Nguyễn Bích Ngọc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Bích Ngọc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)


Câu 1 (2.0 điểm – khoảng 200 chữ)

Bài làm

Nhân vật Thứ trong đoạn trích “Sống mòn” hiện lên như một hình tượng tiêu biểu cho bi kịch của người trí thức tiểu tư sản trước Cách mạng. Khi còn ngồi trên ghế nhà trường, Thứ mang trong mình những ước mơ lớn lao và cao đẹp: học hành thành đạt, đi du học, trở thành người có ích cho đất nước. Tuy nhiên, cuộc sống nghèo túng, thất nghiệp và bế tắc đã khiến những hoài bão ấy dần tắt lịm. Trong đoạn trích, Thứ rơi vào trạng thái đau đớn, tuyệt vọng và tự dằn vặt. Y ý thức sâu sắc sự nhu nhược, yếu đuối của chính mình khi để mặc cuộc đời cuốn đi như con tàu đang lùi về quê. Những hình ảnh “mốc lên”, “gỉ đi”, “mòn, mục ra” cho thấy sự tàn lụi trong tâm hồn và lý tưởng của y. Tuy vậy, ở Thứ vẫn còn tia sáng le lói của nhận thức, của khát vọng đổi thay. Nam Cao đã xây dựng Thứ như một lời tố cáo xã hội cũ tàn nhẫn, đồng thời bộc lộ niềm thương cảm sâu sắc đối với số phận những trí thức bị hoàn cảnh vùi dập đến “sống mòn” giữa cuộc đời.

Câu 2 (4.0 điểm – khoảng 600 chữ)

Bài làm

Gabriel Garcia Marquez từng nói: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ.” Câu nói ấy gợi cho chúng ta suy nghĩ sâu sắc về mối quan hệ giữa tuổi trẻ, khát vọng và giá trị của hành trình theo đuổi ước mơ trong cuộc sống.


Tuổi trẻ là quãng thời gian rực rỡ nhất của đời người – nơi hội tụ của nhiệt huyết, của khát khao vươn lên và của những ước mơ đẹp đẽ. Mỗi người sinh ra đều mang theo trong mình những khả năng riêng, và chính ước mơ là ngọn đuốc soi đường, giúp ta nhận ra mục đích sống. Ước mơ khiến tuổi trẻ trở nên có ý nghĩa, khiến mỗi bước đi trong hành trình lớn lên trở nên mạnh mẽ và kiên định hơn. Không có ước mơ, con người dễ rơi vào trạng thái lửng lơ, sống mệt mỏi, buồn tẻ và “già đi” trước cả khi tuổi tác kịp ghé đến.


Con người không già đi vì thời gian, mà vì từ bỏ lý tưởng. Khi ta ngừng ước mơ, ta chấp nhận sự an phận, sự lười biếng, và cả sự rụt rè trước thử thách. Nỗi sợ thất bại nhiều khi khiến ta thu mình lại và đánh mất sự sống động trong tâm hồn. Tuổi trẻ vì thế không đo bằng số năm, mà bằng năng lượng sống và sự dám bước tới. Một người hai mươi tuổi nhưng không có khát vọng có khi lại già nua hơn người sáu mươi nhưng vẫn cháy bỏng đam mê.


Ước mơ quan trọng, nhưng ước mơ chỉ trở thành hiện thực khi ta đủ bản lĩnh nuôi dưỡng và theo đuổi nó. Hành trình ấy luôn đầy chông gai: thất bại, hoài nghi, tổn thương, đôi khi là cô đơn. Nhưng chính quá trình nỗ lực ấy đã làm nên giá trị của tuổi trẻ. Ước mơ không phải là điều gì quá lớn lao; đôi khi đó chỉ là mong muốn sống tốt hơn, trở nên có ích hơn hay chạm đến một phiên bản đẹp hơn của chính mình. Dù lớn hay nhỏ, ước mơ thực sự có ý nghĩa khi ta không từ bỏ nó.


Trong đời sống hiện đại, nhiều bạn trẻ dễ bị cuốn vào áp lực học hành, tiền bạc, thành công nhanh. Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là thất bại, mà là đánh mất niềm tin vào bản thân và chôn vùi những ước mơ từng làm mình thổn thức. Một người trẻ có thể thiếu kinh nghiệm, thiếu cơ hội, thiếu điều kiện, nhưng không được thiếu ước mơ và sự kiên trì.


Vì vậy, lời nhắn nhủ dành cho tuổi trẻ là: hãy dám ước mơ, dám sống và dám làm. Dù con đường phía trước nhiều thử thách, hãy cứ bước đi, bởi mỗi bước chân là một minh chứng rằng bạn vẫn còn trẻ – trẻ trong tâm hồn, trong ý chí và trong khát vọng vươn tới điều tốt đẹp.


Ước mơ là điều giữ cho trái tim luôn ấm, ánh nhìn luôn sáng và tuổi trẻ luôn sống động. Khi ta còn theo đuổi ước mơ, ta sẽ mãi mãi trẻ – bất kể thời gian trôi đến đâu.



