Lò Thị Xuyên

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lò Thị Xuyên
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 : Đoạn thơ đã thể hiện những liên tưởng đẹp đẽ của nhân vật trữ tình khi nghe giọng hát của người nông dân. Tiếng hát ấy được so sánh với “tiếng lúa khô chảy vào trong cót” và “đất ấm trào lên trong lóe sáng lưỡi cày”. Những hình ảnh so sánh này gợi lên âm thanh quen thuộc của làng quê và nhịp sống lao động của người nông dân. Qua đó, tiếng hát hiện lên vừa mộc mạc, chân chất vừa chứa đựng sức sống mạnh mẽ của ruộng đồng. Tiếng hát không chỉ là âm thanh bình thường mà còn gợi cảm giác ấm áp, gần gũi với thiên nhiên và đất đai. Những liên tưởng ấy cho thấy nhân vật trữ tình có tâm hồn nhạy cảm, gắn bó sâu sắc với cuộc sống lao động của người nông dân. Đồng thời, đoạn thơ cũng thể hiện sự trân trọng của tác giả đối với vẻ đẹp giản dị của con người lao động và quê hương. Qua đó, người đọc cảm nhận được vẻ đẹp bình dị nhưng giàu sức sống của cuộc sống làng quê.

Câu 2 : Trong cuộc sống, tuổi trẻ luôn được xem là khoảng thời gian đẹp nhất của đời người. Có ý kiến cho rằng tuổi trẻ cần có ước mơ để vươn tới những điều tốt đẹp, nhưng cũng có quan điểm khác cho rằng trong thời đại hội nhập, tuổi trẻ cần sống thực tế. Theo tôi, cả hai ý kiến đều có ý nghĩa và tuổi trẻ cần kết hợp giữa ước mơ và sự thực tế.


Ước mơ là những khát vọng, mục tiêu mà con người mong muốn đạt được trong tương lai. Đối với tuổi trẻ, ước mơ chính là động lực giúp chúng ta cố gắng học tập, rèn luyện và không ngừng vươn lên. Nhờ có ước mơ, con người mới có định hướng rõ ràng cho cuộc sống và dám vượt qua những khó khăn, thử thách để đạt được mục tiêu của mình.


Tuy nhiên, nếu chỉ có ước mơ mà thiếu sự thực tế thì con người dễ rơi vào tình trạng viển vông, thiếu kế hoạch và khó đạt được thành công. Sống thực tế giúp chúng ta hiểu rõ khả năng của bản thân, biết lựa chọn con đường phù hợp và có những bước đi đúng đắn. Vì vậy, ước mơ cần đi đôi với hành động và sự nỗ lực trong thực tế.


Đối với người trẻ ngày nay, điều quan trọng là phải biết nuôi dưỡng những ước mơ đẹp, đồng thời xây dựng kế hoạch cụ thể để biến ước mơ thành hiện thực. Khi biết kết hợp giữa khát vọng và sự nỗ lực thực tế, tuổi trẻ sẽ có cơ hội phát triển bản thân và đóng góp nhiều giá trị tốt đẹp cho xã hội.


Tóm lại, ước mơ và sự thực tế không đối lập mà bổ sung cho nhau. Tuổi trẻ cần có ước mơ để định hướng tương lai, nhưng cũng phải sống thực tế để biến những ước mơ đó thành hiện thực. Khi biết cân bằng hai yếu tố này, mỗi người trẻ sẽ có thể xây dựng cho mình một cuộc sống ý nghĩa và thành công hơn.


Câu 1: thể thơ trong văn bản là : thể thơ tự do

Câu 2 : những từ ngữ hình ảnh âm thanh là: ''Tiếng bánh xe trâu lặng lẽ qua đêm” . “Ai gọi đấy”. “Ai đang cười khúc khích”

Câu 3 : biện pháp tu từ được sử dụng trong dòng thơ là : so sánh " tôi cựa mình như búp non mở lá "

Làm tăng sức gợi hình gợi cảm sinh động hấp dẫn .

Qua đó hiện tâm trạng tràn đầy sức sống và niềm vui khi đón bình minh.


Câu 4 : Tâm trạng nhân vật trữ tình: bâng khuâng, xao xuyến và vui tươi, cảm nhận vẻ đẹp yên bình của buổi ban mai nơi làng quê.

Câu 5 : Thông điệp: Hãy biết lắng nghe và cảm nhận vẻ đẹp giản dị của cuộc sống xung quanh.

