Nguyễn Thị Vân Hà
Giới thiệu về bản thân
câu 1
Bài thơ “Chiếc lá đầu tiên” của Nguyễn Hoàng Sơn là một khúc hát dịu dàng, trong sáng và đầy xúc động về tình cảm thầy trò, tình bạn và vẻ đẹp của mùa thu. Về nội dung, bài thơ khắc họa những rung động đầu đời của một cô bé học trò nhỏ khi lần đầu đến trường. Hình ảnh chiếc lá vàng rơi, màu nắng nhẹ đầu thu, và đặc biệt là nỗi bâng khuâng “em đi qua hàng cây thấy chiếc lá đầu tiên rụng xuống” như biểu tượng cho bước chuyển mình từ tuổi thơ ngây sang một chặng đường trưởng thành. Tình cảm dành cho thầy cô, bạn bè được thể hiện nhẹ nhàng, kín đáo nhưng chân thành và sâu sắc. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng ngôn ngữ giản dị, gần gũi, kết hợp nhịp thơ nhẹ nhàng và hình ảnh thơ giàu tính biểu cảm. Giọng điệu thơ trong sáng, tự nhiên, đầy cảm xúc gợi nhớ đến những kỷ niệm tuổi học trò trong mỗi chúng ta. Tất cả tạo nên một bài thơ sâu lắng và đầy tính nhân văn.
câu 2
Câu văn trong tiểu thuyết “Sáu người đi khắp thế gian” của James Michener không chỉ là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, mà còn là hồi chuông cảnh tỉnh sâu sắc về hậu quả của sự vô tâm và thiếu ý thức trong hành vi, lời nói của con người. “Bọn trẻ ném đá để đùa vui” là hình ảnh ẩn dụ cho những hành động tưởng chừng vô hại, đơn thuần là trò chơi. Thế nhưng, “lũ ếch không chết đùa mà chết thật” lại phản ánh thực tế rằng: mọi hành vi, dù vô tình hay cố ý, đều có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng cho người khác.
Trong cuộc sống, có rất nhiều người vô tư buông lời chê bai, trêu chọc người khác mà không nghĩ đến tổn thương họ phải chịu. Một lời nói độc ác, một hành động tưởng như nhỏ nhặt cũng có thể làm tan vỡ một ước mơ, khiến ai đó tổn thương cả đời. Điều đáng nói là người gây ra lại cho rằng đó chỉ là “đùa vui”, còn người bị hại lại phải gánh chịu hậu quả thật. Câu văn cũng nhắc nhở chúng ta về lòng trắc ẩn, sự cẩn trọng trong cách cư xử và ý thức trách nhiệm với hành động của mình.
Tuổi trẻ cần sự hồn nhiên, nhưng không đồng nghĩa với vô tâm. Đừng để sự thiếu suy nghĩ biến những trò đùa vô hại thành sai lầm không thể cứu vãn. Hãy học cách đặt mình vào vị trí của người khác, thấu hiểu cảm xúc của họ để sống tử tế, nhân văn và có trách nhiệm hơn.
Bài học rút ra là: trong cuộc sống, mọi hành động đều để lại dấu vết, hãy để những dấu vết ấy là những điều tốt đẹp và tử tế.
Câu 1: Xác định thể thơ được sử dụng trong bài thơ trên.
Trả lời:
Bài thơ được viết theo thể thơ tự do – không bị ràng buộc bởi số câu, số chữ trong mỗi dòng thơ, thể hiện cảm xúc một cách linh hoạt và phóng khoáng.
Câu 2: Phương thức biểu đạt chính trong bài thơ này là gì?
Trả lời:
Phương thức biểu đạt chính là biểu cảm – bài thơ thể hiện cảm xúc sâu sắc, chân thành của tác giả về những kỷ niệm tuổi học trò và mái trường xưa.
