Vàng Thị Má

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vàng Thị Má
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Thể thơ tự do. Câu 2: Phương thức biểu đạt: biểu cảm, miêu tả, tự sự. Câu 3: Nhấn mạnh sự lặp lại dai dẳng của số phận, thời gian; thể hiện nỗi day dứt và chiêm nghiệm của tác giả. Câu 4: Đề tài: Cuộc sống người phụ nữ và trẻ em nông thôn bên dòng sông. Chủ đề: Số phận lam lũ, vòng đời lặp lại đầy hy sinh và buồn bã của người phụ nữ và thế hệ sau ở nông thôn. Câu 5: Gợi suy nghĩ về sự nhọc nhằn, hy sinh của người phụ nữ quê; vòng lặp số phận; trân trọng gia đình và giá trị cuộc sống.

Câu 1: Tôn trọng sự khác biệt của người khác là một phẩm chất đẹp, thể hiện sự thấu hiểu, bao dung và trưởng thành trong cách sống. Mỗi con người là một thế giới riêng biệt với cá tính, suy nghĩ, lối sống và hoàn cảnh khác nhau. Chính sự khác biệt ấy tạo nên sự phong phú, đa dạng cho cuộc sống. Khi ta biết chấp nhận và tôn trọng người khác không giống mình, ta đang góp phần xây dựng một xã hội hài hòa, cởi mở và nhân văn hơn. Ngược lại, việc áp đặt suy nghĩ, đánh giá người khác qua lăng kính cá nhân sẽ chỉ khiến con người xa cách nhau, gây nên những tổn thương không đáng có. Tôn trọng sự khác biệt không có nghĩa là đồng tình với tất cả, mà là học cách lắng nghe, thấu hiểu và đối xử với người khác bằng trái tim rộng mở. Trong một thế giới đầy rối ren và áp lực, đôi khi chỉ cần một ánh nhìn không phán xét, một thái độ tôn trọng thôi cũng đủ khiến ai đó cảm thấy được chấp nhận và yêu thương. Bởi vậy, hãy học cách trân trọng sự khác biệt , cũng chính là cách ta trân trọng chính mình và cuộc sống

Câu 2:

Trong dòng chảy Thơ mới, Lưu Trọng Lư là một trong những tên tuổi mở đầu và để lại dấu ấn sâu đậm bằng những vần thơ chan chứa cảm xúc. Bài thơ Nắng mới của ông không ồn ào, không tráng lệ, nhưng lại khiến trái tim người đọc thổn thức bởi nỗi nhớ mẹ hiền.

Qua từng câu chữ mộc mạc, nhà thơ đã vẽ nên một bức tranh ký ức giản dị mà thiêng liêng ,nơi tình mẫu tử trở thành ngọn lửa âm ỉ cháy trong lòng người con suốt bao năm tháng.Bài thơ mở ra bằng một khoảnh khắc rất đời thường:Mỗi lần nắng mới hắt bên song,Xao xác, gà trưa gáy não nùng,Chỉ là ánh nắng đầu ngày “hắt bên song”, tiếng gà trưa giữa không gian tĩnh lặng, nhưng lại khiến lòng người xao động. Từ “xao xác”, “não nùng” như chạm vào tâm can, gợi một nỗi buồn không rõ hình hài ,thứ cảm xúc thường trỗi dậy khi ta bất chợt nhớ về những điều đã cũ. Thiên nhiên trong thơ không đơn thuần là khung cảnh, mà là chiếc cầu nối kéo tâm hồn thi sĩ trở về với một miền quá khứ đầy thương nhớ.Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng, Chập chờn sống lại những ngày không. Hai câu thơ là lời tự sự nhẹ nhàng nhưng da diết. “Rượi buồn” là nỗi buồn thấm sâu, không ồn ào mà lặng lẽ như khói sương. Những “ngày không” , là những ngày mẹ đã khuất, là khoảng trống không thể lấp đầy trong lòng người con. Trong cái ánh sáng nhẹ của nắng mới, ký ức như sống dậy, chập chờn, vỗ về rồi nhói lên.Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời.Lúc người còn sống, tôi lên mười,Chỉ một câu thơ mà cả một trời thương nhớ hiện về. Nỗi nhớ mẹ không phải điều gì to lớn, mà là ký ức nhỏ bé gắn liền với tuổi thơ “lên mười”. Ở lứa tuổi ấy, tình cảm mẹ dành cho con là vô bờ, và hình ảnh người mẹ cũng là điều thiêng liêng nhất trong trái tim trẻ nhỏ. Câu thơ đơn sơ nhưng thấm đẫm nỗi xót xa khi giờ đây, mẹ đã không còn.Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội.Áo đỏ người đưa trước giậu phơi.Khung cảnh xưa như hiện lên trước mắt: nắng reo, áo đỏ phơi giậu bình dị, thân quen, đậm chất quê nhà. Cái “áo đỏ” không chỉ là màu sắc, mà là dấu hiệu của sự sống, của yêu thương, của hình bóng người mẹ từng gắn bó với mái nhà, với mảnh vườn. Trong ánh nắng mới, hình ảnh ấy sống lại rực rỡ và đầy ắp thương yêu.Hình dáng me tôi chửa xoá mờ .Hãy còn mường tượng lúc vào ra .Nét cười đen nhánh sau tay áo.Trong ánh trưa hè trước giậu thưa. Dù thời gian có trôi qua bao lâu, người mẹ ấy, dáng người ấy, nụ cười ấy ,vẫn chưa từng phai nhòa. Câu thơ “nét cười đen nhánh sau tay áo” thật tinh tế và xúc động ,như một khoảnh khắc nhỏ mà đời con không bao giờ quên. Có lẽ, điều khiến người ta nhớ nhất không phải là những điều lớn lao, mà chính là những hình ảnh rất đỗi đời thường ,dáng mẹ vào ra, nụ cười lấp ló sau vạt áo, và ánh nắng trưa vàng phủ lên mái tóc Nắng mới không chỉ là một bài thơ ,mà là một lời tự tình, một tiếng lòng của người con mãi đau đáu về mẹ. Tình mẹ trong thơ Lưu Trọng Lư không khoa trương, không bi lụy, mà thấm vào từng nét vẽ, từng khung cảnh quê, để rồi chạm đến trái tim người đọc bằng sự giản dị và chân thật. Đó là tình yêu thương sâu sắc, là nỗi nhớ không nguôi, là ký ức không bao giờ lãng quên.

