Đinh An Thảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đinh An Thảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Bài làm:

Nhân vật Thứ hiện lên như một minh chứng buồn cho thân phận con người khi bị hoàn cảnh bào mòn mà không đủ sức chống lại số phận. Đằng sau dáng vẻ cam chịu ấy là một linh hồn từng bừng cháy những khát vọng lớn lao: đi học, thành tài, phụng sự quê hương. Nhưng đời sống nhỏ hẹp, nghèo đói và nỗi sợ đổi thay đã dần rút cạn trong Thứ ý chí, để lại một con người chỉ biết đứng nhìn đời trôi mà bất lực. Điều đáng nói là Thứ hiểu rõ sự sa sút của mình; anh nhìn thấy mình “lùi dần”, thấy mình mục nát ngay khi còn đang sống. Chính sự tự ý thức ấy càng làm bi kịch của Thứ thêm sâu sắc: anh không phải kẻ vô tri, mà là người tỉnh táo nhưng không đủ dũng khí bước ra khỏi chiếc vòng quen thuộc. Qua bi kịch của Thứ, ta nhận ra một chân lí: con người không chỉ bị đời làm khổ, mà còn bị chính sự hèn yếu của mình giam giữ. Và khi ta không dám thay đổi, ta tự đẩy mình vào kiếp “sống mòn”.


Câu 2:

Bài làm:

Gabriel Garcia Marquez từng nói: “Người ta không từ bỏ ước mơ vì già đi, mà họ già đi vì từ bỏ ước mơ”. Câu nói ấy không chỉ là một lời nhắc nhở, mà là một chân lý về cách con người tồn tại trong thế giới này. Tuổi trẻ không nằm ở số năm cuộc đời, mà nằm trong sức sống của những ước mơ mà ta dám nuôi dưỡng. Ước mơ là thước đo chiều sâu của một tâm hồn. Con người sinh ra vốn nhỏ bé, nhưng ước mơ khiến họ trở nên lớn lao hơn chính mình. Một người trẻ tuổi mang trong mình khát vọng giống như mầm cây hướng về ánh sáng: dù đất có khô cằn, nó vẫn tìm đường để lớn lên. Ước mơ khiến ta không sống theo quán tính mà sống có hướng, có mục đích. Bởi vậy, tuổi trẻ mà không ước mơ giống như chiếc thuyền không buồm: vẫn trôi, nhưng chẳng biết về đâu. Nhưng ước mơ chỉ thực sự có ý nghĩa khi đi cùng nỗ lực. Nhiều người trẻ dễ dàng mơ ước nhưng lại run sợ trước những thử thách đầu tiên. Họ quên rằng bản chất của ước mơ không phải để được chạm tới ngay, mà để ta trưởng thành qua hành trình đi tới nó. Ước mơ, suy cho cùng, là một cuộc đối thoại giữa ta và chính ta: ta có đủ bền bỉ, đủ can đảm để vượt qua nỗi sợ của chính mình không? Mỗi lần từ bỏ ước mơ, tuổi trẻ trong ta lại khô héo một phần. Ước mơ không cần phải vĩ đại. Điều quan trọng là nó khiến ta biết mình đang sống. Có người mơ tới những chân trời khoa học, có người mơ xây một mái nhà ấm cúng, có người mơ được giúp đỡ người khác. Bất cứ ước mơ nào cũng đáng trân trọng nếu nó làm con người trở nên nhân văn và tử tế hơn. Trong hành trình ấy, thất bại không phải dấu chấm hết, mà là dấu phẩy làm câu chuyện đời ta thêm ý nghĩa. Marquez nhắc chúng ta một sự thật giản dị: tuổi trẻ kết thúc không phải khi ta đã lớn, mà khi ta không còn muốn vươn lên nữa. Con người chỉ thật sự sống khi họ còn biết hướng về một điều tốt đẹp phía trước. Vì thế, hãy giữ trong mình một ước mơ – dù nhỏ nhoi – vì đó là ngọn lửa giữ ấm cả đời sống tinh thần. Tuổi trẻ chỉ đến một lần, nhưng ước mơ có thể khiến ta trẻ mãi, nếu ta đủ dũng khí để theo đuổi nó đến cùng.

Câu 1:Điểm nhìn là người kể chuyện ngôi thứ ba, đứng bên ngoài nhưng đi sâu vào thế giới nội tâm của nhân vật Thứ, kể theo điểm nhìn của nhân vật.

Câu 2:

Nhân vật Thứ từng mơ đỗ Thành chung, đỗ tú tài, vào đại học, sang Pháp, và trở thành một vĩ nhân mang lại những thay đổi lớn lao cho đất nước.

Câu 3:

Biện pháp tu từ chính: liệt kê + ẩn dụ.

Tác dụng: - Diễn tả nỗi tuyệt vọng tột cùng, cảm giác cuộc đời bị chôn vùi, tàn mục dần trong vô nghĩa. - Khắc họa sâu sắc tâm trạng bế tắc, tự khinh bỉ của Thứ trước viễn cảnh thất nghiệp và lệ thuộc. - Tố cáo một xã hội thực dân nửa phong kiến đã vùi dập ước mơ, làm thui chột cả một thế hệ trí thức.

Câu 4:

- Cuộc sống: bấp bênh, nghèo túng, tù túng; những ước mơ lớn lao bị thực tại nghiệt ngã bào mòn; trở nên sống mòn, sống lay lắt.

Con người: Có học, có lí tưởng, có khát vọng đổi thay. Nhưng nhu nhược, yếu đuối, thiếu khả năng vượt thoát hoàn cảnh. Hiểu rõ bi kịch đời mình nhưng bất lực, chỉ để đời cuốn đi. → Thứ là hình ảnh tiêu biểu cho bi kịch người trí thức tiểu tư sản trước Cách mạng.

Câu 5:

Triết lí nổi bật: Sống là phải thay đổi, phải dám dứt khỏi thói quen và nỗi sợ để vượt thoát, nếu không con người sẽ “sống mòn”.

Suy nghĩ: - Cuộc đời chỉ có ý nghĩa khi ta chủ động lựa chọn và hành động, không sống thụ động. - Nỗi sợ thay đổi khiến con người tự trói buộc mình, giống như con trâu “không dám đứt sợi dây thừng”. - Dám vượt qua vùng an toàn chính là cách duy nhất để con người phát triển, làm mới đời sống và khẳng định giá trị bản thân.