Ngô Trâm Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Ngô Trâm Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Những mảnh đời bất hạnh là nguồn cảm hứng sáng tác cho nhieu tác phẩm. Trong đó có truyện ''Làm bạn với bầu trời'' của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Đọc tác phẩm, người đọc ấn tượng với nhân vật Tèo. Đây là một cậu bé có cuộc đời bất hạnh nhưng lại rất hồn nhiên, lạc quan và giàu nghị lực.

Tác giả Nguyễn Nhật Ánh 7/5/1955 ở Quảng Nam, là một nhà văn, nhà thơ, giáo viên nổi tiếng ở Việt Nam. Ông có bút danh là Chu Đinh Ngạn, Lê Duy Cật, Đông Phương Sóc, Sóc Phương Đông...Ông còn là một trong số 20 nhà văn trẻ tiêu biểu trong 20 năm(1975-1995). Nguyễn Nhật Ánh thường viết về: Tác phẩm dành cho tuổi thơ, tình yêu...Ngoài ra nhiều tác phẩm của ông được chuyển thể thành phim, khi chuyển thể thành phim điện ảnh.

Truyện dài “Làm bạn với bầu trời” của Nguyễn Nhật Ánh là tác phẩm thứ 45 của ông, được xuất bản tại NXB Trẻ. Tác phẩm chính thức phát hành trên toàn quốc vào ngày 12-9-2019. Truyện xoay quanh các nhân vật Tèo, anh Lam, Nghị,... Trong đó, Tèo là nhân vật chính.

Trước hết, Tèo là một cậu bé có cuộc đời bất hạnh. Sự bất hạnh ấy thể hiện qua thời điểm trước khi tám tuổi đã có biến cố làm thay đổi hoàn toàn cuộc đời của Tèo. Khi đang chơi đùa Tèo bị ngã “từ trên cầu xuống suối”. Dòng nước chảy mạnh cùng những tảng đá ngầm đã khiến cú ngã trở nên nghiêm trọng. Dù được người lớn kịp thời đưa lên trạm xá nhưng Tèo vẫn bị tổn thương nặng ở cột sống, “đôi mắt nó nhắm nghiền, người thoi thóp thở, ai cũng tưởng nó chết”. Chi tiết ấy cho thấy cậu bé đã ở trong tình trạng nguy kịch, sự sống mong manh đến mức ai cũng hoảng sợ. Những phép màu đã đến khi “Tèo không chết” nhưng phải đổi lại bằng việc không đi lại được vì “cột sống bị tổn thương nặng”, một hậu quả đau đớn của tai nạn ấy.Từ một cậu bé bình thường, Tèo phải sống một cuộc đời gắn liền với chiếc giường, mất hoàn toàn khả năng đi lại. Tai nạn ấy không chỉ khiến em đau đớn về thể xác mà còn mở ra chuỗi ngày đầy khó khăn ở phía trước. Viết về một nhân vật có hoàn cảnh như vậy, tác giả đã bộc lộ sự thấu hiểu và cảm thông sâu sắc đối với những số phận bất hạnh.