Câu 3
5 hình ảnh, dòng thơ tiêu biểu:
1. “Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước”
2. “Phượng đỏ đầu sân, nắng nghiêng ngả”
3. “Giọt mực tím loang trang vở học trò”
4. “Chùm hoa sữa thơm nồng bên lối nhỏ”
5. “Nét bút nghiêng nghiêng gửi vội trang đời”
Câu 4
Câu thơ gợi âm thanh tiếng ve không chỉ rõ ràng, rộn rã mà còn như có sức mạnh đặc biệt “xé đôi hồ nước” – một cách nói hình ảnh để nhấn mạnh sự sôi động của mùa hè, của tuổi học trò đến mức khiến không gian như rung động. Điều này góp phần khắc sâu không khí đặc trưng của thời đi học, gợi nỗi nhớ da diết về những ngày đã qua.
Câu 5
Em ấn tượng nhất với hình ảnh “Giọt mực tím loang trang vở học trò”.
Bởi vì hình ảnh này không chỉ gợi nên một kỷ niệm quen thuộc thời đi học, mà còn chứa đựng cả sự ngây thơ, vụng về, chân thật của tuổi học trò. Những “giọt mực tím” ấy như lưu giữ lại cả một thời học sinh mộng mơ, trong sáng và đầy cảm xúc.
Câu 1
Trong cuộc sống, mỗi người sinh ra đều mang trong mình những đặc điểm riêng biệt: từ ngoại hình, tính cách đến suy nghĩ, lối sống. Không ai giống ai hoàn toàn, và chính sự khác biệt ấy tạo nên một thế giới phong phú, đa dạng và đầy màu sắc. Tôn trọng sự khác biệt của người khác là cách để ta thể hiện sự văn minh, bao dung và hiểu biết. Khi ta biết chấp nhận người khác như chính họ, ta đang góp phần xây dựng một xã hội cởi mở, nơi mỗi cá nhân được là chính mình và phát huy hết khả năng. Ngược lại, nếu ta vội vàng phán xét, chê bai hay áp đặt suy nghĩ của mình lên người khác, ta sẽ vô tình làm tổn thương họ và tự thu hẹp thế giới của chính mình. Tôn trọng sự khác biệt không có nghĩa là đồng ý với mọi điều, mà là biết lắng nghe, thấu hiểu và đối thoại với tinh thần cầu tiến. Đó là chìa khóa để sống hài hòa, để yêu thương và để trưởng thành hơn mỗi ngày.
Câu 2
Lưu Trọng Lư là một trong những gương mặt tiêu biểu của phong trào Thơ mới – nhà thơ của những cảm xúc tinh tế, dịu dàng và đầy chất nhạc. Bài thơ “Nắng mới” là một trong những thi phẩm tiêu biểu của ông, thể hiện một cách chân thành và xúc động nỗi nhớ về người mẹ đã khuất qua những hình ảnh đời thường rất đỗi thân quen. Bài thơ là tiếng lòng tha thiết của một người con mang trong tim hình bóng mẹ giữa những ngày xưa cũ.
Mở đầu bài thơ là khung cảnh thiên nhiên trong một buổi trưa hè đầy nắng:
Mỗi lần nắng mới hắt bên song,
Xao xác, gà trưa gáy não nùng,
Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng,
Chập chờn sống lại những ngày không.
Hình ảnh “nắng mới hắt bên song” mang lại cảm giác dịu nhẹ, nhưng cũng gợi lên sự tĩnh lặng và xao xác. Tiếng gà trưa “gáy não nùng” không chỉ là âm thanh quen thuộc của làng quê mà còn là âm thanh khơi gợi nỗi buồn, khiến tâm hồn con người bỗng trở nên mơ hồ, nhớ nhung. Thi nhân như trôi về quá khứ, nơi có những “ngày không” – những tháng ngày đã mất, đã trôi xa. Cảm xúc ấy mở ra một không gian ký ức mang đậm màu sắc hoài niệm.
Từ nỗi buồn man mác ấy, dòng ký ức đưa nhân vật trữ tình trở về thời thơ ấu – những năm tháng tuổi mười đầy trong sáng:
Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời
Lúc người còn sống, tôi lên mười;
Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,
Áo đỏ người đưa trước giậu phơi.