Những âm thanh quen thuộc của làng quê như tiếng xe trâu, tiếng gọi, tiếng cười đã mang lại cảm giác bình yên và tươi mới cho con người. Khi biết trân trọng những điều nhỏ bé ấy, chúng ta sẽ cảm nhận được niềm vui và sự ấm áp trong cuộc sống. Điều đó giúp tâm hồn con người trở nên nhẹ nhàng và yêu đời hơn.


Câu 1 : Trong đoạn trích của tác phẩm Sống mòn , nhà văn Nam cao đã xây dựng nhân vật Thứ bằng nhiều nghệ thuật đặc sắc. Trước hết, tác giả sử dụng ngôi kể thứ ba giúp người kể chuyện có cái nhìn khách quan nhưng vẫn đi sâu vào thế giới nội tâm của nhân vật. Qua đó, những suy nghĩ, cảm xúc chán nản, bế tắc của Thứ trước cuộc sống nghèo khó được bộc lộ rõ ràng. Bên cạnh đó, Nam Cao còn sử dụng nhiều chi tiết miêu tả tâm lí tinh tế để khắc họa bi kịch của người trí thức nghèo. Nhân vật Thứ từng có ước mơ, hoài bão nhưng dần bị hoàn cảnh khắc nghiệt làm thui chột. Đặc biệt, hình ảnh so sánh “gần như là một phế nhân” đã nhấn mạnh cảm giác bất lực, mất phương hướng của Thứ khi phải đối mặt với cuộc sống khó khăn. Qua nghệ thuật xây dựng nhân vật chân thực và giàu chiều sâu tâm lí, Nam Cao đã phản ánh bi kịch của tầng lớp trí thức tiểu tư sản trong xã hội cũ, đồng thời bộc lộ niềm xót xa, cảm thương của nhà văn đối với họ.

Câu 2 :

Trong cuộc sống, thất bại là điều không ai mong muốn nhưng lại là trải nghiệm khó tránh khỏi. Có ý kiến cho rằng: “Sự vinh quang lớn nhất của chúng ta không nằm ở việc không bao giờ thất bại mà nằm ở việc vươn dậy sau mỗi lần vấp ngã.” Từ đó đặt ra vấn đề: con người cần biết chấp nhận thất bại để hướng tới thành công.


Thất bại là khi con người không đạt được mục tiêu như mong muốn. Tuy nhiên, thất bại không phải là dấu chấm hết mà là một phần tất yếu của quá trình trưởng thành. Chấp nhận thất bại không có nghĩa là buông xuôi, mà là dám đối diện với khó khăn, rút ra bài học và tiếp tục cố gắng. Chính thái độ đó sẽ giúp con người trưởng thành và mạnh mẽ hơn.


Trong thực tế, nhiều người thành công đã từng trải qua rất nhiều thất bại. Trước khi đạt được thành tựu, họ phải đối mặt với vô số khó khăn và thử thách. Nhưng nhờ ý chí và sự kiên trì, họ không ngừng đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã để tiếp tục theo đuổi mục tiêu. Thất bại giúp con người nhận ra điểm yếu của bản thân, từ đó học hỏi và hoàn thiện mình. Vì vậy, thất bại đôi khi lại trở thành bước đệm quan trọng dẫn đến thành công.


Ngược lại, nếu con người sợ thất bại hoặc bỏ cuộc sau một lần vấp ngã thì sẽ rất khó đạt được thành công. Những người như vậy dễ trở nên tự ti, mất niềm tin vào bản thân và bỏ lỡ nhiều cơ hội trong cuộc sống. Do đó, điều quan trọng không phải là chúng ta thất bại bao nhiêu lần, mà là chúng ta có đủ dũng khí để đứng dậy và tiếp tục cố gắng hay không.


Đối với người trẻ, đặc biệt là học sinh, việc đối diện với thất bại càng cần thiết. Trong quá trình học tập và rèn luyện, chúng ta có thể gặp nhiều khó khăn, đôi khi kết quả không như mong muốn. Tuy nhiên, thay vì chán nản hay bỏ cuộc, mỗi người cần xem đó là cơ hội để rút kinh nghiệm và nỗ lực hơn trong tương lai.


Tóm lại, thất bại không phải là điều đáng sợ, mà chính là bài học quý giá trên con đường đi đến thành công. Điều quan trọng là mỗi người cần có bản lĩnh, ý chí và sự kiên trì để vượt qua khó khăn. Khi biết chấp nhận thất bại và không ngừng vươn lên, con người sẽ ngày càng trưởng thành và tiến gần hơn đến thành công trong cuộc sống.



