Lương Hà Hồng Nhung

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lương Hà Hồng Nhung
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Văn bản được kể theo ngôi thứ ba. Người kể chuyện không xưng “tôi” mà đứng ngoài câu chuyện, nhưng đặt điểm nhìn vào nhân vật Thứ, theo sát suy nghĩ, cảm xúc và tâm trạng của nhân vật.

Câu 2

Khi còn ngồi trên ghế nhà trường, nhân vật Thứ có nhiều ước mơ và hoài bão lớn: đỗ Thành chung, đỗ Tú tài, vào đại học, sang Tây và trở thành một người có ích, làm nên những thay đổi lớn lao cho đất nước.

Câu 3

Trong đoạn trích, tác giả sử dụng biện pháp điệp và liệt kê qua các từ ngữ: “sẽ mốc lên", "sẽ gỉ đi, "sẽ mòn," sẽ mục ra” Biện pháp này có tác dụng nhấn mạnh sự tàn lụi, vô nghĩa của cuộc đời Thứ khi phải trở về quê, không có việc làm


Qua đó thể hiện tâm trạng buồn chán, tuyệt vọng và nỗi đau đớn của nhân vật khi ý thức rõ về một cuộc sống “chết mà chưa sống” của người tri thức trong xã hội cũ

Câu 4

Đoạn trích cho thấy cuộc sống của Thứ nghèo khổ, bấp bênh, không có lối thoát. Thứ là người có học, có ý thức và từng mang nhiều ước mơ nhưng trước hoàn cảnh khắc nghiệt, nhân vật trở nên nhu nhược, thiếu bản lĩnh, không dám cưỡng lại số phận. Thứ rơi vào tình trạng “sống mòn”, tồn tại một cách vô nghĩa và đau khổ.

Câu 5

Từ văn bản, có thể rút ra triết lí nhân sinh: sống là phải vận động và thay đổi, nếu sợ hãi đổi thay và cam chịu số phận thì con người sẽ rơi vào cuộc sống mòn mỏi, vô nghĩa. Văn bản nhắc nhở mỗi người, đặc biệt là người trẻ, cần có ý chí, dũng khí và trách nhiệm với cuộc đời mình để sống có ý nghĩa hơn.

Câu 1

Văn bản được kể theo ngôi thứ ba. Người kể chuyện không xưng “tôi” mà đứng ngoài câu chuyện, nhưng đặt điểm nhìn vào nhân vật Thứ, theo sát suy nghĩ, cảm xúc và tâm trạng của nhân vật.

Câu 2

Khi còn ngồi trên ghế nhà trường, nhân vật Thứ có nhiều ước mơ và hoài bão lớn: đỗ Thành chung, đỗ Tú tài, vào đại học, sang Tây và trở thành một người có ích, làm nên những thay đổi lớn lao cho đất nước.

Câu 3

Trong đoạn trích, tác giả sử dụng biện pháp điệp và liệt kê qua các từ ngữ: “sẽ mốc lên", "sẽ gỉ đi, "sẽ mòn," sẽ mục ra” Biện pháp này có tác dụng nhấn mạnh sự tàn lụi, vô nghĩa của cuộc đời Thứ khi phải trở về quê, không có việc làm


Qua đó thể hiện tâm trạng buồn chán, tuyệt vọng và nỗi đau đớn của nhân vật khi ý thức rõ về một cuộc sống “chết mà chưa sống” của người tri thức trong xã hội cũ

Câu 4

Đoạn trích cho thấy cuộc sống của Thứ nghèo khổ, bấp bênh, không có lối thoát. Thứ là người có học, có ý thức và từng mang nhiều ước mơ nhưng trước hoàn cảnh khắc nghiệt, nhân vật trở nên nhu nhược, thiếu bản lĩnh, không dám cưỡng lại số phận. Thứ rơi vào tình trạng “sống mòn”, tồn tại một cách vô nghĩa và đau khổ.

Câu 5

Từ văn bản, có thể rút ra triết lí nhân sinh: sống là phải vận động và thay đổi, nếu sợ hãi đổi thay và cam chịu số phận thì con người sẽ rơi vào cuộc sống mòn mỏi, vô nghĩa. Văn bản nhắc nhở mỗi người, đặc biệt là người trẻ, cần có ý chí, dũng khí và trách nhiệm với cuộc đời mình để sống có ý nghĩa hơn.

