Nguyễn Đức - Cường

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Đức - Cường
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)


Câu 1:

Việc tôn trọng sự khác biệt của người khác thể hiện sự văn minh, bao dung và hiểu biết trong xã hội. Mỗi người sinh ra đều có xuất thân, hoàn cảnh, tính cách, quan điểm sống khác nhau. Sự khác biệt không phải là điều tiêu cực mà là nét đa dạng làm nên giá trị con người. Khi tôn trọng sự khác biệt, ta đang thể hiện lòng tôn trọng chính mình, đồng thời xây dựng môi trường sống hòa bình, gắn kết. Ngược lại, áp đặt hay phán xét sẽ dẫn đến chia rẽ, kỳ thị và làm tổn thương người khác. Vì thế, hãy học cách lắng nghe, thấu hiểu và chấp nhận sự khác biệt như một phần tự nhiên của cuộc sống.

Câu 2 (Phân tích, đánh giá bài thơ):

Bài thơ “Nắng mới” của Lưu Trọng Lư thể hiện cảm xúc bồi hồi, xúc động của nhà thơ khi nhớ về mẹ trong những ngày thơ ấu. Mỗi tia nắng mới trở thành chiếc cầu nối gợi lại những ký ức đẹp đẽ, gần gũi, thân thương của tuổi thơ, nơi có hình bóng người mẹ hiền tảo tần. Những hình ảnh như “áo đỏ người đưa trước giậu phơi”, “nét cười đen nhánh sau tay áo” không chỉ cụ thể, sinh động mà còn chan chứa tình cảm. Giọng thơ nhẹ nhàng, da diết, kết hợp nhuần nhuyễn giữa hiện tại và quá khứ, giữa ánh sáng thực tại và ánh sáng kỷ niệm. Qua đó, bài thơ không chỉ thể hiện nỗi nhớ mẹ sâu sắc mà còn gợi nhắc người đọc về tình mẫu tử thiêng liêng và giá trị của ký ức tuổi thơ. Đây là một thi phẩm tiêu biểu cho phong cách trữ tình, sâu lắng của Lưu Trọng Lư trong phong trào Thơ mới


II. PHẦN VIẾT

Câu 1:

Đoạn thơ “Tôi đi về phía tuổi thơ…” của Trương Trọng Nghĩa là một nỗi nhớ về làng quê, về những kỷ niệm của một thời đã qua. Những câu thơ thể hiện sự tiếc nuối về những giá trị truyền thống dần mất đi trong xã hội hiện đại. “Giẫm lên dấu chân / Những đứa bạn đã rời làng kiếm sống” là hình ảnh những người bạn thân đã phải rời quê hương để mưu sinh, làm sáng tỏ sự vắng bóng của thanh niên ở quê, vì đất không đủ cho họ làm ăn. Hình ảnh “Thiếu nữ bây giờ không còn hát dân ca” cho thấy những nét đẹp văn hóa quê hương cũng đang dần phai nhạt. Tất cả những thay đổi ấy phản ánh sự phát triển không ngừng của xã hội, nhưng đồng thời cũng khiến con người nhớ về quá khứ, về một thời mà nông thôn còn đậm đà bản sắc văn hóa. Cuối cùng, “Mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy” thể hiện nỗi lòng của người về quê, gánh theo những buồn bã, khắc khoải về quê hương, về những mất mát không thể phục hồi.

Câu 2:

Bài văn về mạng xã hội trong cuộc sống hiện đại ngày nay:

Mạng xã hội ngày nay đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống hiện đại. Đặc biệt trong thời đại công nghệ số, các nền tảng như Facebook, Instagram, Twitter, TikTok không chỉ là nơi kết nối bạn bè, người thân mà còn là không gian để chia sẻ thông tin, học hỏi và giải trí. Tuy nhiên, cùng với những tiện ích mà mạng xã hội mang lại, nó cũng phát sinh không ít vấn đề.

