Hà Ngọc Trâm
Giới thiệu về bản thân
Trong rất nhiều bài thơ đã học, em yêu thích nhất là bài thơ ' Mẹ và quả ' của Nguyễn Khoa Điềm. Mỗi lần đọc lại bài thơ, lòng em lại dâng lên một cảm xúc bồi hồi, xúc động. Hình ảnh những “quả” lớn lên nhờ bàn tay chăm sóc của mẹ khiến em liên tưởng đến chính mình – cũng được nuôi dưỡng bằng biết bao mồ hôi và tình yêu thương thầm lặng. Những câu thơ giản dị mà sâu sắc giúp em hiểu rằng, khi quả chín cũng là lúc mẹ thêm một phần vất vả, hi sinh. Đặc biệt, hai dòng thơ cuối khiến em suy nghĩ rất nhiều về sự trưởng thành của bản thân, để tự hỏi mình đã làm được gì để đền đáp công ơn cha mẹ. Bài thơ không chỉ đẹp ở hình ảnh mà còn đẹp ở tình cảm chân thành, tha thiết của người con dành cho mẹ. Đọc xong, em càng biết trân trọng hơn những hi sinh thầm lặng và tự nhắc mình phải sống tốt, chăm ngoan để không phụ lòng mẹ cha.
Bài thơ "Mùa thu và mẹ" của Lương Đình Khoa khơi gợi trong em niềm xúc động sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng và sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Qua khung cảnh mùa thu êm đềm, hình ảnh mẹ tảo tần hiện lên đầy thương yêu, khiến em thêm biết ơn, trân trọng mẹ và nhận ra giá trị quý giá của gia đình.
Các từ láy vừa gợi hình ảnh (nghiêng nghiêng, xao xác), vừa biểu cảm (rưng rưng, thắt chiu), tạo nên âm hưởng nhẹ nhàng nhưng nghẹn ngào, tôn vinh tình mẫu tử thiêng liêng.
Khi gặp khó khăn, cần bình tĩnh, dũng cảm đối mặt, dùng ý chí và nghị lực để vượt qua nghịch cảnh thay vì bỏ cuộc.
Khi gặp khó khăn, cần bình tĩnh, dũng cảm đối mặt, dùng ý chí và nghị lực để vượt qua nghịch cảnh thay vì bỏ cuộc.
Đọc bài thơ của Vũ Quần Phương, em cảm nhận rõ một nỗi chờ đợi tha thiết và tình mẹ con sâu nặng. Những câu thơ mở ra khung cảnh đồng quê yên ả mà buồn man mác: em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa trong buổi chiều tối, nửa vầng trăng non treo lơ lửng trên bầu trời. Không gian ấy vừa rộng lớn vừa trống vắng, như chính nỗi lòng của em bé khi chưa thấy mẹ trở về. Hình ảnh “mẹ lẫn trên cánh đồng, đồng lúa lẫn vào đêm” khiến em xúc động vô cùng. Mẹ hòa vào bóng tối, vào ruộng đồng, vào công việc vất vả mưu sinh. Căn nhà tranh chưa nhen lửa bếp càng làm tăng thêm cảm giác lạnh lẽo, trống trải. Những con đom đóm lập lòe bay ngoài ao, rồi vào nhà, tạo nên ánh sáng nhỏ nhoi giữa màn đêm – giống như niềm hi vọng le lói trong lòng em bé đang chờ mẹ. Em đặc biệt ấn tượng với âm thanh “ì oạp” của bàn chân mẹ lội bùn phía đồng xa. Chỉ một âm thanh thôi cũng đủ gợi lên biết bao nhọc nhằn. Khi mẹ trở về và bế con vào nhà, nỗi chờ đợi vẫn còn “nằm mơ” – một chi tiết thật đẹp và đầy ý nghĩa. Nó cho thấy tình yêu thương và sự mong ngóng của con dành cho mẹ lớn đến nhường nào. Bài thơ giản dị mà giàu cảm xúc, giúp em hiểu hơn về sự hi sinh thầm lặng của người mẹ nơi thôn quê. Sau khi đọc xong, em thấy lòng mình ấm lại và càng thêm yêu quý mẹ – người luôn âm thầm vất vả vì con.
