Ngô Ngọc Anh
Giới thiệu về bản thân
Trong đoạn trích "Chén thuốc độc", Vũ Đình Long đã khắc họa sắc nét diễn biến tâm lý đầy bi kịch của nhân vật Thầy Thông Thu. Ban đầu, Thông Thu hiện lên với sự bàng hoàng khi nhận ra gia sản đồ sộ của cha ông đã tan thành mây khói theo những cuộc ăn chơi trác táng. Sự hoảng sợ lên đến đỉnh điểm khi nhân vật đối mặt với thực cảnh tù tội, "mặc áo số, gối đất nằm sương". Tâm lý nhân vật chuyển từ hối hận muộn màng sang sự tuyệt vọng cùng cực, dẫn đến quyết định tìm đến cái chết bằng chén thuốc độc. Tuy nhiên, diễn biến kịch tính nhất nằm ở sự do dự: hành động "nâng cốc lên lại đặt xuống" lặp lại nhiều lần cho thấy bản năng sống và tình cốt nhục vẫn còn hiện hữu. Thông Thu không chỉ lo cho bản thân mà còn trăn trở về trách nhiệm với mẹ già, vợ con và cả người em trai đang phiêu bạt. Qua đó, tác giả không chỉ lên án lối sống ăn chơi sa đọa mà còn thể hiện cái nhìn nhân đạo đối với sự thức tỉnh muộn màng của một con người lầm lạc.
Em không đồng tình với quyết định tìm đến cái chết của nhân vật Thầy Thông Thu. Dẫu biết rằng nhân vật đang ở trong hoàn cảnh vô cùng bế tắc, nợ nần chồng chất và đối mặt với án tù, nhưng cái chết chỉ là một sự trốn tránh trách nhiệm hèn nhát. Nếu Thông Thu chết đi, gánh nặng nợ nần và nỗi đau mất mát sẽ càng đè nặng lên vai người mẹ già và vợ con. Thay vì chọn kết thúc cuộc đời, nhân vật nên can đảm đối mặt với pháp luật, lao động để trả nợ và làm lại cuộc đời. Cái chết không phải là cách giải quyết vấn đề mà là sự kết thúc của mọi cơ hội sửa sai.