NGUYÊN ĐỨC DŨNG

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của NGUYÊN ĐỨC DŨNG
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu1 :

Bài làm

Bài thơ Những bóng người trên sân ga của Nguyễn Bính là bức tranh xúc động về những cuộc chia ly và tình người nơi sân ga. Mỗi khổ thơ là một lát cắt của đời sống, nơi con người tiễn đưa nhau trong bịn rịn, lưu luyến. Từ hai cô bé khóc sụt sùi, đôi tình nhân chia tay, hai người bạn giã biệt, đến người mẹ già tiễn con ra trận, tất cả đều thấm đẫm nỗi buồn và tình thương. Điệp ngữ “Có lần tôi thấy” lặp đi lặp lại như nhịp tim chứng kiến, vừa gợi sự ám ảnh, vừa thể hiện tấm lòng đồng cảm sâu sắc của nhà thơ trước cảnh đời. Ngôn ngữ giản dị, hình ảnh gần gũi mà giàu sức gợi, đặc biệt ở khổ cuối, nỗi buồn như lan tỏa khắp không gian: “Buồn ở đâu hơn ở chốn này?”. Qua bài thơ, Nguyễn Bính không chỉ nói về chia ly, mà còn ngợi ca vẻ đẹp của tình cảm con người dẫu phải xa cách, họ vẫn dành cho nhau những yêu thương chân thành, khiến sân ga trở thành nơi chan chứa tình đời, tình người.


Câu 2 :

Bài làm

Nhà thơ Mỹ Robert Frost từng viết: “Trong rừng có nhiều lối đi, và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người.” Câu thơ giản dị mà sâu sắc, gợi cho ta suy nghĩ về sự chủ động lựa chọn con đường riêng, dám khác biệt và sáng tạo trong cuộc sống.

Mỗi con người đều đứng trước vô vàn ngã rẽ. Có người chọn đi theo lối mòn an toàn, có người lại mạnh dạn bước trên con đường mới mẻ, chưa ai đặt chân tới. “Chọn lối đi chưa có dấu chân người” là biểu tượng của tinh thần dám nghĩ, dám làm, dám sống theo cách riêng. Đó là thái độ chủ động khám phá bản thân, tìm kiếm hướng đi phù hợp thay vì bị cuốn theo đám đông. Trong một thế giới không ngừng thay đổi, sáng tạo chính là chìa khóa của tiến bộ. Những người dám chọn con đường riêng như Edison, Steve Jobs hay Picasso đều để lại dấu ấn lớn lao, mở ra những hướng đi mới cho nhân loại.

Tuy nhiên, sáng tạo không đồng nghĩa với liều lĩnh hay mù quáng. Lối đi riêng cần được xây dựng trên nền tảng hiểu biết, bản lĩnh và tinh thần trách nhiệm. Nếu chỉ khác biệt để gây chú ý mà không có giá trị thật, sự “riêng” ấy dễ trở nên vô nghĩa. Người chủ động sáng tạo phải biết tiếp thu tinh hoa cũ, cải biến nó thành cái mới phù hợp với thời đại và bản thân.

Trong cuộc sống hôm nay, khi nhiều người trẻ đang đứng trước áp lực “phải giống người khác” để được chấp nhận, thông điệp của Robert Frost càng trở nên quý giá. Hãy tin vào chính mình, dám bước đi dù con đường ấy còn hoang sơ. Vì chỉ khi dám bước ra khỏi vùng an toàn, con người mới thực sự trưởng thành, mới có thể tạo nên dấu chân riêng không thể trộn lẫn.

Như vậy, “chọn lối đi chưa có dấu chân người” chính là lựa chọn sống chủ động, sáng tạo và bản lĩnh. Đó không chỉ là con đường của thành công, mà còn là con đường của tự do tinh thần nơi mỗi người được là chính mình, và được khắc tên mình lên hành trình của nhân loại.

Câu 1. Thể thơ: Thơ bảy chữ.

Câu 2. Đề tài: Những cuộc chia ly và nỗi buồn ly biệt nơi sân ga.

Câu 3.

  • Biện pháp tu từ: Điệp cấu trúc “Có lần tôi thấy…” được sử dụng xuyên suốt bài thơ.
  • Tác dụng: Nhấn mạnh sự lặp lại của những cảnh chia ly, tạo cảm giác day dứt, gợi nỗi buồn man mác và làm nổi bật tình người ấm áp trong những phút tiễn biệt.

Câu 4.
Khổ thơ cuối:
Những chiếc khăn mầu thổn thức bay,
Những bàn tay vẫy những bàn tay,
Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt,
Buồn ở đâu hơn ở chốn này?
→ Các tiếng gieo vần: “bay – tay – này”
→ Kiểu vần: Vần liền (vần chân).

Câu 5.

  • Chủ đề: Bài thơ thể hiện nỗi buồn chia ly và tình cảm sâu nặng giữa con người trong những phút tiễn đưa ở sân ga.
  • Mạch cảm xúc: Từ việc chứng kiến nhiều cảnh tiễn biệt khác nhau (người yêu, bạn bè, mẹ con…) → dâng lên nỗi xúc động và thấm thía về nỗi buồn, tình người trong những cuộc chia ly.

Câu1 Phương thức biểu đạt chính của văn bản là nghị luận.


Câu 2.