Nổi bật ở Tèo là tính cách lạc quan, yêu đời và giàu nghị lực. Dù mất khả năng đi lại, phải nằm một chỗ, tưởng như cuộc sống chỉ còn lại buồn tủi và tuyệt vọng, nhưng Tèo không hề than trách số phận mà vẫn luôn giữ nụ cười trên môi mỉm cười trước cuộc sống. Khi nghe anh kể về bộ phim chiếu cảnh thợ lặn, cậu cũng vui vẻ kể lại câu chuyện của mình với chiếc giày cũ và con diều giấy. Chính trí tưởng tượng phong phú và sự cởi mở vui vẻ ấy của Tèo đã giúp cậu tự tin hơn. Thay vì lảng tránh, chìm trong buồn tủi, Tèo chọn cách tìm niềm vui từ những điều giản dị nhất: những đám mây trên bầu trời, cánh chim bay, cánh bướm đủ màu lượn quanh cửa sổ. Thiên nhiên ngoài kia như biết được số phận của cậu luôn đem đến những bất ngờ, luôn '' hiền hòa đẹp dịu dàng'' để cậu trở nên thoải mái. Cậu như luôn tìm thấy cơ hội để tha thứ cho cuộc , nhìn thấy sự may mắn trong hoàn cảnh không may mắn, vui tươi trong số phận kém vui tươi và luôn đối xử tốt với cuộc đời mặc dù cuộc đời không tốt với mình.Chính vì cách nhìn đó ở Tèo, mà người đọc thấy được một nghị lực âm thầm mà bền bỉ, nghị lực sống bằng niềm tin, sự yêu đời. Những phẩm chất và thái độ sống tích cực ấy đã truyền cảm hứng cho nhân vật “tôi” và cả người đọc, làm ai cũng phải suy nghĩ về cách mình trân trọng cuộc sống.Viết về một tính cách lạc quan như Tèo, tác giả đã bộc lộ niềm tin vào vẻ đẹp tâm hồn và sức mạnh tinh thần của con người. Dù hoàn cảnh có nghiệt ngã đến đâu, con người vẫn có thể sống lạc quan và hướng về ánh sáng.

Truyện còn cuốn hút người đọc bởi nhiều nghệ thuật đặc sắc. Tình huống truyện đơn giản nhưng giàu cảm xúc, tạo nên sức hấp dẫn cho câu chuyện. Cốt truyện đơn tuyến cùng ngôi kể nột thú vị. Thành công nhất là nghệ thuật xây dựng nhân vật. Tính cách nhân vật được thể hiện qua ngoại hình, lời nói, hành động và suy nghĩ nội tâm, giúp người đọc dễ dàng hình dung và cảm nhận nhân vật.

Nhân vật Tèo đã để lại trong lòng người đọc nhiều ấn tượng sâu sắc. Truyện “Làm bạn với bầu trời” của Nguyễn Nhật Ánh là một tác phẩm có giá trị với nội dung cảm động và nhiều nghệ thuật đặc sắc. Qua tác phẩm, tác giả gửi đến chúng ta thông điệp: hãy luôn lạc quan và tích cực đối diện với mọi khó khăn trong cuộc sống.

Qua câu chuyện Con lừa và bác nông dân, em rút ra được bài học rằng trong cuộc sống khi gặp khó khăn hay thử thách, chúng ta không nên nản chí hay bỏ cuộc. Giống như con lừa trong câu chuyện, dù bị đất đổ lên người và tưởng như không còn cách thoát ra, nhưng nó đã biết lắc đất xuống và bước lên trên từng lớp đất đó. Nhờ sự kiên trì và biết biến khó khăn thành cơ hội, cuối cùng con lừa đã thoát khỏi cái giếng.Câu chuyện nhắc nhở chúng ta rằng trong cuộc sống sẽ có nhiều khó khăn, thử thách, nhưng nếu biết bình tĩnh, kiên trì và nỗ lực tìm cách vượt qua thì chúng ta có thể biến những trở ngại thành cơ hội để tiến lên và đạt được thành công.

Trong câu chuyện, bác nông dân và con lừa có sự khác biệt rõ rệt trong suy nghĩ và hành động. Bác nông dân cho rằng con lừa đã già, việc cứu nó lên rất khó khăn nên quyết định lấp giếng lại. Vì vậy, ông cùng những người hàng xóm xúc đất đổ xuống giếng, coi như chôn con lừa. Điều đó cho thấy bác nông dân đã nhanh chóng bỏ cuộc và không còn hy vọng cứu con lừa.

Ngược lại, con lừa không hề bỏ cuộc. Khi đất bị đổ xuống lưng, nó lắc cho đất rơi xuống rồi bước chân lên trên lớp đất đó. Cứ như vậy, mỗi lần đất rơi xuống là con lừa lại bước lên cao hơn. Nhờ sự kiên trì và biết tận dụng khó khăn làm cơ hội, cuối cùng con lừa đã leo lên được miệng giếng và thoát ra ngoài.