Câu thơ “Tôi nhớ me tôi” giản dị nhưng chan chứa yêu thương. Hình ảnh người mẹ hiện lên không cầu kỳ, chỉ là một dáng người mang áo đỏ ra phơi ngoài giậu, nhưng lại đong đầy tình cảm. “Áo đỏ” nổi bật giữa khung cảnh nắng mới làm cho hình ảnh mẹ trở nên ấm áp, rực rỡ và sống động trong ký ức người con. Kỷ niệm được khơi dậy từ những điều rất nhỏ – tia nắng, cái giậu, màu áo – nhưng chứa đựng cả một trời thương nhớ.
Kết thúc bài thơ là sự hồi tưởng đầy xúc động về dáng mẹ năm xưa:
Hình dáng me tôi chưa xóa mờ
Hãy còn mường tượng lúc vào ra:
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong ánh trưa hè trước giậu thưa.
Dẫu thời gian có trôi qua, dù mẹ đã khuất, nhưng hình bóng ấy vẫn luôn in đậm trong tâm trí người con. Đó là “nét cười đen nhánh”, là dáng mẹ thấp thoáng giữa trưa hè. Câu thơ nhẹ nhàng, đầy nhạc tính, như một lời thì thầm từ trái tim – gợi nhớ, gợi thương, gợi tiếc nuối về một người thân yêu đã không còn.
Với thể thơ tám chữ kết hợp tự do, ngôn ngữ mộc mạc, hình ảnh gần gũi, bài thơ “Nắng mới” không chỉ đơn thuần là bài thơ nhớ mẹ mà còn là bản tình ca của một tâm hồn luôn hướng về cội nguồn yêu thương. Qua đó, Lưu Trọng Lư đã góp một tiếng nói cảm xúc riêng biệt, sâu sắc cho dòng chảy Thơ mới – dòng thơ của cái tôi trữ tình, cái tôi nhiều xao động.
Tóm lại, “Nắng mới” là một bài thơ nhẹ nhàng mà da diết, sâu lắng mà day dứt. Bằng những hình ảnh gần gũi và cảm xúc chân thành, Lưu Trọng Lư đã để lại trong lòng người đọc một nỗi đồng
Câu 1
Trong cuộc sống, mỗi người sinh ra đều mang trong mình những đặc điểm riêng biệt: từ ngoại hình, tính cách đến suy nghĩ, lối sống. Không ai giống ai hoàn toàn, và chính sự khác biệt ấy tạo nên một thế giới phong phú, đa dạng và đầy màu sắc. Tôn trọng sự khác biệt của người khác là cách để ta thể hiện sự văn minh, bao dung và hiểu biết. Khi ta biết chấp nhận người khác như chính họ, ta đang góp phần xây dựng một xã hội cởi mở, nơi mỗi cá nhân được là chính mình và phát huy hết khả năng. Ngược lại, nếu ta vội vàng phán xét, chê bai hay áp đặt suy nghĩ của mình lên người khác, ta sẽ vô tình làm tổn thương họ và tự thu hẹp thế giới của chính mình. Tôn trọng sự khác biệt không có nghĩa là đồng ý với mọi điều, mà là biết lắng nghe, thấu hiểu và đối thoại với tinh thần cầu tiến. Đó là chìa khóa để sống hài hòa, để yêu thương và để trưởng thành hơn mỗi ngày.
Câu 2
Lưu Trọng Lư là một trong những gương mặt tiêu biểu của phong trào Thơ mới – nhà thơ của những cảm xúc tinh tế, dịu dàng và đầy chất nhạc. Bài thơ “Nắng mới” là một trong những thi phẩm tiêu biểu của ông, thể hiện một cách chân thành và xúc động nỗi nhớ về người mẹ đã khuất qua những hình ảnh đời thường rất đỗi thân quen. Bài thơ là tiếng lòng tha thiết của một người con mang trong tim hình bóng mẹ giữa những ngày xưa cũ.
