng chính con đường ấy giúp họ trưởng thành, sáng tạo và tìm thấy ý nghĩa thật sự của cuộc đời.


Trong học tập, sáng tạo giúp ta tiếp cận tri thức theo cách mới; trong nghệ thuật, nó làm nên phong cách riêng; trong cuộc sống, nó mở ra hướng đi khác biệt, tạo dấu ấn cá nhân. Những nhà khoa học như Einstein, những doanh nhân như Steve Jobs hay những nghệ sĩ như Picasso đều dám “đi con đường chưa có dấu chân người”, nhờ đó tạo nên bước ngoặt cho nhân loại.


Tuy nhiên, sáng tạo không đồng nghĩa với bốc đồng hay mù quáng. Lựa chọn con đường riêng cần dựa trên hiểu biết, năng lực và mục tiêu rõ ràng. Con đường ấy có thể gian nan, nhưng chính hành trình vượt khó sẽ rèn giũa ý chí và khơi dậy sức mạnh nội tâm.


Như vậy, chủ động và sáng tạo trong việc lựa chọn lối đi riêng chính là dám sống thật với mình, dám khác biệt để làm điều có ích. Bởi chỉ khi bước đi bằng đôi chân của mình, con người mới thật sự chạm tới giá trị và hạnh phúc đích thực.


Câu 1.

Thể thơ: Thất ngôn tứ tuyệt biến thể (7 chữ, nhiều khổ thơ).


Câu 2.

Đề tài: Cảnh chia ly, tiễn biệt nơi sân ga – nơi diễn ra những cuộc chia tay đầy cảm xúc trong cuộc sống.


Câu 3.

Biện pháp tu từ chính: Điệp cấu trúc “Có lần tôi thấy…” được sử dụng xuyên suốt.

→ Tác dụng: Tạo nhịp điệu đều đặn, gợi cảm giác quan sát liên tiếp; khắc hoạ sâu sắc không khí chia ly buồn bã, ám ảnh nơi sân ga.


Câu 4.

Khổ thơ cuối:

“Những chiếc khăn mầu thổn thức bay,

Những bàn tay vẫy những bàn tay,

Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt,

Buồn ở đâu hơn ở chốn này?”

→ Vần: “bay – tay – này” → gieo vần liền (vần chân).


Câu 5.


  • Chủ đề: Bài thơ thể hiện nỗi buồn chia ly, sự cảm thông với những phận người nơi sân ga – biểu tượng cho sự chia xa trong cuộc đời.
  • Mạch cảm xúc: Từ những hình ảnh chia tay cụ thể (cô bé, người yêu, vợ chồng, bà mẹ…) → dồn tụ lại thành cảm xúc khái quát về nỗi buồn nhân thế nơi sân ga.