Bùi Đào Gia Hân
Giới thiệu về bản thân
a. Nhờ có đề cương, nên em được điểm cao.
b. Ở nhà, em xem ti vi.
các tên cơ quan tổ chức cỏ trong bài là:WHO,Liên Hợp Quốc,Geneva,Thụy Sĩ,Việt Nam
Trong các câu chuyện đã đọc, em ấn tượng nhất với tác phẩm “Con vẹt xanh”. Truyện đã để lại nhiều bài học quý giá về thái độ, cách đối xử giữa người với người.
Câu chuyện kể về một cậu bé tên Tú. Một hôm, trong vườn nhà cậu xuất hiện một con vẹt nhỏ bị thương ở cánh. Tú vô cùng thương xót con vẹt và chăm sóc nó rất cẩn thận. Anh của Tú nói rằng vẹt có thể bắt chước tiếng người, khiến Tú rất háo hức muốn nghe vẹt nói.
Mỗi ngày, Tú dành thời gian chăm sóc vẹt. Một hôm, khi cho vẹt ăn, Tú nói với vẹt như nựng trẻ con: “Vẹt à, dạ!” Tuy nhiên, vẹt không đáp lại mà chỉ xù lông cổ và gù một cái, không thành tiếng “dạ”. Tuy vậy, Tú vẫn vui mừng vì vẹt đang học cách bắt chước.
Ngày tiếp theo, khi anh của Tú gọi Tú, Tú trả lời một cách phụng phịu: “Cái gì?”. Mỗi lần anh gọi, Tú đều cằn nhằn, cảm thấy khó chịu. Vẹt lớn lên, biết huýt sáo và lông xanh óng ả, nhưng vẫn chưa nói được tiếng nào. Một hôm, Tú gọi vẹt, ngờ đâu con vẹt bắt chước và trả lời bằng giọng the thé: “Cái gì?”. Tú vô cùng vui mừng vì vẹt đã biết nói, khoe khắp nơi.
Hôm sau, các bạn của Tú đến nhà chơi. Tú khoe vẹt biết nói, hãnh diện gọi: “Vẹt à, dạ!” Nhưng con vẹt đáp lại với giọng the thé: “Cái gì?”. Các bạn của Tú cười ầm lên, còn Tú lại cảm thấy buồn. Cậu nhớ lại những lần cậu trả lời anh “Cái gì?” và cằn nhằn “Kêu chi kêu hoài!”. Lúc này, Tú hối hận vô cùng, chỉ mong được gọi anh một tiếng “dạ” thật to và lễ phép. Con vẹt nhìn Tú, dường như cũng biết lỗi, xù lông cổ, rụt đầu, gù một cái như muốn nói “Dạ!”.
Qua câu chuyện, em cảm thấy bản thân cần biết lễ phép với người lớn hơn,yêu thương người thân trong gia đình nhiều hơn.
Trong các câu chuyện đã đọc, em ấn tượng nhất với tác phẩm “Con vẹt xanh”. Truyện đã để lại nhiều bài học quý giá về thái độ, cách đối xử giữa người với người.
Câu chuyện kể về một cậu bé tên Tú. Một hôm, trong vườn nhà cậu xuất hiện một con vẹt nhỏ bị thương ở cánh. Tú vô cùng thương xót con vẹt và chăm sóc nó rất cẩn thận. Anh của Tú nói rằng vẹt có thể bắt chước tiếng người, khiến Tú rất háo hức muốn nghe vẹt nói.
Mỗi ngày, Tú dành thời gian chăm sóc vẹt. Một hôm, khi cho vẹt ăn, Tú nói với vẹt như nựng trẻ con: “Vẹt à, dạ!” Tuy nhiên, vẹt không đáp lại mà chỉ xù lông cổ và gù một cái, không thành tiếng “dạ”. Tuy vậy, Tú vẫn vui mừng vì vẹt đang học cách bắt chước.
Ngày tiếp theo, khi anh của Tú gọi Tú, Tú trả lời một cách phụng phịu: “Cái gì?”. Mỗi lần anh gọi, Tú đều cằn nhằn, cảm thấy khó chịu. Vẹt lớn lên, biết huýt sáo và lông xanh óng ả, nhưng vẫn chưa nói được tiếng nào. Một hôm, Tú gọi vẹt, ngờ đâu con vẹt bắt chước và trả lời bằng giọng the thé: “Cái gì?”. Tú vô cùng vui mừng vì vẹt đã biết nói, khoe khắp nơi.
Hôm sau, các bạn của Tú đến nhà chơi. Tú khoe vẹt biết nói, hãnh diện gọi: “Vẹt à, dạ!” Nhưng con vẹt đáp lại với giọng the thé: “Cái gì?”. Các bạn của Tú cười ầm lên, còn Tú lại cảm thấy buồn. Cậu nhớ lại những lần cậu trả lời anh “Cái gì?” và cằn nhằn “Kêu chi kêu hoài!”. Lúc này, Tú hối hận vô cùng, chỉ mong được gọi anh một tiếng “dạ” thật to và lễ phép. Con vẹt nhìn Tú, dường như cũng biết lỗi, xù lông cổ, rụt đầu, gù một cái như muốn nói “Dạ!”.
Qua câu chuyện, em cảm thấy bản thân cần biết lễ phép với người lớn hơn,yêu thương người thân trong gia đình nhiều hơn.