Mở đầu bài thơ là khung cảnh thiên nhiên trong một buổi trưa hè đầy nắng:
Mỗi lần nắng mới hắt bên song,
Xao xác, gà trưa gáy não nùng,
Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng,
Chập chờn sống lại những ngày không.
Hình ảnh “nắng mới hắt bên song” mang lại cảm giác dịu nhẹ, nhưng cũng gợi lên sự tĩnh lặng và xao xác. Tiếng gà trưa “gáy não nùng” không chỉ là âm thanh quen thuộc của làng quê mà còn là âm thanh khơi gợi nỗi buồn, khiến tâm hồn con người bỗng trở nên mơ hồ, nhớ nhung. Thi nhân như trôi về quá khứ, nơi có những “ngày không” – những tháng ngày đã mất, đã trôi xa. Cảm xúc ấy mở ra một không gian ký ức mang đậm màu sắc hoài niệm.
Từ nỗi buồn man mác ấy, dòng ký ức đưa nhân vật trữ tình trở về thời thơ ấu – những năm tháng tuổi mười đầy trong sáng:
Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời
Lúc người còn sống, tôi lên mười;
Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,
Áo đỏ người đưa trước giậu phơi.
Câu thơ “Tôi nhớ me tôi” giản dị nhưng chan chứa yêu thương. Hình ảnh người mẹ hiện lên không cầu kỳ, chỉ là một dáng người mang áo đỏ ra phơi ngoài giậu, nhưng lại đong đầy tình cảm. “Áo đỏ” nổi bật giữa khung cảnh nắng mới làm cho hình ảnh mẹ trở nên ấm áp, rực rỡ và sống động trong ký ức người con. Kỷ niệm được khơi dậy từ những điều rất nhỏ – tia nắng, cái giậu, màu áo – nhưng chứa đựng cả một trời thương nhớ.
Kết thúc bài thơ là sự hồi tưởng đầy xúc động về dáng mẹ năm xưa:
Hình dáng me tôi chưa xóa mờ
Hãy còn mường tượng lúc vào ra:
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong ánh trưa hè trước giậu thưa.
Dẫu thời gian có trôi qua, dù mẹ đã khuất, nhưng hình bóng ấy vẫn luôn in đậm trong tâm trí người con. Đó là “nét cười đen nhánh”, là dáng mẹ thấp thoáng giữa trưa hè. Câu thơ nhẹ nhàng, đầy nhạc tính, như một lời thì thầm từ trái tim – gợi nhớ, gợi thương, gợi tiếc nuối về một người thân yêu đã không còn.
Với thể thơ tám chữ kết hợp tự do, ngôn ngữ mộc mạc, hình ảnh gần gũi, bài thơ “Nắng mới” không chỉ đơn thuần là bài thơ nhớ mẹ mà còn là bản tình ca của một tâm hồn luôn hướng về cội nguồn yêu thương. Qua đó, Lưu Trọng Lư đã góp một tiếng nói cảm xúc riêng biệt, sâu sắc cho dòng chảy Thơ mới – dòng thơ của cái tôi trữ tình, cái tôi nhiều xao động.
Tóm lại, “Nắng mới” là một bài thơ nhẹ nhàng mà da diết, sâu lắng mà day dứt. Bằng những hình ảnh gần gũi và cảm xúc chân thành, Lưu Trọng Lư đã để lại trong lòng người đọc một nỗi đồng
Câu 1
Trong cuộc sống, mỗi người sinh ra đều mang trong mình những đặc điểm riêng biệt: từ ngoại hình, tính cách đến suy nghĩ, lối sống. Không ai giống ai hoàn toàn, và chính sự khác biệt ấy tạo nên một thế giới phong phú, đa dạng và đầy màu sắc. Tôn trọng sự khác biệt của người khác là cách để ta thể hiện sự văn minh, bao dung và hiểu biết. Khi ta biết chấp nhận người khác như chính họ, ta đang góp phần xây dựng một xã hội cởi mở, nơi mỗi cá nhân được là chính mình và phát huy hết khả năng. Ngược lại, nếu ta vội vàng phán xét, chê bai hay áp đặt suy nghĩ của mình lên người khác, ta sẽ vô tình làm tổn thương họ và tự thu hẹp thế giới của chính mình. Tôn trọng sự khác biệt không có nghĩa là đồng ý với mọi điều, mà là biết lắng nghe, thấu hiểu và đối thoại với tinh thần cầu tiến. Đó là chìa khóa để sống hài hòa, để yêu thương và để trưởng thành hơn mỗi ngày.
