Nguyễn Thị Ngọc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Ngọc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong các tác phẩm văn học đã học, nhân vật em yêu thích nhất là Dế Mèn trong truyện Dế Mèn phiêu lưu ký của Tô Hoài. Đây là một nhân vật được xây dựng rất sinh động, vừa có những nét đáng yêu của tuổi trẻ, vừa có sự trưởng thành sâu sắc sau những sai lầm. Qua hành trình của Dế Mèn, em cảm nhận được bài học ý nghĩa về cách sống và cách đối xử với mọi người xung quanh. Ban đầu, Dế Mèn hiện lên là một chàng dế khỏe mạnh, cường tráng và đầy tự tin. Dế Mèn rất tự hào về vẻ ngoài của mình nên trở nên kiêu căng, coi thường những con vật nhỏ bé hơn. Đặc biệt, thái độ trịch thượng với Dế Choắt đã dẫn đến hậu quả đáng tiếc khi Dế Choắt bị chết oan. Chi tiết này khiến em vừa thương Dế Choắt, vừa giận Dế Mèn vì sự bồng bột, nông nổi của mình. Tuy nhiên, chính sai lầm ấy đã trở thành bước ngoặt giúp Dế Mèn nhận ra lỗi lầm và thay đổi bản thân. Sau biến cố, Dế Mèn không còn kiêu ngạo mà trở nên chín chắn, biết suy nghĩ và sống có trách nhiệm hơn. Dế Mèn bắt đầu cuộc phiêu lưu để mở rộng hiểu biết, giúp đỡ bạn bè và bảo vệ lẽ phải. Em rất ấn tượng với tinh thần dũng cảm, nghĩa hiệp của Dế Mèn khi sẵn sàng bênh vực kẻ yếu và chống lại cái xấu. Nhân vật không chỉ trưởng thành về nhận thức mà còn trưởng thành về nhân cách, trở thành hình ảnh đẹp của tuổi trẻ biết sửa sai và vươn lên. Qua nhân vật Dế Mèn, tác giả gửi gắm thông điệp rằng ai cũng có thể mắc sai lầm, nhưng điều quan trọng là biết nhận ra và sửa chữa. Bài học ấy khiến em tự nhìn lại bản thân, nhắc nhở mình không nên kiêu ngạo, phải biết khiêm tốn và sống chan hòa với mọi người. Dế Mèn vì thế không chỉ là một nhân vật trong truyện mà còn là người bạn đồng hành, giúp em hiểu thêm về ý nghĩa của sự trưởng thành. Nhân vật Dế Mèn đã để lại trong em ấn tượng sâu sắc bởi sự thay đổi từ bồng bột đến chín chắn. Em tin rằng hình ảnh chú dế dũng cảm ấy sẽ còn ở lại trong lòng người đọc rất lâu, như một biểu tượng đẹp của tuổi trẻ biết sai và biết sửa.

Bài học rút ra từ truyện là con người nhờ có trí thông minh nên có thể chiến thắng sức mạnh hung dữ của muông thú. Đồng thời, truyện cũng khuyên chúng ta phải bình tĩnh, dùng trí óc để giải quyết khó khăn thay vì hoảng sợ.

Bác nông dân bình tĩnh, thông minh và nhanh trí khi nghĩ ra cách trói hổ để thoát thân, còn con lừa thì sợ hãi, hoảng loạn trước hổ nên chỉ biết run rẩy. Hành động của bác thể hiện sự khôn ngoan của con người, còn con lừa chỉ phản ứng theo bản năng

Đọc bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm, em cảm nhận được tình yêu thương sâu nặng mà mẹ dành cho con qua những hình ảnh rất giản dị. Bài thơ không nói trực tiếp về công lao của mẹ mà mượn hình ảnh trồng cây, chờ quả chín để thể hiện sự hi sinh thầm lặng ấy. Mẹ giống như người vun trồng, chăm sóc từng ngày, còn con chính là “quả ngọt” mà mẹ mong đợi. Khi quả lớn lên, chín lành cũng giống như khi con trưởng thành, nên người — đó là niềm hạnh phúc lớn nhất của mẹ. Bài thơ khiến em suy nghĩ nhiều về mẹ của mình. Mẹ luôn quan tâm, lo lắng cho em từ những điều nhỏ nhất mà đôi khi em lại xem đó là điều bình thường. Nhờ bài thơ, em hiểu rằng tình mẹ không ồn ào mà lặng lẽ, bền bỉ theo năm tháng. Mẹ có thể vất vả, hi sinh tuổi xuân và sức khỏe chỉ mong con có tương lai tốt đẹp. Điều đó khiến em vừa thương mẹ vừa biết ơn mẹ vô cùng. Sau khi đọc xong, em tự nhủ phải sống tốt hơn để không phụ lòng mẹ, cố gắng học tập chăm chỉ và biết yêu thương gia đình. Bài thơ đã để lại trong em ấn tượng sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng, giúp em nhận ra rằng mẹ chính là người quan trọng nhất trong cuộc đời mình.

Đọc bài thơ Mây và sóng của Ta-go, em cảm thấy tâm hồn mình trở nên nhẹ nhàng và ấm áp. Bài thơ kể về những lời rủ rê hấp dẫn của mây và sóng, tượng trưng cho những niềm vui xa xôi, kì diệu. Thế nhưng em bé trong bài đã từ chối tất cả để ở bên mẹ. Điều đó cho thấy tình yêu mẹ thật lớn lao, vượt lên trên mọi cám dỗ của thế giới bên ngoài. Em bé tìm thấy niềm vui ngay trong vòng tay mẹ, nơi bình yên và hạnh phúc nhất. Bài thơ khiến em hiểu rằng gia đình luôn là chỗ dựa vững chắc cho mỗi người. Dù ngoài kia có bao điều thú vị, tình yêu thương của mẹ vẫn là điều quý giá nhất. Em cũng nhận ra rằng hạnh phúc không phải ở đâu xa mà ở ngay bên cạnh chúng ta, trong những khoảnh khắc giản dị hằng ngày. Sau khi đọc xong, em càng thêm yêu mẹ và muốn dành nhiều thời gian hơn cho gia đình. Bài thơ để lại trong em một dư âm ngọt ngào về tình mẫu tử thiêng liêng và bất diệt.

