Nguyễn Duy Ninh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Duy Ninh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Nhân vật Thứ trong đoạn trích thể hiện rõ bi kịch tinh thần của người trí thức tiểu tư sản trước Cách mạng: giàu hoài bão nhưng bị cuộc sống nghèo đói và môi trường tù túng bào mòn đến kiệt quệ. Khi còn ngồi trên ghế nhà trường, Thứ từng mơ ước trở thành một người có ích, một “vĩ nhân” mang lại thay đổi cho đất nước. Thế nhưng thực tế phũ phàng của thất nghiệp, túng thiếu và những ngày tháng sống co ro ở Hà Nội đã dần vùi lấp lý tưởng ấy, khiến anh chỉ còn biết nghĩ đến miếng cơm manh áo. Trên chuyến tàu trở về, Thứ nhận ra cuộc đời mình đang “lùi dần”, đang mục rữa trong sự nhu nhược và thói quen buông xuôi. Anh khát khao đổi thay, nhưng lại không đủ mạnh mẽ để bước ra khỏi ràng buộc. Sự dằn vặt, tự khinh, cùng ước muốn bứt phá không thành cho thấy Thứ là một con người có tâm hồn nhạy cảm nhưng yếu ớt. Qua hình tượng này, Nam Cao vừa bày tỏ nỗi xót thương cho thân phận người trí thức bị hoàn cảnh tha hóa, vừa phê phán sự an phận khiến con người tự đánh mất ý nghĩa cuộc sống.

Câu 2

Gabriel Garcia Marquez từng nói: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ”. Câu nói giản dị nhưng hàm chứa một chân lí sâu sắc: tuổi trẻ gắn liền với khát vọng, và ước mơ chính là thước đo của sức sống trong mỗi con người. Bởi khi còn nuôi dưỡng được ước mơ, ta vẫn còn trẻ; và khi buông bỏ nó, sự “già nua” không nằm ở mái tóc bạc mà bắt đầu trong chính tâm hồn.

Tuổi trẻ là quãng đời đẹp đẽ nhất, nơi mỗi người sở hữu sự nhiệt huyết, dũng khí và tinh thần khám phá. Nhưng tuổi trẻ sẽ chẳng có giá trị nếu thiếu ước mơ. Ước mơ giống như một ngọn hải đăng dẫn đường, giúp ta biết mình phải đi đâu giữa những ngã rẽ phức tạp của cuộc sống. Đó có thể là mơ ước trở thành bác sĩ để cứu người, là khao khát làm thầy giáo để truyền lửa cho học trò, hay đơn giản chỉ là mong muốn trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình. Bất kể lớn hay nhỏ, ước mơ đều mang sức mạnh định hướng và nâng đỡ tinh thần ta mỗi khi gặp khó khăn.

Thế nhưng, không phải ai cũng đủ kiên trì để giữ lấy ước mơ. Nhiều người trẻ dễ bị chùn bước trước áp lực thi cử, cơm áo gạo tiền hoặc sự so sánh với người khác. Một số khác lại chết dần trong sự lười biếng, trì hoãn hay nếp sống thụ động. Khi ta từ bỏ khát vọng, cuộc sống trở nên vô định, tâm hồn trở nên mệt mỏi. Đó chính là sự “già đi” mà Marquez muốn cảnh báo: sự cạn kiệt niềm tin, sự chai sạn trước những điều đẹp đẽ, sự an phận khiến tuổi trẻ mất đi ý nghĩa.

Tuy nhiên, theo đuổi ước mơ không đồng nghĩa với mơ mộng viển vông. Tuổi trẻ cần học cách biến ước mơ thành mục tiêu thực tế, biết lập kế hoạch, rèn kỉ luật, và quan trọng nhất là dám bắt đầu. Thất bại là điều không thể tránh khỏi, nhưng nó cũng là hành trang quý giá giúp ta trưởng thành. Những con người thành công không phải là người chưa bao giờ ngã, mà là người đứng dậy nhiều hơn số lần họ gục xuống. Như thế, ý nghĩa lớn nhất của ước mơ không chỉ nằm ở đích đến, mà nằm ở hành trình ta nỗ lực mỗi ngày.

Trong xã hội hiện đại, nơi cơ hội rộng mở và tri thức dễ dàng tiếp cận, tuổi trẻ càng cần có ước mơ đúng đắn và khát vọng mạnh mẽ. Hãy cho phép bản thân mơ lớn, nhưng cũng hãy học cách hành động từ những điều nhỏ nhất. Khi ta còn giữ được lửa đam mê, ta vẫn còn trẻ; khi ta dám bứt phá khỏi vùng an toàn, ta đang trưởng thành; và khi ta kiên trì theo đuổi ước mơ dù đường đời gập ghềnh, ta đang thực sự sống.

Tóm lại, câu nói của Marquez chính là lời nhắc nhở mạnh mẽ: tuổi trẻ không nằm ở số tuổi mà ở khát vọng sống; còn ước mơ không phải món quà tự nhiên mà là điều ta phải nỗ lực giữ gìn. Mỗi người trẻ hãy dám ước mơ, dám sống hết mình, để khi nhìn lại, ta có thể mỉm cười vì đã chọn một tuổi trẻ rực rỡ, không hoài phí.


Câu1: Điểm nhìn của người kể chuyện: Người kể chuyện ngôi thứ ba nhưng điểm nhìn đặt vào nhân vật Thứ, theo sát dòng ý nghĩ, cảm xúc nội tâm của Thứ.

Câu 2: Ước mơ của Thứ khi còn ngồi trên ghế nhà trường:                          Đỗ Thành chung → đỗ Tú tài → vào Đại học → sang Pháp → trở thành một vĩ nhân, đem lại những thay đổi lớn lao cho đất nước.

Câu 3: 

-Biện pháp tu từ: liệt kê và phóng đại

-Tác dụng:

+ Diễn tả sâu sắc nỗi bi quan, tuyệt vọng của Thứ trước tương lai mờ mịt.

+ Khắc họa rõ tình cảnh bế tắc, tù túng của người trí thức tiểu tư sản bị cuộc sống nghèo đói bào mòn.

+ Nhấn mạnh cảm giác tự khinh, tự dằn vặt, ý thức rõ về sự “sống mòn”.

Câu 4: 

Nhận xét về cuộc sống và con người Thứ:

-Cuộc sống: nghèo túng, bấp bênh, không có việc làm, bị hoàn cảnh xoáy vào cảnh sống quẩn quanh, bế tắc, “trôi” theo dòng đời.

- Con người:
+ Từng có hoài bão lớn nhưng bị thực tại vùi dập.

+ Nhạy cảm, giàu tự trọng, luôn day dứt về sự vô nghĩa của đời mình.

+ Nhưng cũng yếu đuối, nhu nhược, không đủ bản lĩnh để thay đổi số phận.
→ Nam Cao vừa xót thương vừa phê phán sự tự cam chịu của người trí thức tiểu tư sản trước cách mạng.

Câu 5:

- Một triết lí nhân sinh rút ra từ văn bản:

+ Sống là phải biết thay đổi, dám vượt qua thói quen, nỗi sợ và sự an phận.

+ Nếu chỉ cam chịu, buông xuôi như Thứ, con người sẽ “sống mòn”: tồn tại mà không thực sự sống, chết mà chưa từng làm được điều gì có ý nghĩa.

→ Phải chủ động nắm lấy cuộc đời mình, dám hành động, dám sống có mục đích và hoài bão.