Câu 1 (2.0 điểm – khoảng 200 chữ)

Bài làm

Nhân vật Thứ trong đoạn trích “Sống mòn” hiện lên như một hình tượng tiêu biểu cho bi kịch của người trí thức tiểu tư sản trước Cách mạng. Khi còn ngồi trên ghế nhà trường, Thứ mang trong mình những ước mơ lớn lao và cao đẹp: học hành thành đạt, đi du học, trở thành người có ích cho đất nước. Tuy nhiên, cuộc sống nghèo túng, thất nghiệp và bế tắc đã khiến những hoài bão ấy dần tắt lịm. Trong đoạn trích, Thứ rơi vào trạng thái đau đớn, tuyệt vọng và tự dằn vặt. Y ý thức sâu sắc sự nhu nhược, yếu đuối của chính mình khi để mặc cuộc đời cuốn đi như con tàu đang lùi về quê. Những hình ảnh “mốc lên”, “gỉ đi”, “mòn, mục ra” cho thấy sự tàn lụi trong tâm hồn và lý tưởng của y. Tuy vậy, ở Thứ vẫn còn tia sáng le lói của nhận thức, của khát vọng đổi thay. Nam Cao đã xây dựng Thứ như một lời tố cáo xã hội cũ tàn nhẫn, đồng thời bộc lộ niềm thương cảm sâu sắc đối với số phận những trí thức bị hoàn cảnh vùi dập đến “sống mòn” giữa cuộc đời.

Câu 2 (4.0 điểm – khoảng 600 chữ)

Bài làm

Gabriel Garcia Marquez từng nói: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ.” Câu nói ấy gợi cho chúng ta suy nghĩ sâu sắc về mối quan hệ giữa tuổi trẻ, khát vọng và giá trị của hành trình theo đuổi ước mơ trong cuộc sống.


Tuổi trẻ là quãng thời gian rực rỡ nhất của đời người – nơi hội tụ của nhiệt huyết, của khát khao vươn lên và của những ước mơ đẹp đẽ. Mỗi người sinh ra đều mang theo trong mình những khả năng riêng, và chính ước mơ là ngọn đuốc soi đường, giúp ta nhận ra mục đích sống. Ước mơ khiến tuổi trẻ trở nên có ý nghĩa, khiến mỗi bước đi trong hành trình lớn lên trở nên mạnh mẽ và kiên định hơn. Không có ước mơ, con người dễ rơi vào trạng thái lửng lơ, sống mệt mỏi, buồn tẻ và “già đi” trước cả khi tuổi tác kịp ghé đến.


Con người không già đi vì thời gian, mà vì từ bỏ lý tưởng. Khi ta ngừng ước mơ, ta chấp nhận sự an phận, sự lười biếng, và cả sự rụt rè trước thử thách. Nỗi sợ thất bại nhiều khi khiến ta thu mình lại và đánh mất sự sống động trong tâm hồn. Tuổi trẻ vì thế không đo bằng số năm, mà bằng năng lượng sống và sự dám bước tới. Một người hai mươi tuổi nhưng không có khát vọng có khi lại già nua hơn người sáu mươi nhưng vẫn cháy bỏng đam mê.


Ước mơ quan trọng, nhưng ước mơ chỉ trở thành hiện thực khi ta đủ bản lĩnh nuôi dưỡng và theo đuổi nó. Hành trình ấy luôn đầy chông gai: thất bại, hoài nghi, tổn thương, đôi khi là cô đơn. Nhưng chính quá trình nỗ lực ấy đã làm nên giá trị của tuổi trẻ. Ước mơ không phải là điều gì quá lớn lao; đôi khi đó chỉ là mong muốn sống tốt hơn, trở nên có ích hơn hay chạm đến một phiên bản đẹp hơn của chính mình. Dù lớn hay nhỏ, ước mơ thực sự có ý nghĩa khi ta không từ bỏ nó.


Trong đời sống hiện đại, nhiều bạn trẻ dễ bị cuốn vào áp lực học hành, tiền bạc, thành công nhanh. Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là thất bại, mà là đánh mất niềm tin vào bản thân và chôn vùi những ước mơ từng làm mình thổn thức. Một người trẻ có thể thiếu kinh nghiệm, thiếu cơ hội, thiếu điều kiện, nhưng không được thiếu ước mơ và sự kiên trì.


Vì vậy, lời nhắn nhủ dành cho tuổi trẻ là: hãy dám ước mơ, dám sống và dám làm. Dù con đường phía trước nhiều thử thách, hãy cứ bước đi, bởi mỗi bước chân là một minh chứng rằng bạn vẫn còn trẻ – trẻ trong tâm hồn, trong ý chí và trong khát vọng vươn tới điều tốt đẹp.


Ước mơ là điều giữ cho trái tim luôn ấm, ánh nhìn luôn sáng và tuổi trẻ luôn sống động. Khi ta còn theo đuổi ước mơ, ta sẽ mãi mãi trẻ – bất kể thời gian trôi đến đâu.