PHẠM HÀ LINH
Giới thiệu về bản thân
Thời gian :Chiều tà, cuối hạ, ba năm. Gợi sự buồn thương, dang dở và sự quyết liệt của chí hướng. Không gian :Con đường nhỏ, lòng sông tâm tưởng. Khắc họa sự cô độc và nội tâm biến động của nhân vật.
Nhân vật trữ tình trong Tống biệt hành là người đưa tiễn (cái tôi của tác giả/người bạn)
Bài 2 Câu 1. (Khoảng 200 chữ – Phân tích bài thơ “Những bóng người trên sân ga”) Bài thơ “Những bóng người trên sân ga” của Nguyễn Bính là một khúc nhạc buồn về những cuộc chia ly trong đời. Trên nền cảnh sân ga – nơi khởi đầu của những cuộc tiễn biệt – nhà thơ ghi lại nhiều hình ảnh cảm động: đôi bạn nhỏ khóc sụt sùi, người yêu tiễn biệt nhau, người mẹ tiễn con ra trận… Những điệp khúc “Có lần tôi thấy” khiến nỗi buồn như dội lên từng đợt, diễn tả sự lặp lại của cảnh chia tay muôn thuở. Qua từng hình ảnh, Nguyễn Bính không chỉ nói về cảnh vật mà còn khắc họa tình người đằm thắm: tình bạn, tình yêu, tình mẹ con. Sân ga trở thành nơi giao thoa giữa gặp gỡ và chia lìa, giữa niềm tin và nỗi nhớ. Giọng thơ nhẹ nhàng, tha thiết, giàu nhạc tính khiến nỗi buồn trong bài không bi lụy mà sâu lắng, nhân văn. Bài thơ thể hiện tấm lòng nhân hậu và cảm quan tinh tế của Nguyễn Bính trước những phận người trong cuộc đời đầy biến động. --- Câu 2. (Khoảng 600 chữ – Nghị luận về sự chủ động chọn lối đi riêng, sáng tạo trong cuộc sống) Nhà thơ Mỹ Robert Frost từng viết: “Trong rừng có nhiều lối đi, và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người.” Câu nói ấy gửi gắm một thông điệp sâu sắc: con người cần chủ động lựa chọn con đường riêng, dám sáng tạo và khác biệt để khẳng định giá trị của bản thân. Trong cuộc sống, có nhiều ngã rẽ, nhiều con đường đã được người khác đi qua. Chọn lối mòn có thể mang lại an toàn, nhưng chỉ khi dám bước trên lối đi chưa ai từng chọn, ta mới có cơ hội khám phá, sáng tạo và làm nên điều mới mẻ. Sự chủ động và sáng tạo chính là động lực giúp xã hội tiến lên. Những con người vĩ đại như Thomas Edison, Steve Jobs hay Nguyễn Du… đều đã chọn lối đi riêng, dám nghĩ khác, làm khác để tạo ra giá trị vượt thời gian. Ngược lại, nếu chỉ sao chép và đi theo người khác, ta sẽ không bao giờ trưởng thành hay được ghi nhận. Tuy nhiên, sáng tạo không có nghĩa là bốc đồng hay phủ nhận kinh nghiệm của người đi trước. Người chủ động chọn lối đi riêng phải có tư duy độc lập, hiểu biết và bản lĩnh để chịu trách nhiệm với quyết định của mình. Đó là con đường khó, nhưng xứng đáng – vì mỗi bước đi sẽ giúp ta trưởng thành và tìm ra chính mình. Trong thời đại hiện nay, khi xã hội thay đổi từng ngày, sự chủ động và sáng tạo càng trở nên cần thiết. Dám khác biệt, dám thử thách là cách mỗi người viết nên câu chuyện riêng của cuộc đời mình. Như Robert Frost, chỉ khi chọn lối đi chưa có dấu chân người, ta mới tạo nên những dấu chân đầu tiên.
Bài 2 Câu 1. (Khoảng 200 chữ – Phân tích bài thơ “Những bóng người trên sân ga”) Bài thơ “Những bóng người trên sân ga” của Nguyễn Bính là một khúc nhạc buồn về những cuộc chia ly trong đời. Trên nền cảnh sân ga – nơi khởi đầu của những cuộc tiễn biệt – nhà thơ ghi lại nhiều hình ảnh cảm động: đôi bạn nhỏ khóc sụt sùi, người yêu tiễn biệt nhau, người mẹ tiễn con ra trận… Những điệp khúc “Có lần tôi thấy” khiến nỗi buồn như dội lên từng đợt, diễn tả sự lặp lại của cảnh chia tay muôn thuở. Qua từng hình ảnh, Nguyễn Bính không chỉ nói về cảnh vật mà còn khắc họa tình người đằm thắm: tình bạn, tình yêu, tình mẹ con. Sân ga trở thành nơi giao thoa giữa gặp gỡ và chia lìa, giữa niềm tin và nỗi nhớ. Giọng thơ nhẹ nhàng, tha thiết, giàu nhạc tính khiến nỗi buồn trong bài không bi lụy mà sâu lắng, nhân văn. Bài thơ thể hiện tấm lòng nhân hậu và cảm quan tinh tế của Nguyễn Bính trước những phận người trong cuộc đời đầy biến động. --- Câu 2. (Khoảng 600 chữ – Nghị luận về sự chủ động chọn lối đi riêng, sáng tạo trong cuộc sống) Nhà thơ Mỹ Robert Frost từng viết: “Trong rừng có nhiều lối đi, và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người.” Câu nói ấy gửi gắm một thông điệp sâu sắc: con người cần chủ động lựa chọn con đường riêng, dám sáng tạo và khác biệt để khẳng định giá trị của bản thân. Trong cuộc sống, có nhiều ngã rẽ, nhiều con đường đã được người khác đi qua. Chọn lối mòn có thể mang lại an toàn, nhưng chỉ khi dám bước trên lối đi chưa ai từng chọn, ta mới có cơ hội khám phá, sáng tạo và làm nên điều mới mẻ. Sự chủ động và sáng tạo chính là động lực giúp xã hội tiến lên. Những con người vĩ đại như Thomas Edison, Steve Jobs hay Nguyễn Du… đều đã chọn lối đi riêng, dám nghĩ khác, làm khác để tạo ra giá trị vượt thời gian. Ngược lại, nếu chỉ sao chép và đi theo người khác, ta sẽ không bao giờ trưởng thành hay được ghi nhận. Tuy nhiên, sáng tạo không có nghĩa là bốc đồng hay phủ nhận kinh nghiệm của người đi trước. Người chủ động chọn lối đi riêng phải có tư duy độc lập, hiểu biết và bản lĩnh để chịu trách nhiệm với quyết định của mình. Đó là con đường khó, nhưng xứng đáng – vì mỗi bước đi sẽ giúp ta trưởng thành và tìm ra chính mình. Trong thời đại hiện nay, khi xã hội thay đổi từng ngày, sự chủ động và sáng tạo càng trở nên cần thiết. Dám khác biệt, dám thử thách là cách mỗi người viết nên câu chuyện riêng của cuộc đời mình. Như Robert Frost, chỉ khi chọn lối đi chưa có dấu chân người, ta mới tạo nên những dấu chân đầu tiên.