Qua đó cho thấy bác nông dân có suy nghĩ bi quan, dễ bỏ cuộc, còn con lừa thì kiên trì, không đầu hàng trước khó khăn và biết biến khó khăn thành cơ hội để vươn lên.

Trong kho tàng truyện cổ tích, truyền thuyết Việt Nam, có rất nhiều nhân vật để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc. Trong đó, nhân vật em yêu thích nhất là Thánh Gióng – hình tượng người anh hùng làng Gióng mang vẻ đẹp kì diệu, tiêu biểu cho tinh thần yêu nước và sức mạnh quật cường của dân tộc Việt Nam.

Trước hết, Thánh Gióng là nhân vật có nguồn gốc và sự trưởng thành kì lạ. Lên ba tuổi mà Gióng vẫn chưa biết nói, biết cười, khiến mọi người tưởng em là đứa trẻ bình thường. Nhưng khi nghe tin giặc Ân xâm lược và sứ giả đi tìm người tài cứu nước, Gióng bỗng cất tiếng nói, xin đi đánh giặc. Sự thay đổi đột ngột ấy cho thấy Gióng sinh ra là để gánh vác sứ mệnh lớn lao của dân tộc.

Thánh Gióng còn hiện lên với sức mạnh phi thường. Sau khi nhận lời cứu nước, Gióng ăn bao nhiêu cũng không đủ, lớn nhanh như thổi, vươn vai thành tráng sĩ. Khi ra trận, Gióng cưỡi ngựa sắt, cầm roi sắt xông thẳng vào quân thù. Dù roi sắt gãy, Gióng vẫn nhổ tre ven đường làm vũ khí đánh giặc. Chi tiết này không chỉ thể hiện sức mạnh to lớn mà còn cho thấy sự thông minh, linh hoạt và quyết tâm tiêu diệt kẻ thù đến cùng.

Bên cạnh đó, Thánh Gióng là hình ảnh tiêu biểu của tinh thần yêu nước và ý chí bảo vệ Tổ quốc. Gióng ra trận không vì danh lợi, sau khi đánh tan giặc Ân, nhân vật không nhận thưởng mà cưỡi ngựa bay thẳng lên trời. Chi tiết ấy thể hiện sự trong sáng, cao cả của người anh hùng, đồng thời cho thấy Thánh Gióng là nhân vật mang tầm vóc thần thánh, bất tử trong lòng nhân dân.

Qua hình tượng Thánh Gióng, nhân dân ta đã gửi gắm ước mơ về một người anh hùng có sức mạnh kì diệu, sẵn sàng đứng lên bảo vệ đất nước khi Tổ quốc lâm nguy. Nhân vật không chỉ là niềm tự hào của dân tộc mà còn là biểu tượng đẹp đẽ của tinh thần yêu nước truyền từ đời này sang đời khác.

Truyện ngụ ngôn Đẽo cày giữa đường là một câu chuyện dân gian quen thuộc, mang ý nghĩa giáo dục sâu sắc về cách sống và cách làm việc của con người. Thông qua hình ảnh nhân vật người thợ mộc, tác giả dân gian đã phê phán thói quen thiếu chính kiến, dễ nghe theo người khác mà không suy xét đúng sai.

Người thợ mộc trong truyện là người làm ăn với mong muốn kiếm sống chân chính. Anh ta “dốc hết vốn trong nhà ra mua gỗ để làm nghề đẽo cày”, cho thấy đây là một người có ý chí làm ăn, không lười biếng. Tuy nhiên, hạn chế lớn nhất của anh chính là sự thiếu suy nghĩ độc lập và không có lập trường vững vàng. Cửa hàng đặt ngay bên vệ đường, ai góp ý anh cũng cho là đúng. Khi ông cụ bảo cày phải to, cao thì dễ cày, anh làm theo ngay. Gặp bác nông dân chê cày to khó dùng, anh lại đổi sang đẽo nhỏ, thấp. Sau đó, nghe lời người khác nói về cày cho voi kéo ở miền núi, anh tiếp tục thay đổi mà không kiểm chứng thông tin.