Câu 2
Lưu Trọng Lư là một trong những gương mặt tiêu biểu của phong trào Thơ mới – nhà thơ của những cảm xúc tinh tế, dịu dàng và đầy chất nhạc. Bài thơ “Nắng mới” là một trong những thi phẩm tiêu biểu của ông, thể hiện một cách chân thành và xúc động nỗi nhớ về người mẹ đã khuất qua những hình ảnh đời thường rất đỗi thân quen. Bài thơ là tiếng lòng tha thiết của một người con mang trong tim hình bóng mẹ giữa những ngày xưa cũ.
Mở đầu bài thơ là khung cảnh thiên nhiên trong một buổi trưa hè đầy nắng:
Mỗi lần nắng mới hắt bên song,
Xao xác, gà trưa gáy não nùng,
Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng,
Chập chờn sống lại những ngày không.
Hình ảnh “nắng mới hắt bên song” mang lại cảm giác dịu nhẹ, nhưng cũng gợi lên sự tĩnh lặng và xao xác. Tiếng gà trưa “gáy não nùng” không chỉ là âm thanh quen thuộc của làng quê mà còn là âm thanh khơi gợi nỗi buồn, khiến tâm hồn con người bỗng trở nên mơ hồ, nhớ nhung. Thi nhân như trôi về quá khứ, nơi có những “ngày không” – những tháng ngày đã mất, đã trôi xa. Cảm xúc ấy mở ra một không gian ký ức mang đậm màu sắc hoài niệm.
Từ nỗi buồn man mác ấy, dòng ký ức đưa nhân vật trữ tình trở về thời thơ ấu – những năm tháng tuổi mười đầy trong sáng:
Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời
Lúc người còn sống, tôi lên mười;
Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,
Áo đỏ người đưa trước giậu phơi.
Câu thơ “Tôi nhớ me tôi” giản dị nhưng chan chứa yêu thương. Hình ảnh người mẹ hiện lên không cầu kỳ, chỉ là một dáng người mang áo đỏ ra phơi ngoài giậu, nhưng lại đong đầy tình cảm. “Áo đỏ” nổi bật giữa khung cảnh nắng mới làm cho hình ảnh mẹ trở nên ấm áp, rực rỡ và sống động trong ký ức người con. Kỷ niệm được khơi dậy từ những điều rất nhỏ – tia nắng, cái giậu, màu áo – nhưng chứa đựng cả một trời thương nhớ.
Kết thúc bài thơ là sự hồi tưởng đầy xúc động về dáng mẹ năm xưa:
Hình dáng me tôi chưa xóa mờ
Hãy còn mường tượng lúc vào ra:
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong ánh trưa hè trước giậu thưa.
Dẫu thời gian có trôi qua, dù mẹ đã khuất, nhưng hình bóng ấy vẫn luôn in đậm trong tâm trí người con. Đó là “nét cười đen nhánh”, là dáng mẹ thấp thoáng giữa trưa hè. Câu thơ nhẹ nhàng, đầy nhạc tính, như một lời thì thầm từ trái tim – gợi nhớ, gợi thương, gợi tiếc nuối về một người thân yêu đã không còn.
Với thể thơ tám chữ kết hợp tự do, ngôn ngữ mộc mạc, hình ảnh gần gũi, bài thơ “Nắng mới” không chỉ đơn thuần là bài thơ nhớ mẹ mà còn là bản tình ca của một tâm hồn luôn hướng về cội nguồn yêu thương. Qua đó, Lưu Trọng Lư đã góp một tiếng nói cảm xúc riêng biệt, sâu sắc cho dòng chảy Thơ mới – dòng thơ của cái tôi trữ tình, cái tôi nhiều xao động.