Trước tiên, mạng xã hội giúp mọi người dễ dàng giao tiếp và duy trì mối quan hệ với bạn bè, gia đình, kể cả khi ở xa. Đặc biệt trong bối cảnh dịch bệnh như COVID-19, mạng xã hội trở thành công cụ kết nối hiệu quả, giúp mọi người làm việc, học tập từ xa mà không bị gián đoạn. Bên cạnh đó, những thông tin, bài học, sự kiện toàn cầu được cập nhật liên tục trên các nền tảng mạng xã hội, tạo cơ hội cho người dùng tiếp cận với kho tàng kiến thức vô tận.

Tuy nhiên, mạng xã hội cũng tồn tại nhiều vấn đề tiềm ẩn. Một trong những vấn đề lớn nhất là sự lạm dụng và nghiện mạng. Nhiều người, đặc biệt là giới trẻ, dành quá nhiều thời gian trên mạng xã hội, dẫn đến thiếu tập trung vào học tập và công việc, thậm chí là ảnh hưởng đến sức khỏe tinh thần. Bên cạnh đó, mạng xã hội cũng là nơi dễ dàng phát tán thông tin sai lệch, tin đồn gây hoang mang dư luận, thậm chí là bạo lực mạng. Sự mất kiểm soát trong việc chia sẻ thông tin và hình ảnh cá nhân cũng khiến không ít người gặp phải những rủi ro không đáng có.

Bên cạnh đó, mạng xã hội cũng làm gia tăng sự cô đơn, khi con người thay thế các mối quan hệ trực tiếp bằng những kết nối ảo. Mặc dù bạn có thể có hàng nghìn bạn bè trực tuyến, nhưng sự gắn kết thực sự lại rất mỏng manh. Điều này tạo ra một nghịch lý, khi càng kết nối nhiều thì con người càng cảm thấy cô đơn.

Tóm lại, mạng xã hội là một công cụ mạnh mẽ, giúp kết nối con người và cung cấp nhiều tiện ích cho cuộc sống hiện đại. Tuy nhiên, việc sử dụng mạng xã hội cần phải có sự kiểm soát, đảm bảo rằng nó không ảnh hưởng tiêu cực đến cuộc sống cá nhân, mối quan hệ và sức khỏe tâm lý của mỗi người.

I. PHẦN ĐỌC HIỂU (4.0 ĐIỂM)

Câu 1: Thể thơ của văn bản trên là thơ tự do, không theo quy tắc về số lượng âm tiết hay vần điệu, tạo nên sự tự do, linh hoạt trong cách diễn đạt.

Câu 2: Trong văn bản trên, hạnh phúc được miêu tả qua các tính từ như xanh, thơm, im lặng, dịu dàng, vô tư.

Câu 3: Đoạn thơ “Hạnh phúc đôi khi như quả thơm trong im lặng, dịu dàng” miêu tả hạnh phúc như một quả thơm, mang đến sự ngọt ngào, dễ chịu và thanh thản. Hạnh phúc ở đây không vội vã, không ồn ào mà nhẹ nhàng, bình yên, xuất hiện trong những khoảnh khắc tĩnh lặng của cuộc sống.

Câu 4: Biện pháp tu từ so sánh trong đoạn thơ “Hạnh phúc đôi khi như sông vô tư trôi về biển cả / Chẳng cần biết mình đầy vơi” giúp người đọc hình dung hạnh phúc như một dòng sông, luôn trôi chảy và không lo âu, không bận tâm đến những thăng trầm, đầy hay vơi. Hạnh phúc được biểu đạt bằng sự tự do, nhẹ nhàng và không toan tính.

Câu 5: Quan niệm về hạnh phúc của tác giả trong đoạn trích là hạnh phúc không phải lúc nào cũng có hình dáng cụ thể, rõ ràng, mà nó có thể tồn tại trong những điều đơn giản, nhẹ nhàng và tự do. Hạnh phúc đôi khi đến từ những khoảnh khắc bình yên, im lặng và sự vô tư, không gượng ép hay tính toán.