Bùi Đào Gia Hân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Bùi Đào Gia Hân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

a. Nhờ có đề cương, nên em được điểm cao.

b. Ở nhà, em xem ti vi.

Nhất tự vi sư, bán tự vi sư" – câu tục ngữ ấy luôn khắc sâu trong tâm trí em về truyền thống tôn sư trọng đạo cao quý. Một sự việc khiến em cảm động sâu sắc và nhớ mãi chính là buổi tri ân bất ngờ mà lớp em dành tặng cô giáo chủ nhiệm cũ nhân ngày 20/11 năm vừa qua, dù cô không còn giảng dạy trực tiếp chúng em. Hôm đó là một ngày cuối thu, trời se lạnh. Mặc dù cô Luyến đã nghỉ hưu, nhưng tình cảm cô trò trong 3 năm cấp một vẫn còn vẹn nguyên. Ngay sau buổi lễ kỷ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 tại trường, thay vì về nhà, cả lớp em đã bí mật lên kế hoạch đến thăm nhà cô. Chúng em tự tay chuẩn bị những bó hoa tươi thắm, những tấm thiệp nhỏ xinh tự làm và cùng nhau đi bộ đến căn nhà nhỏ nằm sâu trong ngõ.  Khi chúng em bất ngờ xuất hiện tại cửa, cô Luyến không khỏi ngỡ ngàng, ánh mắt cô rưng rưng xúc động. Thấy cô, bạn lớp trưởng đại diện lớp tiến lên phía trước, kính cẩn cúi chào và tặng cô bó hoa. Cả lớp đồng thanh chúc cô nhân ngày nhà giáo. Sự bất ngờ và tình cảm chân thành ấy khiến cô lẳng lặng lau nước mắt.  Trong không khí ấm áp, cô mời cả lớp vào nhà, kể lại những kỷ niệm vui buồn khi còn đứng trên bục giảng. Cô ân cần hỏi thăm tình hình học tập của từng bạn, khuyên nhủ chúng em phải biết tôn trọng thầy cô hiện tại và chăm chỉ học tập để thành công. Những ánh mắt, nụ cười, và cả những giọt nước mắt hạnh phúc của cô trò khi ôm lấy nhau như truyền thêm nghị lực và tình thương, chắp cánh cho những ước mơ của chúng em.  Sự việc đó để lại trong em nhiều cảm xúc khó tả. Em cảm nhận được tình cảm gắn bó, yêu thương như một gia đình giữa cô và trò. Em hiểu rằng, tôn sư trọng đạo không phải là những món quà vật chất đắt tiền, mà chính là sự ghi nhớ, tình cảm chân thành, lễ phép và sự trưởng thành của học trò. Hành động tri ân cô dẫu nhỏ bé nhưng đã khẳng định nét đẹp truyền thống "uống nước nhớ nguồn" của dân tộc.  Buổi tri ân ấy là bài học lớn về lòng biết ơn, nhắc nhở em phải luôn nỗ lực học tập, rèn luyện nhân cách để trở thành người có ích, xứng đáng với những tình cảm thầy cô đã trao gửi. Em tự hứa sẽ luôn trân trọng, gìn giữ và phát huy truyền thống cao đẹp này.

các tên cơ quan tổ chức cỏ trong bài là:WHO,Liên Hợp Quốc,Geneva,Thụy Sĩ,Việt Nam

Trong các câu chuyện đã đọc, em ấn tượng nhất với tác phẩm “Con vẹt xanh”. Truyện đã để lại nhiều bài học quý giá về thái độ, cách đối xử giữa người với người.

Câu chuyện kể về một cậu bé tên Tú. Một hôm, trong vườn nhà cậu xuất hiện một con vẹt nhỏ bị thương ở cánh. Tú vô cùng thương xót con vẹt và chăm sóc nó rất cẩn thận. Anh của Tú nói rằng vẹt có thể bắt chước tiếng người, khiến Tú rất háo hức muốn nghe vẹt nói.

Mỗi ngày, Tú dành thời gian chăm sóc vẹt. Một hôm, khi cho vẹt ăn, Tú nói với vẹt như nựng trẻ con: “Vẹt à, dạ!” Tuy nhiên, vẹt không đáp lại mà chỉ xù lông cổ và gù một cái, không thành tiếng “dạ”. Tuy vậy, Tú vẫn vui mừng vì vẹt đang học cách bắt chước.