Tóm lại, “Nắng mới” là một bài thơ nhẹ nhàng mà da diết, sâu lắng mà day dứt. Bằng những hình ảnh gần gũi và cảm xúc chân thành, Lưu Trọng Lư đã để lại trong lòng người đọc một nỗi đồng
Câu 1
Đoạn thơ trích từ bài Phía sau làng của Trương Trọng Nghĩa gợi lên nỗi niềm day dứt và tiếc nuối trước sự đổi thay của quê hương trong dòng chảy hiện đại hóa. Tác giả mở đầu bằng hành trình trở về tuổi thơ, nơi ghi dấu biết bao kỷ niệm trong sáng, mộc mạc. Tuy nhiên, cái nhìn hiện tại lại đầy trăn trở: bạn bè rời làng kiếm sống, đất đai cằn cỗi, mồ hôi không đổi được miếng cơm no, những thiếu nữ xưa cũng thôi hát dân ca, thôi giữ dáng vẻ truyền thống. Hình ảnh làng quê hiện ra nhạt nhòa, nhường chỗ cho nhà cửa chen chúc, cho lũy tre ngày xưa chỉ còn trong hoài niệm. Qua đó, tác giả thể hiện nỗi buồn sâu sắc trước sự mất mát của những giá trị truyền thống, nét đẹp văn hóa làng quê đang dần phai mờ. Về nghệ thuật, đoạn thơ sử dụng thể tự do, giọng điệu trầm lắng, chân thực, kết hợp hình ảnh gợi cảm xúc đã khắc họa sinh động tâm trạng của người con xa quê trở lại. Tác phẩm là lời nhắc nhở mỗi chúng ta trân trọng và gìn giữ vẻ đẹp văn hóa truyền thống của làng quê Việt.
Câu 2
Trong thời đại công nghệ phát triển mạnh mẽ như hiện nay, mạng xã hội đã trở thành một phần không thể thiếu trong đời sống của con người. Không chỉ là công cụ giải trí, kết nối bạn bè mà mạng xã hội còn đóng vai trò quan trọng trong việc lan truyền thông tin, chia sẻ tri thức và thể hiện quan điểm cá nhân. Tuy nhiên, bên cạnh những giá trị tích cực, mạng xã hội cũng đặt ra không ít vấn đề cần suy ngẫm.
Trước hết, mạng xã hội là một không gian mở giúp kết nối con người trên toàn thế giới. Dù cách xa hàng nghìn cây số, chỉ cần một thiết bị có kết nối internet, ta có thể trò chuyện, gọi video hay chia sẻ cảm xúc với bạn bè, người thân. Nhờ đó, khoảng cách địa lý không còn là rào cản trong việc giao tiếp. Không chỉ vậy, mạng xã hội còn giúp con người tiếp cận thông tin nhanh chóng, cập nhật tin tức thời sự, học hỏi kiến thức ở mọi lĩnh vực chỉ trong vài cú nhấp chuột.
Mạng xã hội còn là nơi để con người thể hiện quan điểm, chia sẻ cảm xúc, lan tỏa những giá trị tích cực. Một câu chuyện đẹp, một hành động tử tế, một thông điệp nhân văn được lan truyền trên mạng xã hội có thể truyền cảm hứng cho hàng triệu người. Bên cạnh đó, mạng xã hội cũng là kênh hữu ích cho học sinh, sinh viên trong học tập, kết nối với thầy cô, bạn bè, trao đổi kiến thức và tài liệu.
