Nguyễn Văn - Nam

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Văn - Nam
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Nhân vật Ác-pa-gông trong vở hài kịch Lão hà tiện của Molière là điển hình bất hủ cho sự keo kiệt và thực dụng đến mức biến thái. Bản chất của lão được bộc lộ rõ nét qua tình huống gả con gái. Đối với Ác-pa-gông, mọi giá trị tình cảm, đạo đức và hạnh phúc gia đình đều bị xếp sau đồng tiền. Chi tiết lão lặp đi lặp lại cụm từ "Không của hồi môn" như một điệp khúc vừa gây cười, vừa đáng sợ, cho thấy đồng tiền đã choán hết tâm trí lão. Lão sẵn sàng gả con gái cho một ông già để tiết kiệm chi phí, bất chấp sự chênh lệch tuổi tác hay sự phản đối của con. Nỗi ám ảnh mất tiền khiến lão luôn sống trong trạng thái đa nghi, hoảng loạn (nghe tiếng chó sủa cũng sợ mất tráp vàng). Ác-pa-gông không chỉ là một kẻ bủn xỉn mà còn là một người cha vô trách nhiệm, nô lệ của vật chất. Qua nhân vật này, Molière đã phê phán gay gắt lối sống thực dụng của giai cấp tư sản, nơi đồng tiền làm tha hóa nhân cách và cắt đứt các sợi dây liên kết tình thân.

câu 2

Trong hành trình nhận thức và hoàn thiện bản thân của con người, tri thức và đam mê luôn là hai nguồn lực song hành, bổ trợ và nâng đỡ lẫn nhau. Benjamin Franklin từng khẳng định: “Tri thức là con mắt của đam mê và có thể trở thành hoa tiêu của tâm hồn.” Quan điểm ấy gợi mở một cách sâu sắc vai trò định hướng của tri thức đối với cảm xúc, khát vọng và đời sống tinh thần của mỗi cá nhân.

Trước hết, tri thức là con mắt của đam mê bởi nó giúp con người nhìn rõ đối tượng, mục tiêu và con đường của niềm say mê. Đam mê tự thân là nguồn năng lượng mạnh mẽ, thúc đẩy con người dấn thân và bền bỉ. Tuy nhiên, nếu thiếu tri thức, đam mê rất dễ trở nên mù quáng, bốc đồng, thậm chí dẫn đến sai lầm. Tri thức giống như ánh sáng giúp ta phân biệt đúng – sai, khả thi – viển vông, từ đó nuôi dưỡng đam mê một cách tỉnh táo. Một người yêu khoa học nhưng không trang bị kiến thức nền tảng sẽ khó biến khát vọng khám phá thành thành tựu; ngược lại, khi có tri thức, đam mê được “mở mắt”, trở nên sâu sắc, bền vững và hiệu quả hơn. Như vậy, tri thức không làm nguội lạnh đam mê mà giúp đam mê trưởng thành.

Không chỉ dừng ở đó, tri thức còn có thể trở thành hoa tiêu của tâm hồn. Hoa tiêu là người chỉ đường giữa biển khơi; tương tự, tri thức dẫn dắt đời sống tinh thần con người trước những ngã rẽ phức tạp của cuộc sống. Nhờ tri thức, con người hiểu mình là ai, sống vì điều gì, đâu là giá trị đáng theo đuổi. Tri thức về đạo đức, văn hóa, lịch sử, khoa học… giúp ta hình thành nhân cách, bồi đắp lòng nhân ái, tinh thần trách nhiệm và bản lĩnh trước cám dỗ. Khi tâm hồn có hoa tiêu, con người không dễ lạc hướng trong danh lợi, không đánh mất mình giữa những biến động. Tri thức vì thế trở thành nền tảng để con người sống có mục đích, có chiều sâu và biết hướng thiện.

Thực tiễn đời sống chứng minh rõ điều ấy. Những nhà khoa học lớn như Marie Curie, Albert Einstein đều bắt đầu từ niềm đam mê mãnh liệt, nhưng chính tri thức bền bỉ tích lũy đã giúp họ định hình lý tưởng, vượt qua thất bại và cống hiến cho nhân loại. Trong đời thường, mỗi học sinh nếu biết học tập nghiêm túc, mở rộng hiểu biết, sẽ sớm nhận ra đam mê phù hợp với năng lực, từ đó định hướng tương lai đúng đắn. Ngược lại, không ít người chạy theo cảm xúc nhất thời, thiếu hiểu biết, dẫn đến lựa chọn sai lầm, để rồi phải trả giá.

Tuy nhiên, cũng cần lưu ý rằng tri thức chỉ thực sự có giá trị khi gắn với trải nghiệm và đạo đức. Tri thức khô cứng, tách rời đời sống có thể khiến con người trở nên lạnh lùng, thực dụng. Vì vậy, mỗi cá nhân cần biết kết hợp tri thức với đam mê chân chính và trái tim nhân văn, để cả ba cùng soi sáng và nâng đỡ nhau.