Bài thơ nhắc nhở chúng ta trân trọng những người thân yêu, đặc biệt là mẹ người đã hy sinh thầm lặng cả đời vì con. Bởi có thể một ngày, khi ta lớn lên giữa những lo toan, mẹ không còn ở đó nữa, và tất cả chỉ còn lại là ánh nắng và một nỗi nhớ không tên.

Câu 1: Nghị luận. Câu 2: Tằn tiện – phung phí Ở nhà – ưa bay nhảy Câu 3: Vì mỗi người có hoàn cảnh, lối sống khác nhau nên không thể đánh giá họ một cách dễ dàng, phiến diện. Câu 4: Khi buông mình vào định kiến, ta mất đi sự tự do và sống theo suy nghĩ của người khác, khiến cuộc sống trở nên tệ hơn. Câu 5: Hãy sống là chính mình, lắng nghe bản thân và đừng vội phán xét người khác.

Câu 1

Đoạn thơ là một nỗi niềm sâu lắng, chan chứa tình cảm của người con trở về quê sau bao năm xa cách. Hành trình “đi về phía tuổi thơ” không chỉ là bước chân trở lại làng quê, mà còn là hành trình tìm lại ký ức, tìm lại những yêu thương một thời. Nhưng càng đi, càng thấy nhói lòng. Bạn bè thuở nhỏ đã rời làng, mang theo cả tiếng cười và kỷ niệm, bởi “đất không đủ cho sức trai cày ruộng”. Lời thơ giản dị mà đau đáu nỗi lo về cuộc sống mưu sinh, về những phận người lam lũ nơi quê nhà. Những thiếu nữ một thời tha tóc, hát dân ca ,biểu tượng dịu dàng của làng quê ,nay cũng thay đổi, như báo hiệu sự phai nhòa của truyền thống. Cánh đồng xưa, lũy tre làng – những hình ảnh gắn bó với tuổi thơ – giờ bị thay thế bởi nhà cửa chen chúc. Câu thơ cuối “mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy” là một nốt lặng nghẹn ngào. Đó là nỗi buồn của người tha hương, yêu tha thiết quê mình nhưng bất lực trước sự đổi thay. Đoạn thơ lay động lòng người bởi chính sự chân thành, mộc mạc, đầy tình cảm con người và quê hương sâu nặng.

Câu 2. Viết bài văn (khoảng 600 chữ)

Trong nhịp sống hối hả và không ngừng biến đổi của thế kỷ XXI, con người ngày càng gắn bó với công nghệ và các phương tiện truyền thông hiện đại.Trong đó, mạng xã hội với những cái tên quen thuộc như Facebook, Instagram, TikTok, Zalo... Đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống mỗi người. Nó không chỉ là công cụ kết nối, giải trí mà còn phản ánh lối sống, tư duy và cả tâm hồn của con người hiện đại.