Tuy nhiên, bên cạnh những lợi ích rõ rệt, mạng xã hội cũng tiềm ẩn nhiều mặt trái. Không ít người lạm dụng mạng xã hội để sống ảo, khoe khoang, tạo nên một hình ảnh không đúng với thực tế. Có những người bị cuốn vào các trào lưu vô bổ, lệch lạc mà quên mất giá trị sống thực chất. Đặc biệt, mạng xã hội cũng là môi trường dễ lan truyền thông tin sai lệch, tin giả, gây hoang mang dư luận. Tình trạng bắt nạt qua mạng, miệt thị người khác bằng lời nói tiêu cực cũng ngày càng phổ biến, để lại nhiều tổn thương tâm lý cho nạn nhân.
Chính vì vậy, điều quan trọng là mỗi người cần biết sử dụng mạng xã hội một cách thông minh, có chọn lọc. Cần tiếp cận thông tin với sự tỉnh táo, có trách nhiệm khi chia sẻ và bày tỏ quan điểm. Không nên lạm dụng mạng xã hội mà quên đi giá trị của những kết nối thật ngoài đời, của những khoảnh khắc sống chân thành bên gia đình, bạn bè.
Tóm lại, mạng xã hội là công cụ hiện đại giúp ích rất nhiều cho con người nếu chúng ta biết sử dụng đúng cách. Đừng để mạng xã hội điều khiển cuộc sống của ta, mà hãy biến nó thành công cụ phục vụ cho cuộc sống văn minh, tích cực và sâu sắc hơn. Chỉ khi đó, mạng xã hội mới thật sự là một phần đẹp đẽ và có ý nghĩa trong thời đại số.
Câu 1
Đoạn thơ trích từ bài Phía sau làng của Trương Trọng Nghĩa gợi lên nỗi niềm day dứt và tiếc nuối trước sự đổi thay của quê hương trong dòng chảy hiện đại hóa. Tác giả mở đầu bằng hành trình trở về tuổi thơ, nơi ghi dấu biết bao kỷ niệm trong sáng, mộc mạc. Tuy nhiên, cái nhìn hiện tại lại đầy trăn trở: bạn bè rời làng kiếm sống, đất đai cằn cỗi, mồ hôi không đổi được miếng cơm no, những thiếu nữ xưa cũng thôi hát dân ca, thôi giữ dáng vẻ truyền thống. Hình ảnh làng quê hiện ra nhạt nhòa, nhường chỗ cho nhà cửa chen chúc, cho lũy tre ngày xưa chỉ còn trong hoài niệm. Qua đó, tác giả thể hiện nỗi buồn sâu sắc trước sự mất mát của những giá trị truyền thống, nét đẹp văn hóa làng quê đang dần phai mờ. Về nghệ thuật, đoạn thơ sử dụng thể tự do, giọng điệu trầm lắng, chân thực, kết hợp hình ảnh gợi cảm xúc đã khắc họa sinh động tâm trạng của người con xa quê trở lại. Tác phẩm là lời nhắc nhở mỗi chúng ta trân trọng và gìn giữ vẻ đẹp văn hóa truyền thống của làng quê Việt.
Câu 2
Trong thời đại công nghệ phát triển mạnh mẽ như hiện nay, mạng xã hội đã trở thành một phần không thể thiếu trong đời sống của con người. Không chỉ là công cụ giải trí, kết nối bạn bè mà mạng xã hội còn đóng vai trò quan trọng trong việc lan truyền thông tin, chia sẻ tri thức và thể hiện quan điểm cá nhân. Tuy nhiên, bên cạnh những giá trị tích cực, mạng xã hội cũng đặt ra không ít vấn đề cần suy ngẫm.
Trước hết, mạng xã hội là một không gian mở giúp kết nối con người trên toàn thế giới. Dù cách xa hàng nghìn cây số, chỉ cần một thiết bị có kết nối internet, ta có thể trò chuyện, gọi video hay chia sẻ cảm xúc với bạn bè, người thân. Nhờ đó, khoảng cách địa lý không còn là rào cản trong việc giao tiếp. Không chỉ vậy, mạng xã hội còn giúp con người tiếp cận thông tin nhanh chóng, cập nhật tin tức thời sự, học hỏi kiến thức ở mọi lĩnh vực chỉ trong vài cú nhấp chuột.