Tóm lại, quan điểm của Benjamin Franklin là một lời nhắc nhở sâu sắc: hãy học tập không ngừng để “mở mắt” cho đam mê và để tri thức dẫn đường cho tâm hồn. Khi tri thức và đam mê hòa quyện, con người không chỉ thành công trong hành động mà còn trưởng thành trong nhân cách, sống một cuộc đời có ý nghĩa và hướng tới những giá trị tốt đẹp.

Câu 1: Tình huống kịch trong văn bản

Tình huống kịch là sự đối đầu về quan điểm giữa Ác-pa-gông và Va-le-rơ (thay mặt cho Ê-li-dơ) xoay quanh việc gả chồng cho Ê-li-dơ.

  • Mâu thuẫn: Ác-pa-gông muốn gả con gái cho ông lão Ăng-xen-mơ già nua chỉ vì ông ta không đòi của hồi môn. Trong khi đó, Va-le-rơ (người yêu thực sự của Ê-li-dơ) phải tìm cách vừa bảo vệ tình yêu của mình, vừa không làm phật lòng lão chủ keo kiệt, đa nghi.
  • Tính chất: Đây là tình huống trớ trêu, giàu tính hài hước khi kẻ đang nịnh bợ (Va-le-rơ) lại chính là người đang bí mật chống lại kế hoạch của lão.

Câu 2: Lời độc thoại có trong văn bản

Lời độc thoại của nhân vật Ác-pa-gông:

"Úi chà! Hình như có tiếng chó sủa. Có kẻ muốn lấy trộm tiền của mình chăng?"

(Lưu ý: Đây là lời nhân vật nói với chính mình khi tâm trí luôn lo sợ bị mất trộm cái tráp tiền dưới vườn).

Câu 3: Mục đích giao tiếp của Va-le-rơ

Mục đích giao tiếp của Va-le-rơ rất đa diện và khôn khéo:

  • Bên ngoài (Nịnh bợ): Tỏ vẻ đồng tình tuyệt đối với Ác-pa-gông về việc "không của hồi môn" để lấy lòng lão, tạo sự tin cậy.
  • Bên trong (Ngăn cản): Khéo léo lồng ghép những lý lẽ về hạnh phúc, sự chênh lệch tuổi tác và tình cảm để thuyết phục Ác-pa-gông suy nghĩ lại về cuộc hôn nhân này.
  • Mục đích cuối cùng: Trì hoãn đám cưới giữa Ê-li-dơ và ông Ăng-xen-mơ để bảo vệ tình yêu của mình với cô gái.

Câu 4: Hiệu quả nghệ thuật của việc lặp lại chi tiết "Không của hồi môn"

Việc lặp lại cụm từ này 4 lần trong lời thoại của Ác-pa-gông đem lại hiệu quả nghệ thuật đặc sắc:

  • Khắc họa tính cách: Làm nổi bật bản chất keo kiệt, bần tiện đến cực đoan của Ác-pa-gông. Đối với lão, tiền bạc là trên hết, nó che mờ mọi giá trị về đạo đức, tình cảm cha con và hạnh phúc của con cái.
  • Tạo tiếng cười: Tạo nên hiệu ứng hài hước mang tính châm biếm. Bất kể Va-le-rơ đưa ra lý lẽ xác đáng nào về nhân phẩm hay hạnh phúc, Ác-pa-gông cũng chỉ đáp lại bằng một câu duy nhất như một "lá bùa" hộ mệnh cho túi tiền của mình.
  • Phê phán xã hội: Chế giễu sự băng hoại đạo đức trong xã hội đồng tiền, nơi con người sẵn sàng hy sinh người thân vì lợi ích vật chất.

Câu 5: Nội dung của văn bản

Đoạn trích phản ánh sự xung đột giữa lòng tham tiền mù quáng của Ác-pa-gông với khát vọng hạnh phúc của giới trẻ (đại diện là Ê-li-dơ và Va-le-rơ). Qua đó, tác giả phê phán gay gắt thói keo kiệt, bần tiện của giai cấp tư sản đương thời, đồng thời ca ngợi sự thông minh, khéo léo của những người trẻ tuổi trong cuộc đấu tranh giành lấy quyền tự do yêu đương.

Nếu là em , em sẽ nói với bạn M về những lỗi sai của mình để M rút kinh nghiệm nhưng nếu M vẫn tiếp tục tái phạm em sẽ báo cáo với giáo viên và đồng thời không coi bạn là thành viên của nhóm nữa


Nếu là em , em sẽ nói với bạn M về những lỗi sai của mình để M rút kinh nghiệm nhưng nếu M vẫn tiếp tục tái phạm em sẽ báo cáo với giáo viên và đồng thời không coi bạn là thành viên của nhóm nữa


a,nếu là A em sẽ tố cáo bạn B vì đã tự í động vào điện thoại và xem tin nhắn của mình khi chưa cho phép và còn gửi cho bạn C

b,nếu là H em sẽ để nguyên vẹn và đưa cho chú của mình hoặc gọi điện để được cho chép trước khi mở