Nguyễn Khánh Băng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Khánh Băng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 hỏi: nhân vật chính thuộc loại nhân vật nào (phân loại theo đặc điểm). → Nhân vật chính (con Kiến và con Bồ Câu) thuộc loại nhân vật loài vật trong truyện ngụ ngôn (được nhân hoá).

Câu 2. Không gian trong truyện là: Bờ sông (nơi Kiến rơi xuống nước và được cứu). Khu rừng (nơi người thợ săn định bắn Bồ Câu). Câu 3. Tình huống truyện là: Kiến bị rơi xuống sông, được Bồ Câu cứu; sau đó Bồ Câu gặp nguy hiểm và được Kiến giúp lại. Căn cứ để xác định tình huống truyện là những sự việc bất ngờ, nguy hiểm xảy ra với nhân vật (Kiến sắp chết đuối, Bồ Câu sắp bị bắn) làm câu chuyện phát triển và thể hiện rõ ý nghĩa của truyện. Câu 4. Tác giả mượn hình ảnh các con vật để kể chuyện vì đây là đặc điểm của truyện ngụ ngôn. Cách kể này giúp câu chuyện sinh động, dễ hiểu, gần gũi với người đọc và qua đó gửi gắm bài học đạo đức một cách nhẹ nhàng, sâu sắc. Câu 5. Câu chuyện “Con Kiến và Con Bồ Câu” giúp em hiểu rằng lòng biết ơn và sự giúp đỡ lẫn nhau rất quan trọng trong cuộc sống. Khi gặp khó khăn, nếu được người khác giúp đỡ, ta phải biết trân trọng và ghi nhớ. Đồng thời, khi có cơ hội, ta cũng nên sẵn sàng giúp lại người khác. Sự sẻ chia làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp và ấm áp hơn. Biết ơn và giúp đỡ nhau chính là cách để xây dựng những mối quan hệ bền chặt, ý nghĩa.

Câu 1 Sau khi đọc bài thơ “Trưa hè” của Trần Đăng Khoa, em cảm thấy một bức tranh mùa hè hiện lên thật sinh động và đầy sức sống. Chỉ với những câu thơ ngắn gọn, tác giả đã khắc họa cảnh trưa hè với hoa phượng lung lay, cánh hoa rơi bay như bầy bướm lượn. Hình ảnh so sánh ấy khiến không gian trở nên mềm mại và rực rỡ hơn. Tiếng ve được ví như tiếng đàn làm cho khung cảnh thêm rộn ràng, náo nhiệt. Em cảm nhận được trưa hè không hề yên tĩnh mà giống như một buổi liên hoan của thiên nhiên. Bài thơ tuy ngắn nhưng gợi cho em nhiều kỉ niệm đẹp về những ngày hè tuổi học trò. Qua đó, em càng thêm yêu thiên nhiên và trân trọng những điều giản dị quanh mình. Bài thơ để lại trong em cảm xúc thật sâu sắc.

Câu 2 Trong truyện ngụ ngôn “Bò và Ếch”, nhân vật Ếch để lại nhiều ấn tượng sâu sắc. Tuy nhỏ bé nhưng Ếch lại là con vật thông minh và mưu trí. Khi bò đến uống nước mà không xin phép, Ếch đã tỏ thái độ cứng cỏi, không hề sợ hãi trước kẻ to lớn hơn mình. Điều đó cho thấy Ếch rất tự tin và dũng cảm. Đặc biệt, trí thông minh của Ếch được thể hiện rõ qua việc nghĩ ra cách thi rống với bò. Ếch biết mình không thể dùng sức mạnh để thắng nên đã dùng mẹo. Khi bò rống, Ếch lặn xuống nước để tránh tiếng kêu. Đợi bò rống xong, Ếch lại nổi lên khiêu khích làm bò tức giận. Chính sự khích bác đó khiến bò mất bình tĩnh và cố sức rống to hơn nữa. Cuối cùng, vì quá hiếu thắng và không suy nghĩ, bò đã “bể cổ” mà chết. Qua nhân vật Ếch, truyện ca ngợi trí tuệ và sự nhanh trí trong cuộc sống. Đồng thời, tác giả dân gian cũng phê phán những kẻ to xác nhưng kiêu căng, nóng nảy. Tuy nhiên, Ếch cũng có phần tinh ranh và láu cá, vì đã dùng mưu để hại bò. Dù vậy, trong hoàn cảnh ấy, nếu không thông minh thì Ếch khó có thể bảo vệ được nơi ở của mình. Nhân vật Ếch giúp em hiểu rằng trong cuộc sống, sức mạnh không phải là tất cả. Điều quan trọng hơn là biết suy nghĩ thấu đáo và hành động đúng lúc. Truyện tuy ngắn nhưng mang ý nghĩa bài học rất sâu sắc.