Câu 1 : ngôi kể trong văn bản là : ngôi kể thứ ba

Câu 2 : những từ ngữ hình ảnh là : cuộc sống khó khăn,nghèo khổ,thui chột ước mơ, hoài bão

Câu 3 : Biện pháp tu từ được sử dụng trong câu là : so sánh '' gần như là một phế nhân ''

Làm tăng sức gợi hình gợi cảm sinh động hấp dẫn cho câu thơ .

Qua đó Nhấn mạnh tâm trạng chán nản, bất lực, cảm giác vô dụng của Thứ sau khi ra trường nhưng không tìm được hướng đi trong cuộc sống.

Câu 4 : Ở Hà Nội: Thứ sống nghèo khổ, bế tắc, ước mơ dần bị thui chột, cảm thấy cuộc đời “sống mòn”. Sài Gòn (trước đó): Thứ còn có hoài bão, hi vọng lập nghiệp. Cho thấy sự thay đổi từ hi vọng, lí tưởng đến chán nản, bế tắc.

Câu 5: Thông điệp: Con người cần có mục tiêu và ý nghĩa sống, không nên để cuộc sống rơi vào tình trạng “sống mòn”. Vì nếu không có ước mơ và ý chí vươn lên, con người sẽ dễ bị hoàn cảnh khó khăn làm mất đi hoài bão, trở nên chán nản, bế tắc như nhân vật Thứ trong tác phẩm. Do đó mỗi người cần biết nỗ lực và giữ vững lí tưởng để cuộc sống trở nên ý nghĩa hơn.









Câu 1 ;

Bài thơ những người bà bán ngô nướng khắc hoạ hình ảnh những người phụ nữ nghèo phải mưu sinh vất vả bên lề đường . Họ bán những bắp ngô nướng giản dị nhưng đằng sau là cả cuộc đời sống lam lũ và sự hi sinh thầm lặng để nuôi con . Bài thơ cũng cho thấy thái độ thờ ơ của một người đi đường khi chỉ đưa vài đồng tiền bạc lẻ rồi vội vàng rời đi . Qua đó , tác giả gợi lên sự xót xa cảm thương đối với số phận của người mẹ nghèo . Hình ảnh '' bán dần từng mảnh đời mình nuôi con '' là một ẩn dụ giàu ý nghĩa , làm nổi bật sự hi sinh lớn lao của người mẹ dành cho con cái .Bằng thở thơ tự do , ngôn ngữ giản dị nhưng giàu cảm xúc , bài thơ đã khắc hoạ chân thực cuộc sống mưu sinh vất vả của người phụ nữ lao động . Đồng thời tác giả gửi ngắm thông điệp rằng mỗi chúng ta phải biết cảm thông , trân trọng và chia sẻ với người nghèo khó trong cuộc sống , bởi đằng sau công việc nhỏ bé của họ là tình mẫu tử thiêng liêng và sự hi sinh thầm lặng .

Câu 2 ;

Trong cuộc đời con người không phải lúc nào cũng êm đềm , thuận lợi và luôn tồn tại những khó khăn , thử thách . Vì thế , Vivina Greene đã từng nói '' Cuộc sống không phải là để chờ đợi cơn bão đi qua , cuộc sống là để học cách khiêu vũ trong mưa '' . Câu nói gửi ngắm thông điệp sâu sắc về thái độ sống tích cực trước những nghịch cảnh của cuộc đơì .

Trong câu nói này '' cơn bão '' là hình ảnh ẩn dụ cho những khó khăn thử thách biến cố phải đối mặt trong cuộc sống . Còn '' khiêu vũ trong mưa '' tượng trưng cho tinh thần lạc quan , bản lĩnh và khả năng thích nghi của con người trước hoàn cảnh .Thay vì chỉ chờ đợi khó khăn đi qua , con người phải học cách chấp nhập và vượt qua nó bằng ý chí niềm tin . Khi giữ được tinh thần tích cực , chúng ta sẽ tìm thấy động lực để tiếp tục cố gắng vươn lên.

Trong thực tế , không ai có thể thoát khỏi những thất bại trở ngại . Có người khó khăn trong học tập công việc , có người phải đối mặt với nghèo khó hoặc biến cố trong cuộc sống tuy nhiên nhiều người vẫn kiên trì nỗ lực không ngừng cố gắng vượt cảnh và đạt được thành cộng .

Ngược lại , nếu con người chỉ biết chờ đợi hoàn cảnh thuận đợi mới hành động thì sẽ dễ trở nên thủ động và bỏ lỡ nhiều cơ hội . Cuộc sống luôn thay đổi không bao giờ hoàn hảo , vì vậy chúng ta phải học cách thích nghi và đối diện với mọi khó khăn bằng thái độ tích cực .