Đọc bài thơ của Vũ Quần Phương, em cảm thấy xúc động và thương em bé trong bài thơ rất nhiều. Khung cảnh buổi tối đầu hè hiện lên thật yên tĩnh với cánh đồng lúa, ánh trăng non và những đom đóm bay lập lòe. Trong không gian ấy, em bé ngồi một mình nhìn ra ruộng và chờ mẹ về. Hình ảnh đó gợi cho em cảm giác cô đơn, mong ngóng và cũng rất đáng thương. Em bé còn quá nhỏ nhưng đã phải quen với việc mẹ đi làm khuya ngoài đồng, để lại căn nhà trống vắng chưa kịp nhóm lửa bếp. Qua những câu thơ, em hiểu được sự vất vả của người mẹ nông dân. Mẹ phải lội bùn, làm việc đến tận đêm khuya mới về, tất cả chỉ vì cuộc sống gia đình. Điều đó khiến em nghĩ đến mẹ của mình, người luôn hi sinh thầm lặng để chăm lo cho con cái. Em nhận ra rằng phía sau sự bình yên của mỗi bữa cơm là biết bao nhọc nhằn mà đôi khi chúng ta không để ý. Vì vậy, em càng thêm yêu thương và biết ơn mẹ nhiều hơn. Chi tiết đom đóm bay vào nhà làm em thấy vừa đẹp vừa buồn. Ánh sáng nhỏ bé ấy như thay mẹ ở bên cạnh em bé, xua đi phần nào bóng tối và sự cô quạnh. Khi mẹ trở về, nỗi chờ đợi của em bé dường như vẫn còn trong giấc ngủ, tạo nên một kết thúc thật dịu dàng mà xúc động. Bài thơ giúp em hiểu sâu sắc tình mẫu tử và nhắc nhở em phải trân trọng gia đình, yêu thương mẹ cha nhiều hơn khi còn có thể.

Bài thơ “Mây và sóng” đã để lại trong em nhiều cảm xúc đẹp. Qua lời kể của em bé, tác giả cho thấy tình yêu thương mẹ vô cùng sâu sắc và thiêng liêng. Dù những trò chơi của mây và sóng rất hấp dẫn, em bé vẫn từ chối để được ở bên mẹ. Điều đó cho thấy mẹ là niềm vui và hạnh phúc lớn nhất của em. Bài thơ sử dụng hình ảnh thiên nhiên giàu tưởng tượng, làm câu chuyện trở nên nhẹ nhàng và cảm động. Qua bài thơ, em hiểu rằng tình mẫu tử luôn là tình cảm đẹp nhất trong cuộc sống.

Bài thơ để lại cho em cảm xúc xúc động và yêu thương mẹ sâu sắc . Qua bài em cũng hiểu được sự lam lũ vất vả tần tảo của người mẹ , qua đó em biết được phải yêu thương mẹ mình nhiều hơn

Hệ thống từ láy giúp câu thơ trở nên giàu hình ảnh và cảm xúc hơn , gợi tả rõ sự vất vả của người mẹ

Câu 1

Đoạn trích "Bài ca người lính thời bình" của tác giả Trần Đăng Khoa đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng và suy tư về hình ảnh người lính trong thời đại mới. Mở đầu đoạn thơ, tác giả đã chỉ ra một nghịch lý: "Đất nước không bỏng giặc / Tưởng về gần lại xa". Dù đất nước đã hòa bình, nhưng những người lính vẫn phải đối mặt với những khó khăn, gian khổ không kém thời chiến. Họ vẫn coi "gian nan làm bạn", "gió sương làm nhà". Điều này khiến em vô cùng cảm phục tinh thần kiên cường, sự hy sinh thầm lặng của họ. Hình ảnh tương phản giữa "Bãi hoang thành đô thị" với "Ai đi áo dài bay" và "Còn ta thì trần trụi / Lấm lem hơn thợ cày" càng làm nổi bật sự khác biệt giữa cuộc sống đời thường và cuộc sống của người lính. Trong khi nhiều người được hưởng thụ cuộc sống ấm no, hạnh phúc, thì người lính vẫn phải chịu đựng vất vả, thiếu thốn. Sự cống hiến của họ thật đáng trân trọng. Đặc biệt, câu thơ "Cái nghèo và cái dốt / Bày trận giữa thời bình" đã chạm đến trái tim em. Giặc ngoại xâm đã lùi xa, nhưng những "kẻ thù" mới lại xuất hiện, đe dọa sự phát triển của đất nước. Người lính thời bình không chỉ chiến đấu với thiên tai, dịch bệnh, mà còn phải gánh vác sứ mệnh chống lại những tiêu cực xã hội. Qua đoạn trích, em hiểu rằng người lính thời bình vẫn giữ vai trò vô cùng quan trọng. Họ là những người hùng thầm lặng, ngày đêm bảo vệ sự bình yên cho Tổ quốc và nhân dân. Em cảm thấy biết ơn sâu sắc và tự hứa sẽ cố gắng học tập, rèn luyện để xứng đáng với sự hy sinh của các anh.