Câu 1. Văn bản được kể theo ngôi thứ ba. Người kể chuyện giấu mình, gọi các nhân vật là “ếch”, “bò”. Câu 2. Không gian: Ở một cánh đồng trống có vũng nước, ao sen. Thời gian: Không xác định cụ thể, chỉ kể “một hôm”, mang tính phiếm chỉ như nhiều truyện ngụ ngôn khác. Câu 3. Tình huống truyện là việc con bò đến ao uống nước, bị ếch ngăn cản và thách thi rống để phân định ai làm chủ ao nước. Từ đó xảy ra cuộc thi tài giữa bò và ếch. Câu 4. Con bò là nhân vật to lớn nhưng kiêu căng, nóng nảy, coi thường kẻ khác và thiếu suy nghĩ. Vì quá tức giận và hiếu thắng, bò cố sức rống thật to để thắng ếch, cuối cùng dẫn đến cái chết thê thảm. Qua đó, truyện phê phán thói tự cao, ngạo mạn và thiếu tỉnh táo. Câu 5. Trí tuệ có vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống. Nhờ có trí tuệ, con người biết suy nghĩ, tính toán và giải quyết vấn đề một cách khôn ngoan. Trí thông minh giúp ta vượt qua khó khăn mà không cần dùng đến sức mạnh. Trong truyện “Bò và Ếch”, ếch nhỏ bé nhưng nhờ mưu trí đã chiến thắng con bò to lớn. Điều đó cho thấy sức mạnh của trí tuệ có thể giúp con người đạt được thành công. Vì vậy, mỗi người cần rèn luyện tư duy và học hỏi không ngừng để hoàn thiện bản thân.

Bài thơ “Mẹ và quả” của Nguyễn Khoa Điềm đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng và xúc động. Qua hình ảnh những “quả” được mẹ chăm chút từng ngày, tác giả đã gửi gắm ý nghĩa ẩn dụ sâu sắc: con chính là “quả ngọt” của đời mẹ. Mẹ đã dành cả tuổi xuân, cả sự tần tảo và hi sinh thầm lặng để nuôi con khôn lớn. Những câu thơ giản dị nhưng chứa đựng tình cảm thiêng liêng khiến em càng thấm thía công lao trời biển của mẹ. Đọc bài thơ, em không chỉ cảm động mà còn tự nhắc mình phải sống ngoan ngoãn, chăm chỉ và yêu thương mẹ nhiều hơn, bởi phía sau mỗi bước trưởng thành của con luôn là bóng dáng lam lũ của mẹ.

Bài thơ để lại trong em những cảm xúc xúc động, thương yêu và biết ơn sâu sắc đối với mẹ. Hình ảnh người mẹ tảo tần, gầy gò, âm thầm hi sinh vì con khiến em càng thêm trân trọng tình mẫu tử thiêng liêng. Qua bài thơ, em rút ra bài học rằng phải yêu thương, quan tâm và biết ơn mẹ nhiều hơn; sống ngoan ngoãn, chăm chỉ để không phụ công lao vất vả của mẹ.

Hệ thống từ láy trong bài thơ giúp gợi hình, gợi cảm, làm hình ảnh trở nên sinh động; đồng thời tăng tính biểu cảm, thể hiện rõ cảm xúc của tác giả và tạo nhạc điệu mềm mại, giàu âm hưởng cho lời thơ.

Trong câu chuyện “Con lừa và bác nông dân”, nhân vật con lừa để lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc. Tuy chỉ là một con vật, nhưng hình ảnh của nó lại mang ý nghĩa biểu tượng cho con người trong cuộc sống khi đối diện với khó khăn, thử thách. Trước hết, con lừa là một nhân vật già yếu và rơi vào hoàn cảnh vô cùng nguy hiểm. Khi bị ngã xuống giếng, nó kêu la thảm thiết vì sợ hãi và đau đớn. Điều đó cho thấy phản ứng rất tự nhiên của một sinh vật khi gặp nạn. Tuy nhiên, điều đáng quý ở con lừa chính là sự thay đổi trong suy nghĩ và hành động sau đó. Khi hiểu rằng mình không được cứu mà còn bị lấp đất, nó không tiếp tục tuyệt vọng. Thay vào đó, mỗi khi bị đổ đất lên lưng, nó liền lắc mình cho đất rơi xuống và bước lên trên. Hành động ấy được lặp đi lặp lại một cách kiên trì, bền bỉ. Qua chi tiết này, con lừa hiện lên là một nhân vật thông minh, bình tĩnh và giàu nghị lực. Nó biết biến những xẻng đất – vốn là thứ có thể chôn vùi mình – thành phương tiện giúp mình thoát khỏi giếng sâu. Nhờ sự cố gắng không ngừng ấy, cuối cùng con lừa đã tự cứu được mình và bước ra khỏi nguy hiểm. Nhân vật con lừa gửi gắm một bài học ý nghĩa: trong cuộc sống, mỗi người đều có thể gặp những “cái giếng” của riêng mình. Nếu biết kiên trì, lạc quan và nỗ lực, chúng ta sẽ biến khó khăn thành cơ hội để vươn lên. Chính vì vậy, con lừa trong câu chuyện đã trở thành hình ảnh đẹp về ý chí và tinh thần vượt khó mà em rất yêu thích.