Không thể phủ nhận vai trò tích cực mà mạng xã hội mang lại. Trước hết, nó giúp rút ngắn khoảng cách không gian, kết nối con người với nhau chỉ trong tích tắc. Những cuộc gọi video giữa người thân xa cách hàng nghìn cây số, những lời chúc sinh nhật gửi đến đúng lúc, những dòng tin nhắn chia sẻ mỗi khi buồn vui… tất cả như sợi dây vô hình kết nối trái tim con người lại gần nhau hơn. Mạng xã hội cũng là một “thế giới phẳng” nơi con người có thể tiếp cận tri thức, nắm bắt thông tin toàn cầu, học tập, làm việc và kinh doanh một cách linh hoạt. Không ít người đã thành công, thay đổi cuộc đời nhờ tận dụng mạng xã hội để khởi nghiệp, truyền cảm hứng, hay lan tỏa điều tử tế.Tuy nhiên, bên cạnh mặt tích cực, mạng xã hội cũng tồn tại không ít những hệ lụy đáng suy ngẫm. Trong không gian ảo, nhiều người đánh mất chính mình khi mải mê theo đuổi “like”, “share”, hay chạy theo những giá trị ảo để đánh đổi bằng sự cô đơn, xa cách ngoài đời thực. Không ít trường hợp bị tổn thương tinh thần bởi lời lẽ tiêu cực, bắt nạt mạng, hay thông tin sai lệch lan truyền một cách thiếu kiểm soát. Nhiều bạn trẻ ngày nay sống “ảo” nhiều hơn thực, để rồi đôi khi lạc lõng ngay giữa những mối quan hệ thật.Điều đáng nói là mạng xã hội vốn không xấu , chính cách con người sử dụng nó mới tạo nên tác động tích cực hay tiêu cực. Mạng xã hội nên là công cụ để ta sống kết nối, lan tỏa yêu thương, học hỏi và sẻ chia, chứ không phải nơi để so sánh, phán xét hay thể hiện cái tôi quá đà. Sự tỉnh táo và trách nhiệm trong từng cú click, từng dòng trạng thái sẽ giúp chúng ta sử dụng mạng xã hội một cách thông minh và nhân văn hơn.Trong thời đại số, mạng xã hội là một phần của cuộc sống , điều đó không thể thay đổi. Nhưng ta hoàn toàn có thể lựa chọn cách mình tương tác với nó.

Chính vì vậy hãy để mạng xã hội trở thành “cánh cửa mở ra thế giới” chứ không phải là “bức tường ngăn cách” giữa người với người. Hãy là người dùng thông minh, nhân ái và biết lắng nghe , bởi đôi khi, chỉ một dòng chia sẻ tích cực cũng có thể làm ấm lòng ai đó giữa những ngày chênh vênh của cuộc sống hiện đại.


Câu 1. Thể thơ: Tự do

Câu 2. Các tính từ miêu tả hạnh phúc trong văn bản: Xanh Thơm Im lặng Dịu dàng Vô tư

Câu 3. Nội dung đoạn thơ: Tác giả ví hạnh phúc như một quả chín, thể hiện bằng hương thơm, không ồn ào mà lặng lẽ, dịu dàng. Điều này gợi ra quan niệm rằng hạnh phúc không nhất thiết phải là điều gì to lớn, lộng lẫy, mà có thể là những cảm xúc nhẹ nhàng, sâu lắng và giản dị trong cuộc sống hàng ngày.

Câu 4. Tác dụng của biện pháp so sánh trong đoạn thơ: Việc so sánh hạnh phúc với dòng sông vô tư trôi về biển cả giúp thể hiện hạnh phúc như một điều tự nhiên, nhẹ nhàng, không gò bó. Dòng sông không quan tâm mình đầy hay vơi, cũng như con người có thể cảm nhận được hạnh phúc khi sống một cách vô tư, buông bỏ những toan tính, so đo. Qua đó, nhấn mạnh vẻ đẹp bình dị và tâm thế thanh thản của hạnh phúc. Câu

5. Nhận xét về quan niệm hạnh phúc của tác giả: Tác giả quan niệm rằng hạnh phúc là những điều giản dị, mộc mạc và gần gũi trong cuộc sống, có thể đến bất chợt, nhẹ nhàng như lá, quả hay dòng sông. Đó không phải là thứ xa vời, mà hiện hữu quanh ta nếu ta biết cảm nhận bằng trái tim vô tư và tĩnh lặng. Quan niệm này đề cao sự an nhiên, tinh tế trong cách sống và cảm nhận cuộc sống.