Qua đó câu nói của Vivina Greene nhắc nhở mỗi người rằng hãy sống lạc quan mạnh mẽ trước những khó khăn của cuộc đời .Đừng chờ đợi '' Cơn bão'' đi qua mà hãy học cách '' khiêu vũ trong mua '' bởi chính những thử thách sẽ giúp chúng ta trưởng thành và sống ý nghĩ hơn .



Câu 1 ; Thể thơ của văn bản là ; thể thơ tự do

Số chữ số dòng khôn bằng nhau

Câu 2 ; Thái độ của người qua đường với bà bán ngô là ; thờ ơ , hay rẽ rưng cầm lên vứt xuống , tờ bạc lẻ

Câu 3 ; Biện pháp tu từ được sử dụng trong khổ thơ là ; ẩn dụ

'Tờ bạc lẻ để lên núi thơm'

" Bán dần từng mảnh đời mình nuôi con''

Tác dụng ; tăng sức gợi hình gợi cảm sinh động hấp dẫn

Qua đó tác giả làm nổi bật nỗi vất vả , hi sinh của người mẹ bán ngô , sự xót xa cảm thương cho số phận của họ

Câu 5 ; Hãy biết cảm thông và trân trọng những con người lao động nghèo khổ trong cuộc sống , bởi sau công việc mưu sinh giả dị là những hi sinh thầm lặng đặc biệt là tình mẹ dành cho con

Thông điệp có ý nghĩa nhất từ bài thơ "Tống biệt hành" là: Dấn thân theo lý tưởng lớn luôn phải trả giá bằng sự cô đơn và đánh đổi tình thân. Bài thơ không chỉ đơn thuần nói về một cuộc chia ly, mà còn chất chứa nỗi đau thầm lặng của người ra đi và người ở lại. Hình tượng "li khách" – người mang “chí nhớn” nhưng ra đi với “bàn tay không” – gợi lên một hành trình đầy khó nhọc, không chỉ về vật chất mà còn về tinh thần. Họ dấn thân, lựa chọn con đường đầy thử thách, dẫu biết rằng để lại sau lưng là mẹ già, chị em, là bao tình cảm thân thương. Sự im lặng, dửng dưng bề ngoài chính là lớp vỏ cứng rắn để che giấu một trái tim đầy trăn trở và thương nhớ. Thông điệp này nhắc nhở chúng ta rằng: trong cuộc sống, để trưởng thành, để thực hiện hoài bão, đôi khi con người buộc phải rời xa nơi an toàn, rời xa những yêu thương quen thuộc. Đó là cái giá mà người dám sống có lý tưởng phải chấp nhận. Và chính sự can đảm ấy mới làm nên vẻ đẹp bi tráng, đầy nhân văn cho hành trình sống của mỗi con người.

Hình tượng “li khách” trong bài thơ Tống biệt hành của Thâm Tâm hiện lên đầy bi tráng và xúc động. “Li khách” là người ra đi mang trong mình chí lớn, hoài bão cao xa, dám từ bỏ tình thân, quê hương để bước vào hành trình mới. Họ ra đi không phải vì ham muốn phiêu lưu mà vì lý tưởng, dù biết phía trước là muôn vàn khó khăn. Thâm Tâm không khắc họa li khách như một con người mạnh mẽ tuyệt đối, mà là một con người rất đỗi đời thường, vẫn mang trong tim những nỗi buồn, lưu luyến, day dứt khi chia xa mẹ, chị, em... Đó là nỗi buồn không thể giãi bày, là cảm xúc nghẹn ngào trong khoảnh khắc “người đi thực”. Chính sự mâu thuẫn giữa lý trí và tình cảm ấy đã tạo nên vẻ đẹp vừa anh hùng, vừa nhân bản cho hình tượng li khách. Qua đó, tác giả không chỉ ngợi ca người ra đi vì lý tưởng mà còn thể hiện sự cảm thông sâu sắc với những mất mát, đơn độc trên hành trình xa quê đầy gian khó ấy.