Câu chuyện còn nhắc nhở mỗi người phải có ý chí, nghị lực và tinh thần tự cứu mình. Thay vì than vãn hay chờ người khác giúp đỡ, ta cần chủ động tìm cách vượt qua nghịch cảnh. Đồng thời, câu chuyện cũng phê phán thái độ bi quan, dễ dàng từ bỏ như bác nông dân.

Trong câu chuyện “Con lừa và bác nông dân”, hành động và suy nghĩ của bác nông dân và con lừa có sự khác biệt rõ rệt: Bác nông dân: Khi thấy con lừa rơi xuống giếng, ông suy nghĩ theo hướng bỏ cuộc. Ông cho rằng con lừa đã già, không còn ích lợi và việc cứu nó là không cần thiết. Vì thế, ông quyết định lấp giếng lại, chấp nhận chôn sống con lừa. Hành động của ông thể hiện sự thực tế nhưng cũng có phần lạnh lùng và bi quan. Con lừa: Ban đầu nó kêu la thảm thiết vì sợ hãi. Nhưng khi hiểu ra sự việc, nó không tuyệt vọng mãi mà thay đổi cách ứng xử. Mỗi lần bị đổ đất lên lưng, nó lắc cho đất rơi xuống và bước lên trên. Hành động đó cho thấy sự kiên trì, thông minh và ý chí vượt khó.

Sau khi đọc bài thơ của Vũ Quần Phương, em cảm thấy trong lòng dâng lên một nỗi xúc động lặng lẽ mà sâu xa, giống như không khí yên ả của buổi tối làng quê thấm dần vào tâm hồn. Bài thơ không có những lời lẽ lớn lao, không kể một câu chuyện kịch tính, mà chỉ khắc họa khoảnh khắc rất bình thường: một em bé ngồi chờ mẹ giữa không gian đồng quê lúc đêm xuống. Thế nhưng chính sự bình dị ấy lại khiến em cảm nhận rõ hơn tình mẫu tử ấm áp và thiêng liêng. Những hình ảnh như ruộng lúa, vầng trăng non, căn nhà tranh, đom đóm bay… hiện lên vừa quen thuộc vừa gợi cảm giác tĩnh lặng, làm nổi bật nỗi chờ đợi âm thầm của em bé. Em bé nhìn trăng, nhìn đom đóm, nhìn ra cánh đồng tối, nhưng điều em mong mỏi nhất vẫn là mẹ. Mẹ “lẫn trên cánh đồng”, “lội bùn ì oạp phía đồng xa” hiện lên thật vất vả, lam lũ, gợi cho em sự thương xót và kính trọng đối với người mẹ nông thôn phải làm lụng đến khuya. Hình ảnh ngọn lửa bếp chưa nhen và căn nhà tranh trống trải khiến em cảm thấy một khoảng trống lạnh lẽo, bởi ngôi nhà chỉ thật sự ấm khi có mẹ trở về. Đom đóm bay từ ngoài ao vào trong nhà vừa tạo nên vẻ đẹp lung linh của đêm quê, vừa như chia sẻ nỗi cô đơn, chờ đợi cùng em bé. Em đặc biệt ấn tượng với chi tiết em bé “chờ tiếng bàn chân mẹ”, bởi đó là âm thanh quen thuộc, gần gũi, là dấu hiệu của yêu thương và bình yên. Khi trời về khuya, không gian trở nên trắng trong, mơ hồ với vườn hoa mận trắng, cảm xúc bài thơ cũng chuyển sang trạng thái dịu nhẹ hơn khi mẹ đã bế em vào nhà. Thế nhưng “nỗi đợi vẫn nằm mơ” cho thấy sự chờ mong mẹ đã ăn sâu vào tiềm thức của em bé, thể hiện tình cảm gắn bó sâu nặng giữa mẹ và con. Bài thơ khiến em nghĩ đến mẹ của mình, đến những buổi mẹ đi làm về muộn, đến cảm giác mong ngóng quen thuộc mà đôi khi em không để ý. Qua bài thơ, em hiểu hơn sự hi sinh thầm lặng của mẹ và nhận ra rằng hạnh phúc đôi khi chỉ là được ở bên mẹ, nghe tiếng bước chân quen thuộc và cảm nhận hơi ấm gia đình. Bài thơ khép lại nhẹ nhàng nhưng để lại trong em dư âm sâu lắng về tình mẫu tử giản dị mà bền chặt.