Kiều Bảo Khanh
Giới thiệu về bản thân
Quê hương em là một vùng quê yên bình nằm bên con sông nhỏ uốn lượn. Mỗi khi bình minh lên, khung cảnh nơi đây lại trở nên thật đẹp và thơ mộng, khiến ai đi xa cũng nhớ mãi không quên.
Buổi sáng, khi mặt trời còn e ấp sau rặng tre đầu làng, những tia nắng vàng dịu dàng bắt đầu trải dài trên cánh đồng lúa xanh rì. Từng giọt sương long lanh còn đọng trên lá như những hạt ngọc li ti. Gió nhẹ thổi, cánh đồng lúa rì rào như đang trò chuyện cùng nhau. Xa xa, dòng sông quê hiền hòa soi bóng hàng cau, hàng dừa nghiêng mình soi nước.
Trên con đường làng quen thuộc, lũ trẻ ríu rít cắp sách đến trường, tiếng cười nói vang lên trong không gian trong trẻo của buổi sớm mai. Những bác nông dân đã ra đồng, tiếng cày xới hòa với tiếng chim hót líu lo trên cành tạo nên bản nhạc của cuộc sống lao động. Chiều đến, mặt trời đỏ rực như một quả cầu lửa dần khuất sau rặng núi. Cả không gian phủ lên một màu vàng cam ấm áp, khói lam chiều bay lên từ mái nhà ai đó, khiến lòng người bỗng thấy bình yên lạ.
Em yêu biết bao cảnh đẹp quê hương mình – nơi đã nuôi dưỡng em khôn lớn và lưu giữ biết bao kỷ niệm tuổi thơ. Dù sau này đi đâu, hình ảnh dòng sông, cánh đồng và bầu trời quê hương vẫn sẽ mãi in đậm trong trái tim em.
Câu 7: Nghĩa của từ “chao liệng”: nghiêng cánh bay theo đường vòng.
Câu 8: Đại từ “thế”, tác dụng: được dùng để thay thế (thế cho hành động gắt gỏng, thô lỗ mà cô bé đã làm với em nhỏ).
Câu 9: HS viết kết thúc khác cho câu chuyện theo ý đồ cá nhân.
Các số thập phân lập được là: 1,79; 1,97; 7,19; 7,91; 9,17; 9,71.
Như vậy, ta có thể lập được 6 số thập phân có ba chữ số khác nhau và có hai chữ số ở phần thập phân.
Bài giải:
Nửa chu vi của mảnh vườn đó là:
130 : 2 = 65 (m)
Ta có sơ đồ:
Theo sơ đồ, tổng số phần bằng nhau là:
2 + 3 = 5 (phần)
Chiều rộng của mảnh vườn đó là:
65 : 5 × 2 = 26 (m)
Chiều dài của mảnh vườn đó là:
65 − 26 = 39 (m)
Đáp số: Chiều dài: 39 m;
Chiều rộng: 26 m.
a) Sắp xếp các số thập phân theo thứ tự từ lớn đến bé:
8,071; 8,01; 7,801; 7,18.
b) Làm tròn số thập phân 7,18 đến hàng phần mười, ta được số 7,2.
a) \(\frac{19}{7} + \frac{5}{6} = \frac{114}{42} + \frac{35}{42} = \frac{149}{42}\)
b) \(\frac{17}{6} - 2 = \frac{17}{6} - \frac{12}{6} = \frac{5}{6}\)
c) \(9 \times \frac{7}{10} = \frac{9 \times 7}{10} = \frac{63}{10}\)
d) \(\frac{11}{7} : \frac{22}{21} = \frac{11}{7} \times \frac{21}{22} = \frac{3}{2}\)
a)< b)> c)=

b) 2 và 3/8
a) 4 và 5/6
b
Mỗi câu chuyện đều mang đến cho ta một bài học quý giá. Đó có thể là bài học tri thức bổ ích, cũng có thể là bài học đạo lí làm người. Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng từng được nghe câu chuyện “Điều ước của vua Mi - đát”. Câu chuyện đã cho em một bài học về sự tham lam của con người.
Câu chuyện kể rằng: thuở xa xưa, tại đất nước Hi Lạp xinh đẹp có một vị vua nọ nổi tiếng tham lam tên là Mi - đát. Thần Đi - ô - ni - dốt biết được lòng tham không đáy của vua Mi - đát nên đã cố ý xuất hiện và cho nhà vua một bài học. Một ngày kia, khi vua Mi - đát đang dạo chơi trong vườn thượng uyển thì thần Đi - ô - ni - dốt chợt hiện ra, phán:
- Ta ban cho ngươi một điều ước, điều ước sẽ hiệu nghiệm ngay.
Nghe vậy nhà vua vô cùng mừng rỡ. Vốn tính tham lam, vua Mi - đát không ngần ngại mà ước ngay:
- Xin thần cho mọi vật tôi chạm vào đều biến thành vàng!
Thần giữ lời hứa và ban cho Mi - đát điều ước tham lam ấy rồi biến mất. Ngay sau đó, vua Mi - đát nôn nóng muốn thử sự hiệu nghiệm của điều ước nên bẻ một cành sồi trên cây gần đó. Vua vừa chạm tay vào, cành cây lập tức biến thành vàng. Ông ta lượm một quả táo, tức thì quả táo cũng biến thành vàng nốt. Mi - đát sung sướng nghĩ rằng mình là người hạnh phúc nhất, giàu có nhất trên thế gian. Không ai có thể giàu hơn mình nữa.
Đến bữa ăn, nhà vua vẫn giữ tâm trạng vui vẻ ngồi vào bàn tiệc, chờ người hầu dọn thức ăn lên. Thế nhưng bao nhiêu là cao lương mĩ vị, bát đũa, cốc chén... trên bàn ăn đều ngay lập tức biến thành vàng khi ông ta chạm tay tới. Không một thứ nào có thể ăn được nữa. Bụng đói cồn cào, bấy giờ vua Mi - đát mới hiểu được mình vừa ước một điều ước khủng khiếp như thế nào. Trong cơn đói hành hạ và nỗi sợ hãi,vua vội vàng run run quỳ xuống khấn xin thần Đi - ô - ni - dốt:
- Xin thần thu lại điều ước để cho tôi được sống.
Một lát sau, thần Đi - ô - ni - dốt mới hiện ra, nhìn vua Mi - đát và nghiêm nghị phán:
- Nhà ngươi hãy tới sông Pác - tôn, nhúng mình vào dòng nước, phép màu sẽ biến mất. Lòng tham của ngươi cũng sẽ được rửa sạch.
Vua Mi - đát nhanh chóng làm theo lời thần. Quả nhiên, sau khi ngâm mình xuống dòng sông thì phép màu biến mất. Nhà vua không còn bản tính tham lam như trước nữa.
“Điều ước của vua Mi - đát” vừa là một câu chuyện hài hước, vừa là một câu chuyện đầy ý nghĩa. Qua câu chuyện, em hiểu ra được nhiều điều. Không nên tham lam, tham lam sẽ không đem lại cho chúng ta hạnh phúc. Ngược lại tham lam còn đem đến những hậu quả khó lường.