Nhân vật người thợ mộc hiện lên là người cả tin, thiếu hiểu biết thực tế, làm việc không dựa trên nhu cầu cụ thể của khách hàng hay kinh nghiệm của bản thân. Anh không xác định rõ mình đang làm cày cho ai, dùng ở đâu, mà chỉ nghe theo lời nói nhất thời của người qua đường. Chính sự dao động ấy đã khiến sản phẩm làm ra cái thì quá to, cái thì quá nhỏ, cuối cùng không sử dụng được vào việc gì.

Hậu quả mà người thợ mộc phải gánh chịu là rất nặng nề: “bao nhiêu gỗ của anh ta đẽo hỏng hết”, “vốn liếng đi đời nhà ma”. Đến khi anh nhận ra “cả tin người là dại” thì mọi chuyện đã quá muộn. Đây là cái kết mang tính răn dạy, thể hiện bài học sâu sắc của truyện: làm việc gì cũng cần có suy nghĩ, có chủ kiến, không nên mù quáng nghe theo ý kiến của người khác.

Qua nhân vật người thợ mộc, truyện Đẽo cày giữa đường phê phán thói ba phải, thiếu bản lĩnh, đồng thời nhắc nhở mỗi người trong cuộc sống phải biết suy xét, chọn lọc ý kiến và tin vào sự hiểu biết của bản thân. Bài học ấy đến nay vẫn còn nguyên giá trị trong học tập, công việc và cách ứng xử hằng ngày

Truyện ngụ ngôn Đẽo cày giữa đường là một câu chuyện dân gian quen thuộc, mang ý nghĩa giáo dục sâu sắc về cách sống và cách làm việc của con người. Thông qua hình ảnh nhân vật người thợ mộc, tác giả dân gian đã phê phán thói quen thiếu chính kiến, dễ nghe theo người khác mà không suy xét đúng sai.

Người thợ mộc trong truyện là người làm ăn với mong muốn kiếm sống chân chính. Anh ta “dốc hết vốn trong nhà ra mua gỗ để làm nghề đẽo cày”, cho thấy đây là một người có ý chí làm ăn, không lười biếng. Tuy nhiên, hạn chế lớn nhất của anh chính là sự thiếu suy nghĩ độc lập và không có lập trường vững vàng. Cửa hàng đặt ngay bên vệ đường, ai góp ý anh cũng cho là đúng. Khi ông cụ bảo cày phải to, cao thì dễ cày, anh làm theo ngay. Gặp bác nông dân chê cày to khó dùng, anh lại đổi sang đẽo nhỏ, thấp. Sau đó, nghe lời người khác nói về cày cho voi kéo ở miền núi, anh tiếp tục thay đổi mà không kiểm chứng thông tin.

Nhân vật người thợ mộc hiện lên là người cả tin, thiếu hiểu biết thực tế, làm việc không dựa trên nhu cầu cụ thể của khách hàng hay kinh nghiệm của bản thân. Anh không xác định rõ mình đang làm cày cho ai, dùng ở đâu, mà chỉ nghe theo lời nói nhất thời của người qua đường. Chính sự dao động ấy đã khiến sản phẩm làm ra cái thì quá to, cái thì quá nhỏ, cuối cùng không sử dụng được vào việc gì.

Hậu quả mà người thợ mộc phải gánh chịu là rất nặng nề: “bao nhiêu gỗ của anh ta đẽo hỏng hết”, “vốn liếng đi đời nhà ma”. Đến khi anh nhận ra “cả tin người là dại” thì mọi chuyện đã quá muộn. Đây là cái kết mang tính răn dạy, thể hiện bài học sâu sắc của truyện: làm việc gì cũng cần có suy nghĩ, có chủ kiến, không nên mù quáng nghe theo ý kiến của người khác.

Qua nhân vật người thợ mộc, truyện Đẽo cày giữa đường phê phán thói ba phải, thiếu bản lĩnh, đồng thời nhắc nhở mỗi người trong cuộc sống phải biết suy xét, chọn lọc ý kiến và tin vào sự hiểu biết của bản thân. Bài học ấy đến nay vẫn còn nguyên giá trị trong học tập, công việc và cách ứng xử hằng ngày