Ngày tiếp theo, khi anh của Tú gọi Tú, Tú trả lời một cách phụng phịu: “Cái gì?”. Mỗi lần anh gọi, Tú đều cằn nhằn, cảm thấy khó chịu. Vẹt lớn lên, biết huýt sáo và lông xanh óng ả, nhưng vẫn chưa nói được tiếng nào. Một hôm, Tú gọi vẹt, ngờ đâu con vẹt bắt chước và trả lời bằng giọng the thé: “Cái gì?”. Tú vô cùng vui mừng vì vẹt đã biết nói, khoe khắp nơi.

Hôm sau, các bạn của Tú đến nhà chơi. Tú khoe vẹt biết nói, hãnh diện gọi: “Vẹt à, dạ!” Nhưng con vẹt đáp lại với giọng the thé: “Cái gì?”. Các bạn của Tú cười ầm lên, còn Tú lại cảm thấy buồn. Cậu nhớ lại những lần cậu trả lời anh “Cái gì?” và cằn nhằn “Kêu chi kêu hoài!”. Lúc này, Tú hối hận vô cùng, chỉ mong được gọi anh một tiếng “dạ” thật to và lễ phép. Con vẹt nhìn Tú, dường như cũng biết lỗi, xù lông cổ, rụt đầu, gù một cái như muốn nói “Dạ!”.

Qua câu chuyện, em cảm thấy bản thân cần biết lễ phép với người lớn hơn,yêu thương người thân trong gia đình nhiều hơn.

Trong các câu chuyện đã đọc, em ấn tượng nhất với tác phẩm “Con vẹt xanh”. Truyện đã để lại nhiều bài học quý giá về thái độ, cách đối xử giữa người với người.

Câu chuyện kể về một cậu bé tên Tú. Một hôm, trong vườn nhà cậu xuất hiện một con vẹt nhỏ bị thương ở cánh. Tú vô cùng thương xót con vẹt và chăm sóc nó rất cẩn thận. Anh của Tú nói rằng vẹt có thể bắt chước tiếng người, khiến Tú rất háo hức muốn nghe vẹt nói.

Mỗi ngày, Tú dành thời gian chăm sóc vẹt. Một hôm, khi cho vẹt ăn, Tú nói với vẹt như nựng trẻ con: “Vẹt à, dạ!” Tuy nhiên, vẹt không đáp lại mà chỉ xù lông cổ và gù một cái, không thành tiếng “dạ”. Tuy vậy, Tú vẫn vui mừng vì vẹt đang học cách bắt chước.

Ngày tiếp theo, khi anh của Tú gọi Tú, Tú trả lời một cách phụng phịu: “Cái gì?”. Mỗi lần anh gọi, Tú đều cằn nhằn, cảm thấy khó chịu. Vẹt lớn lên, biết huýt sáo và lông xanh óng ả, nhưng vẫn chưa nói được tiếng nào. Một hôm, Tú gọi vẹt, ngờ đâu con vẹt bắt chước và trả lời bằng giọng the thé: “Cái gì?”. Tú vô cùng vui mừng vì vẹt đã biết nói, khoe khắp nơi.

Hôm sau, các bạn của Tú đến nhà chơi. Tú khoe vẹt biết nói, hãnh diện gọi: “Vẹt à, dạ!” Nhưng con vẹt đáp lại với giọng the thé: “Cái gì?”. Các bạn của Tú cười ầm lên, còn Tú lại cảm thấy buồn. Cậu nhớ lại những lần cậu trả lời anh “Cái gì?” và cằn nhằn “Kêu chi kêu hoài!”. Lúc này, Tú hối hận vô cùng, chỉ mong được gọi anh một tiếng “dạ” thật to và lễ phép. Con vẹt nhìn Tú, dường như cũng biết lỗi, xù lông cổ, rụt đầu, gù một cái như muốn nói “Dạ!”.

Qua câu chuyện, em cảm thấy bản thân cần biết lễ phép với người lớn hơn,yêu thương người thân trong gia đình nhiều hơn.