Đọc bài thơ của Vũ Quần Phương, em cảm nhận rõ một nỗi chờ đợi tha thiết và tình mẹ con sâu nặng. Những câu thơ mở ra khung cảnh đồng quê yên ả mà buồn man mác: em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa trong buổi chiều tối, nửa vầng trăng non treo lơ lửng trên bầu trời. Không gian ấy vừa rộng lớn vừa trống vắng, như chính nỗi lòng của em bé khi chưa thấy mẹ trở về. Hình ảnh “mẹ lẫn trên cánh đồng, đồng lúa lẫn vào đêm” khiến em xúc động vô cùng. Mẹ hòa vào bóng tối, vào ruộng đồng, vào công việc vất vả mưu sinh. Căn nhà tranh chưa nhen lửa bếp càng làm tăng thêm cảm giác lạnh lẽo, trống trải. Những con đom đóm lập lòe bay ngoài ao, rồi vào nhà, tạo nên ánh sáng nhỏ nhoi giữa màn đêm – giống như niềm hi vọng le lói trong lòng em bé đang chờ mẹ. Em đặc biệt ấn tượng với âm thanh “ì oạp” của bàn chân mẹ lội bùn phía đồng xa. Chỉ một âm thanh thôi cũng đủ gợi lên biết bao nhọc nhằn. Khi mẹ trở về và bế con vào nhà, nỗi chờ đợi vẫn còn “nằm mơ” – một chi tiết thật đẹp và đầy ý nghĩa. Nó cho thấy tình yêu thương và sự mong ngóng của con dành cho mẹ lớn đến nhường nào. Bài thơ giản dị mà giàu cảm xúc, giúp em hiểu hơn về sự hi sinh thầm lặng của người mẹ nơi thôn quê. Sau khi đọc xong, em thấy lòng mình ấm lại và càng thêm yêu quý mẹ – người luôn âm thầm vất vả vì con.
Đọc bài thơ của Vũ Quần Phương, em cảm nhận rõ một nỗi chờ đợi tha thiết và tình mẹ con sâu nặng. Những câu thơ mở ra khung cảnh đồng quê yên ả mà buồn man mác: em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa trong buổi chiều tối, nửa vầng trăng non treo lơ lửng trên bầu trời. Không gian ấy vừa rộng lớn vừa trống vắng, như chính nỗi lòng của em bé khi chưa thấy mẹ trở về. Hình ảnh “mẹ lẫn trên cánh đồng, đồng lúa lẫn vào đêm” khiến em xúc động vô cùng. Mẹ hòa vào bóng tối, vào ruộng đồng, vào công việc vất vả mưu sinh. Căn nhà tranh chưa nhen lửa bếp càng làm tăng thêm cảm giác lạnh lẽo, trống trải. Những con đom đóm lập lòe bay ngoài ao, rồi vào nhà, tạo nên ánh sáng nhỏ nhoi giữa màn đêm – giống như niềm hi vọng le lói trong lòng em bé đang chờ mẹ. Em đặc biệt ấn tượng với âm thanh “ì oạp” của bàn chân mẹ lội bùn phía đồng xa. Chỉ một âm thanh thôi cũng đủ gợi lên biết bao nhọc nhằn. Khi mẹ trở về và bế con vào nhà, nỗi chờ đợi vẫn còn “nằm mơ” – một chi tiết thật đẹp và đầy ý nghĩa. Nó cho thấy tình yêu thương và sự mong ngóng của con dành cho mẹ lớn đến nhường nào. Bài thơ giản dị mà giàu cảm xúc, giúp em hiểu hơn về sự hi sinh thầm lặng của người mẹ nơi thôn quê. Sau khi đọc xong, em thấy lòng mình ấm lại và càng thêm yêu quý mẹ – người luôn âm thầm vất vả vì con.