  • Tằn tiện ↔ Phung phí
  • Hào phóng ↔ Keo kiệt

(Ngoài ra, có thể thêm: "thích ở nhà" ↔ "ưa bay nhảy", "bỏ bê gia đình" ↔ "ở nhà không biết hưởng thụ cuộc sống")


Câu 3.
Tác giả cho rằng đừng bao giờ phán xét người khác một cách dễ dàng vì mỗi người có cách sống, quan điểm và hoàn cảnh riêng. Việc đánh giá người khác theo cái nhìn chủ quan, phiến diện có thể dẫn đến sự hiểu lầm, bất công và khiến chúng ta trở nên mệt mỏi khi cứ mãi chạy theo những nhận xét của người khác.


Câu 4.
Quan điểm này cho thấy sự nguy hiểm khi con người sống phụ thuộc vào định kiến của người khác. Khi buông mình vào "tấm lưới định kiến", chúng ta đánh mất sự tự do, bản sắc cá nhân và quyền được sống theo cách của chính mình. Điều đó khiến cuộc sống bị chi phối, bóp méo, và đánh mất hạnh phúc thực sự.


Câu 5.
Từ văn bản, em rút ra thông điệp rằng: Mỗi người nên học cách lắng nghe chính mình, sống đúng với bản thân và tôn trọng sự khác biệt của người khác. Đừng vội vàng đánh giá ai khi chưa thực sự hiểu họ, và cũng đừng để cuộc sống bị chi phối bởi định kiến hay lời phán xét xung quanh.

Câu 1: Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) nêu suy nghĩ về ý nghĩa của việc tôn trọng sự khác biệt của người khác.

Việc tôn trọng sự khác biệt của người khác là một giá trị quan trọng trong xã hội đa dạng ngày nay. Mỗi con người đều mang trong mình những trải nghiệm, nền tảng văn hóa, và quan điểm sống riêng, tạo nên một bức tranh phong phú cho nhân loại. Tôn trọng sự khác biệt không chỉ giúp chúng ta xây dựng mối quan hệ tốt đẹp mà còn mở ra cánh cửa cho sự hiểu biết, học hỏi và phát triển. Khi ta nhìn nhận và chấp nhận những ý kiến, quan niệm khác biệt, chúng ta có cơ hội để nhìn thấy thế giới từ nhiều góc độ khác nhau. Điều này không chỉ giúp giảm bớt định kiến và xung đột mà còn khuyến khích sự hợp tác và sáng tạo trong cộng đồng. Hơn nữa, việc tôn trọng sự khác biệt còn góp phần tạo nên một môi trường sống hòa bình, nơi mọi người đều có thể tự do thể hiện bản thân mà không bị áp lực phải thay đổi. Nhờ vậy, mỗi cá nhân sẽ cảm thấy được trân trọng, từ đó tạo ra một xã hội văn minh, tiến bộ và hạnh phúc hơn.


Câu 2: Phân tích, đánh giá bài thơ "Nắng mới" của Lưu Trọng Lư

Bài thơ "Nắng mới" của Lưu Trọng Lư mở đầu với một khung cảnh thuần Việt, khi ánh nắng mới hắt bên song, mang lại không khí ấm áp của ngày hè. Thông qua những hình ảnh giản dị, tác giả khéo léo khắc họa tâm trạng thi vị và sự hoài niệm của mình về mẹ. Cảm xúc của nhân vật trữ tình hiện lên rõ nét qua câu thơ “Xao xác, gà trưa gáy não nùng”, gợi lên sự tĩnh lặng của buổi trưa hè, nhưng cũng chất chứa nỗi buồn tiếc nuối về những kỷ niệm đã qua.

Trong hai khổ thơ tiếp theo, hình ảnh mẹ được hiện lên một cách sống động, từ những ký ức ấu thơ đầy ắp yêu thương và sự chăm sóc. Những câu thơ như “Áo đỏ người đưa trước giậu phơi” không chỉ thể hiện hình dáng mẹ, mà còn là biểu tượng của sự giản dị, gần gũi và ấm áp mà mẹ mang lại. Tình cảm của nhân vật với mẹ luôn hiện hữu, dù thời gian đã trôi qua. Sự xuất hiện của ánh nắng, tiếng gà gáy, và những kỷ niệm xưa cũ đều hòa quyện trong một không gian đầy nỗi nhớ “Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng”.

Bài thơ còn khắc họa một cách tinh tế chiều sâu tâm hồn của nhân vật, khi hình ảnh mẹ “chửa xoá mờ” cho thấy ký ức dù có phai nhòa nhưng vẫn sống động trong tâm trí. Nét cười “đen nhánh sau tay áo” là hình ảnh biểu trưng cho tình cảm, sự gần gũi và thân thương – những điều mà mẹ đã để lại trong lòng con thơ. Điều này tạo nên một sự kết nối mãnh liệt giữa con người với thiên nhiên, giữa kỷ niệm và hiện tại.

Tóm lại, "Nắng mới" không chỉ đơn thuần là một bài thơ về mẹ mà còn là một bức tranh tâm hồn đẹp đẽ, thể hiện sự tôn vinh tình mẫu tử và nỗi niềm hoài niệm. Qua những hình ảnh giản dị, Lưu Trọng Lư đã chạm đến sâu thẳm của cảm xúc con người, khiến người đọc không chỉ nhận ra giá trị của thời gian mà còn trân trọng hơn những người đã sống và yêu thương ta suốt đời. Bài thơ phản ánh sự nhạy cảm, tinh tế của nhà thơ trong việc cảm nhận và chuyển tải cảm xúc đến với người đọc. Đây là một tác phẩm tiêu biểu cho phong trào Thơ mới, thể hiện rõ nét đặc trưng và phong cách của Lưu Trọng Lư.