Mạng xã hội còn là nơi để con người thể hiện quan điểm, chia sẻ cảm xúc, lan tỏa những giá trị tích cực. Một câu chuyện đẹp, một hành động tử tế, một thông điệp nhân văn được lan truyền trên mạng xã hội có thể truyền cảm hứng cho hàng triệu người. Bên cạnh đó, mạng xã hội cũng là kênh hữu ích cho học sinh, sinh viên trong học tập, kết nối với thầy cô, bạn bè, trao đổi kiến thức và tài liệu.
Tuy nhiên, bên cạnh những lợi ích rõ rệt, mạng xã hội cũng tiềm ẩn nhiều mặt trái. Không ít người lạm dụng mạng xã hội để sống ảo, khoe khoang, tạo nên một hình ảnh không đúng với thực tế. Có những người bị cuốn vào các trào lưu vô bổ, lệch lạc mà quên mất giá trị sống thực chất. Đặc biệt, mạng xã hội cũng là môi trường dễ lan truyền thông tin sai lệch, tin giả, gây hoang mang dư luận. Tình trạng bắt nạt qua mạng, miệt thị người khác bằng lời nói tiêu cực cũng ngày càng phổ biến, để lại nhiều tổn thương tâm lý cho nạn nhân.
Chính vì vậy, điều quan trọng là mỗi người cần biết sử dụng mạng xã hội một cách thông minh, có chọn lọc. Cần tiếp cận thông tin với sự tỉnh táo, có trách nhiệm khi chia sẻ và bày tỏ quan điểm. Không nên lạm dụng mạng xã hội mà quên đi giá trị của những kết nối thật ngoài đời, của những khoảnh khắc sống chân thành bên gia đình, bạn bè.
Tóm lại, mạng xã hội là công cụ hiện đại giúp ích rất nhiều cho con người nếu chúng ta biết sử dụng đúng cách. Đừng để mạng xã hội điều khiển cuộc sống của ta, mà hãy biến nó thành công cụ phục vụ cho cuộc sống văn minh, tích cực và sâu sắc hơn. Chỉ khi đó, mạng xã hội mới thật sự là một phần đẹp đẽ và có ý nghĩa trong thời đại số.
Câu 1
Thơ tự do
Câu 2
Trong văn bản, hạnh phúc được miêu tải bằng các từ sau:
xanh (trong ‘xanh trong nắng đội, mưa tràn’)
thơm, im lặng, dịu dàng (trong thơm trong im lặng, dịu dàng)
Câu 3
Đoạn thơ gợi ra một hình ảnh đẹp và sâu lắng về hạnh phúc. Hạnh phúc đôi khi không ồn ào, rực rỡ mà lại hiện hữu một cách âm thầm, nhẹ nhàng như một trái quả chín thơm, lan tỏa hương dịu dàng trong sự tĩnh lặng. Đó là những khoảnh khắc bình yên, giản dị nhưng rất đáng trân quý trong cuộc sống.
Câu 4
Biện pháp so sánh “hạnh phúc đôi khi như sông” giúp làm nổi bật vẻ đẹp tự nhiên, tự do và vô tư của hạnh phúc. Hạnh phúc được ví như dòng sông trôi đi nhẹ nhàng, không cần tính toán hay đo lường. Qua đó, tác giả cho thấy rằng hạnh phúc có thể đến một cách bình dị, âm thầm, không cần phô trương hay điều kiện cụ thể nào.
Câu 5
Quan niệm về hạnh phúc của tác giả là: hạnh phúc không phải lúc nào cũng to lớn hay rõ ràng mà có thể đến từ những điều rất đỗi giản dị, tự nhiên như chiếc lá, trái quả, dòng sông. Hạnh phúc hiện hữu trong cuộc sống thường ngày, đôi khi âm thầm, nhẹ nhàng nhưng vẫn mang lại cảm giác êm dịu và đủ đầy. Tác giả đề cao sự bình yên, vô tư và trân trọng những khoảnh khắc giản đơn trong cuộc sống.