Trong hành trình trưởng thành, có một điều chắc chắn rằng: ở một thời điểm nào đó trong cuộc đời, ta sẽ phải độc lập tự mình bước đi. Đó là lúc ta không thể mãi sống dưới sự bao bọc của gia đình, không thể luôn dựa vào người khác để đưa ra quyết định hay vượt qua khó khăn. Chính vì vậy, tự lập trở thành một phẩm chất vô cùng quan trọng, đặc biệt đối với tuổi trẻ – lứa tuổi của khát vọng, hoài bão và hành trình tìm kiếm chính mình. Tự lập là khả năng sống, làm việc và đưa ra quyết định dựa trên năng lực, suy nghĩ và trách nhiệm của bản thân, không phụ thuộc hoàn toàn vào người khác. Người có tinh thần tự lập luôn biết chủ động trong cuộc sống, dám chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình và không ngại đối mặt với thử thách. Đối với tuổi trẻ, tự lập không chỉ là bước đệm để trưởng thành, mà còn là chìa khóa mở ra cánh cửa của thành công. Trước hết, tự lập giúp người trẻ rèn luyện bản lĩnh và sự kiên cường. Trong cuộc sống không phải lúc nào cũng suôn sẻ, chỉ có người biết đứng dậy sau thất bại, tự mình giải quyết khó khăn mới có thể tiến xa. Những người trẻ tự lập thường có tư duy độc lập, biết học hỏi từ trải nghiệm và biết cách thích nghi. Chính họ là những người sẵn sàng đối mặt với thử thách để phát triển bản thân. Thứ hai, tự lập giúp xây dựng lòng tự tin. Khi tự mình làm được điều gì đó – dù nhỏ như nấu một bữa ăn, quản lý thời gian, hay lớn hơn như lên kế hoạch học tập, khởi nghiệp – người trẻ sẽ thấy mình trưởng thành hơn, đáng tin hơn. Lòng tự tin này là nền tảng để họ dám mơ ước, dám hành động và theo đuổi lý tưởng sống của mình. Ngoài ra, tự lập còn góp phần hình thành ý thức trách nhiệm và lối sống tích cực. Tuổi trẻ tự lập không sống ỷ lại, lười biếng hay đổ lỗi cho hoàn cảnh. Thay vào đó, họ biết quý trọng công sức của mình và người khác, từ đó sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và xã hội. Tuy nhiên, để rèn luyện tinh thần tự lập, người trẻ cần sự kiên trì, lòng dũng cảm và cả sự hỗ trợ đúng mực từ gia đình, nhà trường, xã hội. Không nên nhầm lẫn tự lập với sự cố chấp, bất cần hay tự cô lập. Tự lập không có nghĩa là tách biệt khỏi mọi người mà là biết cách đứng vững trên đôi chân của mình trong khi vẫn giữ được sự kết nối và học hỏi từ người khác. Tóm lại, tự lập chính là hành trang quý giá giúp tuổi trẻ vững bước trên hành trình cuộc đời. Chỉ khi biết tự bước đi, chúng ta mới thực sự trưởng thành, mới đủ sức đối mặt với giông gió và chạm tới những ước mơ lớn lao. Mỗi người trẻ hãy bắt đầu rèn luyện tinh thần tự lập ngay hôm nay – từ những việc nhỏ nhất – để mai này, dù thế gian rộng lớn đến đâu, ta vẫn có thể tự tin bước tiếp bằng chính đôi chân của mình.

Không gian và thời gian của cuộc chia tay trong bài thơ Tống biệt hành được thể hiện đầy chất thơ, mang màu sắc buồn bã và ám ảnh: Thời gian: Cuộc chia tay diễn ra vào buổi chiều và sáng hôm sau, gợi một khoảng thời gian kéo dài, nhiều trăn trở: “Ta biết người buồn chiều hôm trước” “Ta biết người buồn sáng hôm nay” Những khoảnh khắc đó không chỉ là thời gian thực mà còn là thời gian tâm trạng, khiến nỗi buồn chia ly như kéo dài, day dứt hơn Không gian: Không gian cuộc chia tay không được miêu tả rõ là nơi nào, nhưng qua hình ảnh gợi tả như: “Đưa người, ta không đưa qua sông” “Con đường nhỏ” “Bóng chiều”, “sen nở”, “em nhỏ khăn tay”… => Ta cảm nhận được một không gian gần gũi, quen thuộc, có thiên nhiên, có làng quê, có gia đình, nhưng lại bao trùm một nỗi buồn sâu thẳm, mênh mang, khiến khung cảnh trở nên mờ ảo, ám ảnh như một cuộc tiễn biệt không hẹn ngày trở lại. => Như vậy, không gian và thời gian trong bài thơ vừa mang nét cụ thể, vừa thấm đẫm tính biểu cảm và tâm trạng, góp phần thể hiện sâu sắc nỗi buồn chia ly và sự dứt áo ra đi đầy bi tráng của người li khách.