Hà Phương Trang
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Trong thế giới rộng lớn và đa chiều này, không ai giống ai hoàn toàn, bởi vậy tôn trọng sự khác biệt của người khác không chỉ là một biểu hiện của văn minh, mà còn là nền tảng để xây dựng một xã hội công bằng, nhân ái. Sự khác biệt là điều hiển nhiên – về ngoại hình, tính cách, tư duy, lối sống, niềm tin – và chính điều đó tạo nên vẻ đẹp phong phú của đời sống con người. Khi ta biết chấp nhận và trân trọng sự không giống mình, ta đang mở rộng giới hạn hiểu biết, nuôi dưỡng lòng bao dung và học cách sống sâu sắc hơn. Những quốc gia tiên tiến như Nhật Bản hay Thụy Điển luôn đề cao sự đa dạng, bởi họ hiểu rằng chính sự khác biệt sẽ mang lại sáng tạo, tiến bộ và thịnh vượng. Ngược lại, thái độ kỳ thị, áp đặt hay phủ nhận sự khác biệt sẽ làm thui chột nhân cách, dẫn đến chia rẽ và bạo lực. Vì vậy, mỗi chúng ta cần tự soi xét lại chính mình: đã đủ lắng nghe chưa, đã biết học hỏi từ người khác chưa? Cá nhân tôi luôn xem sự khác biệt là cơ hội để hoàn thiện bản thân – một bài học về lòng tôn trọng, sự thấu cảm và tình yêu thương vô điều kiện. Tôn trọng sự khác biệt không khiến ta nhỏ bé đi, mà khiến trái tim ta đủ rộng để đón nhận thế giới này một cách toàn vẹn.
Câu 2:
Lưu Trọng Lư là một trong những cây bút tiên phong mở đường cho phong trào Thơ mới – phong trào thi ca khơi dậy cái “tôi” cá nhân giàu xúc cảm và sâu sắc. Thơ ông luôn thấm đẫm nỗi buồn nhân thế, những rung cảm tinh tế trước vẻ đẹp của cuộc sống và tình cảm gia đình. Trong đó, bài thơ “Nắng mới” là một trong những thi phẩm tiêu biểu, không chỉ là một lời hoài niệm về tuổi thơ mà còn là bản tình ca da diết về tình mẫu tử thiêng liêng, ẩn chứa trong không gian nắng trưa và bóng dáng người mẹ đã khuất.
Ngay từ câu thơ đầu tiên: “Mỗi lần nắng mới hắt bên song”, nhà thơ đã mở ra một khung cảnh đầy gợi cảm – ánh nắng chiếu xuyên qua khung cửa sổ, phả vào không gian trầm lặng. Cảnh vật tưởng chừng vô tri ấy lại đánh thức trong tâm hồn người con một nỗi xúc động khó tả. Tiếp đến âm thanh “gà trưa gáy não nùng” càng làm dày thêm sắc độ của nỗi buồn. Cái “não nùng” không chỉ là âm thanh của buổi trưa hè, mà còn là tiếng vọng từ quá khứ – tiếng lòng của nhà thơ đang trôi dần về miền ký ức. Không gian thời gian ấy – buổi trưa nắng, tiếng gà gáy – gợi ra một bức tranh yên tĩnh, vắng lặng nhưng lại thổn thức bao cảm xúc thầm kín, làm nền cho dòng hồi tưởng miên man về mẹ.
Trong không gian ấy, hình ảnh người mẹ hiện lên qua ký ức tuổi thơ của đứa con “lên mười”. Kỷ niệm gắn với những điều rất đời thường: “áo đỏ người đưa trước giậu phơi”. Một hành động giản dị, mộc mạc – phơi áo – lại chứa đựng biết bao tình cảm. Chiếc áo đỏ không chỉ là vật dụng thường ngày mà còn là điểm nhấn nghệ thuật, là sắc màu ấm áp tượng trưng cho sự sống, cho tình mẹ. Đó là cái nhìn đầy yêu thương, đầy tiếc nuối của một người con đã trưởng thành nhưng luôn đau đáu về bóng dáng thân quen một thuở. Đặc biệt, hình ảnh “nét cười đen nhánh sau tay áo” là một chi tiết sống động và tinh tế đến lạ. Từ "đen nhánh" tưởng như phi lý khi gắn với "nụ cười", nhưng đó là cách diễn đạt sáng tạo, giàu chất thơ, thể hiện sự rõ nét, chân thực và sâu sắc trong ký ức. Người mẹ hiện lên không hề xa mờ mà gần gũi, sinh động như mới vừa đi qua.
Tình mẫu tử trong bài thơ không được thể hiện bằng những lời ngợi ca lớn lao, mà được gợi lên bằng những hình ảnh rất nhỏ, rất đỗi thân thương – một dáng đi, một ánh nắng, một tiếng gà trưa, một nụ cười sau tay áo... Dường như thời gian có thể trôi đi, tuổi thơ có thể lùi xa, nhưng bóng dáng mẹ thì không bao giờ mất trong tâm hồn người con. Câu thơ “Hãy còn mường tượng lúc vào ra” thể hiện sự hiện hữu sống động của mẹ trong tâm trí nhà thơ – một sự hiện hữu của tình yêu thương, của nỗi nhớ không nguôi. Ở đây, ta thấy được nỗi đau âm ỉ của một người con mất mẹ, nhưng nỗi đau ấy lại được hóa giải bằng hoài niệm, bằng tình cảm chân thành và lòng tri ân sâu sắc.
Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ bảy chữ truyền thống, nhưng cách diễn đạt lại hoàn toàn mang tinh thần Thơ mới: tự nhiên, giàu cảm xúc cá nhân, không gò bó trong khuôn mẫu. Ngôn ngữ thơ giản dị nhưng tinh tế, giàu hình ảnh và nhạc điệu. Giọng điệu trầm lắng, hoài niệm, không bi lụy mà thấm đẫm chất nhân văn. Nhờ đó, bài thơ khơi dậy trong lòng người đọc một nỗi đồng cảm sâu xa – với nhà thơ, với mẹ, và với chính những ký ức tưởng chừng đã ngủ yên trong mỗi người.
“Nắng mới” không chỉ là một khúc hoài niệm, mà còn là một lời tri ân đầy xúc động dành cho mẹ – người đã khuất mà vẫn mãi hiện diện trong tâm hồn con. Qua bài thơ, ta cảm nhận được trái tim yêu thương, tinh tế và giàu xúc cảm của Lưu Trọng Lư – một thi sĩ luôn biết rung động trước vẻ đẹp đời thường và những giá trị nhân văn sâu sắc. Trong ánh nắng mới mỗi ngày, trong âm thanh thân thuộc của cuộc sống, mẹ vẫn trở về – như ánh sáng dịu dàng, như một phần không thể thiếu trong trái tim người con muôn đời yêu mẹ.