Câu 1

Văn bản được kể theo ngôi thứ ba. Người kể chuyện không xưng “tôi” mà đứng ngoài câu chuyện, nhưng đặt điểm nhìn vào nhân vật Thứ, theo sát suy nghĩ, cảm xúc và tâm trạng của nhân vật.

Câu 2

Khi còn ngồi trên ghế nhà trường, nhân vật Thứ có nhiều ước mơ và hoài bão lớn: đỗ Thành chung, đỗ Tú tài, vào đại học, sang Tây và trở thành một người có ích, làm nên những thay đổi lớn lao cho đất nước.

Câu 3

Trong đoạn trích, tác giả sử dụng biện pháp điệp và liệt kê qua các từ ngữ: “sẽ mốc lên", "sẽ gỉ đi, "sẽ mòn," sẽ mục ra” Biện pháp này có tác dụng nhấn mạnh sự tàn lụi, vô nghĩa của cuộc đời Thứ khi phải trở về quê, không có việc làm


Qua đó thể hiện tâm trạng buồn chán, tuyệt vọng và nỗi đau đớn của nhân vật khi ý thức rõ về một cuộc sống “chết mà chưa sống” của người tri thức trong xã hội cũ

Câu 4

Đoạn trích cho thấy cuộc sống của Thứ nghèo khổ, bấp bênh, không có lối thoát. Thứ là người có học, có ý thức và từng mang nhiều ước mơ nhưng trước hoàn cảnh khắc nghiệt, nhân vật trở nên nhu nhược, thiếu bản lĩnh, không dám cưỡng lại số phận. Thứ rơi vào tình trạng “sống mòn”, tồn tại một cách vô nghĩa và đau khổ.

Câu 5

Từ văn bản, có thể rút ra triết lí nhân sinh: sống là phải vận động và thay đổi, nếu sợ hãi đổi thay và cam chịu số phận thì con người sẽ rơi vào cuộc sống mòn mỏi, vô nghĩa. Văn bản nhắc nhở mỗi người, đặc biệt là người trẻ, cần có ý chí, dũng khí và trách nhiệm với cuộc đời mình để sống có ý nghĩa hơn.

Câu 1

Văn bản được kể theo ngôi thứ ba. Người kể chuyện không xưng “tôi” mà đứng ngoài câu chuyện, nhưng đặt điểm nhìn vào nhân vật Thứ, theo sát suy nghĩ, cảm xúc và tâm trạng của nhân vật.

Câu 2

Khi còn ngồi trên ghế nhà trường, nhân vật Thứ có nhiều ước mơ và hoài bão lớn: đỗ Thành chung, đỗ Tú tài, vào đại học, sang Tây và trở thành một người có ích, làm nên những thay đổi lớn lao cho đất nước.

Câu 3

Trong đoạn trích, tác giả sử dụng biện pháp điệp và liệt kê qua các từ ngữ: “sẽ mốc lên", "sẽ gỉ đi, "sẽ mòn," sẽ mục ra” Biện pháp này có tác dụng nhấn mạnh sự tàn lụi, vô nghĩa của cuộc đời Thứ khi phải trở về quê, không có việc làm


Qua đó thể hiện tâm trạng buồn chán, tuyệt vọng và nỗi đau đớn của nhân vật khi ý thức rõ về một cuộc sống “chết mà chưa sống” của người tri thức trong xã hội cũ

Câu 4

Đoạn trích cho thấy cuộc sống của Thứ nghèo khổ, bấp bênh, không có lối thoát. Thứ là người có học, có ý thức và từng mang nhiều ước mơ nhưng trước hoàn cảnh khắc nghiệt, nhân vật trở nên nhu nhược, thiếu bản lĩnh, không dám cưỡng lại số phận. Thứ rơi vào tình trạng “sống mòn”, tồn tại một cách vô nghĩa và đau khổ.

Câu 5

Từ văn bản, có thể rút ra triết lí nhân sinh: sống là phải vận động và thay đổi, nếu sợ hãi đổi thay và cam chịu số phận thì con người sẽ rơi vào cuộc sống mòn mỏi, vô nghĩa. Văn bản nhắc nhở mỗi người, đặc biệt là người trẻ, cần có ý chí, dũng khí và trách nhiệm với cuộc đời mình để sống có ý nghĩa hơn.