Nguyễn Cẩm Vân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Cẩm Vân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1 bài làm

Nhân vật Thứ trong Sống mòn là một hình tượng đầy sức ám ảnh, bởi ở ông hội tụ mọi bi kịch của người trí thức nghèo trong xã hội cũ. Thứ có học thức, có lý tưởng, có tấm lòng tha thiết với nghề dạy học, nhưng lại bị đời sống tầm thường và túng quẫn mài mòn cả ý chí lẫn ước mơ. Điều khiến Thứ trở nên đặc biệt và “không giống với ai” chính là chiều sâu nội tâm phong phú: ông không ngừng tự vấn, day dứt, hoang mang trước sự bất lực của chính mình. Thứ đau xót vì thấy cuộc sống của mình trôi đi vô nghĩa, nhưng vẫn gắng giữ lấy chút nhân phẩm và lòng tự trọng giữa cảnh nghèo túng. Sự giằng xé ấy vừa chân thật vừa cảm động, khiến người đọc thấy rõ nỗi khổ tinh thần âm ỉ mà dữ dội của người trí thức bị bế tắc đường sống. Qua Thứ, Nam Cao đã phơi bày bộ mặt tàn nhẫn của xã hội thực dân nửa phong kiến, đồng thời trân trọng vẻ đẹp của những tâm hồn dù bị vùi dập vẫn âm thầm khao khát sống có giá trị. Thứ vì thế trở thành nhân vật tiêu biểu, thấm đẫm nỗi buồn nhân thế nhưng vẫn đầy chất người.

câu 2. bài làm

Gabriel Garcia Marquez từng nói: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ.” Câu nói tưởng nhẹ như gió nhưng lại có sức đánh thức mạnh mẽ, như một bàn tay khẽ gõ vào cánh cửa tâm hồn của mỗi người trẻ. Bởi tuổi trẻ, nếu chỉ có sức vóc mà không có ước mơ, thì khác gì ngọn lửa chưa kịp cháy đã vụt tắt trong gió.

Ước mơ không phải là thứ xa xỉ hay cao vời; nó có thể chỉ là mong muốn trở thành một người tốt hơn hôm qua, một phiên bản đủ can đảm để bước qua nỗi sợ của chính mình. Khi còn trẻ, người ta dễ mơ và cũng dễ bỏ cuộc. Thế nhưng chính những lần theo đuổi đến cùng, dù vấp ngã, dù thất bại, mới làm nên “chất của tuổi trẻ”. Một tuổi trẻ không có ước mơ thì lặng lẽ như mặt hồ phẳng, không có gió, không có những gợn sóng dám phá vỡ sự bình yên quen thuộc.

Thật ra, điều đáng sợ nhất không phải là ước mơ quá lớn, mà là trái tim quá nhỏ để chứa nó. Ta già đi, không phải vì năm tháng xô đẩy, mà vì ta thôi khát vọng, thôi bước tiếp, thôi tin rằng mình có thể đi xa hơn những giới hạn hiện tại. Ngày ta từ bỏ ước mơ cũng chính là ngày tuổi trẻ lẳng lặng rời khỏi ta, không một tiếng thở dài.

Vì thế, tuổi trẻ phải dám mơ và dám giữ lấy ước mơ ấy như giữ một phần sự sống trong mình. Có người sẽ chế giễu, có người sẽ nghi ngờ, và đôi khi chính bản thân ta cũng lung lay. Nhưng điều quan trọng nhất là ta vẫn bước, dù từng chút một. Ước mơ không chờ người mạnh mẽ, nó chỉ ở lại với người kiên trì.

Và nếu có lúc mệt mỏi quá, hãy nhớ: không ai bắt ta phải trở thành một điều vĩ đại. Người ta chỉ mong ta đừng sống mòn đi, đừng để ánh mắt mình tắt dần như một bóng đèn hết điện. Chỉ cần trái tim còn biết rung động trước một điều tốt đẹp, còn dám hy vọng sau những thất bại, còn tìm thấy lý do để đứng dậy—thì tuổi trẻ vẫn còn nguyên vẹn trong ta, dù mai này tóc có bạc, vai có mỏi.

Ước mơ chính là chiếc la bàn của tuổi trẻ. Không có nó, ta lạc lối giữa đời. Có nó, ta biết mình phải đi đâu, và vì điều gì mà đi. Và đôi khi, hành trình theo đuổi ước mơ mới chính là điều đẹp nhất: đẹp ở những giọt mồ hôi, những ngày bất lực, những khoảnh khắc muốn buông nhưng lại tự nhủ “cố thêm một chút”. Chính những điều ấy làm nên một tuổi trẻ không giống ai—và thật cảm động.

Tuổi trẻ chỉ có một lần. Hãy sống sao để mai này khi nhìn lại, ta không hối tiếc vì đã sống quá an toàn, quá bằng phẳng. Và trên hết, đừng bao giờ ngừng mơ. Vì chừng nào còn ước mơ, ta vẫn còn trẻ, và cuộc đời vẫn còn mở ra những con đường chưa từng thấy.

câu 1 : ngôi kể thứ 3

câu 2: ước mơ của thứ khi ngồi trên ghe nhà trường là “ đô thanh chung “ , đỗ tú tài “ vào đại học đường “, “ sang tây “ , rồi sẽ “ thành vi nhân đem đến su thay đổi lớn lao cho xứ sở mình

câu 3 biện pháp tu từ được sử dung :

+ẩn dụ ( đờ , mốc len , gỉ di , mòn , mục ) làm nổi bật sự suy sụp dần dần cả thể xac lẫn tinh thần của con người khi bị hoàn cảnh đè nặng . Cả hai biện pháp kết hợp diễn tả nỗi tuyệt vọng , sự chán chường và bế tắc của Thứ.

+làm cho diễn đạt sinh động , hấp dẫn , gợi hình gợi cảm

câu 4 Nhân vật Thứ trong đoạn trích "Sống mòn" của Nam Cao là hiện thân bi kịch của trí thức nghèo với cuộc đời bế tắc, tù túng do gánh nặng cơm áo gạo tiền đè nén.Thứ cóước mơ và lý tưởng đẹp nhưng không thực hiện được, phải cam chịu, bất lực trước hoàn cảnh. Bên cạnh đó, anh vẫn giữ được chút tinh người va khat vong về hạnh phúc gia đình, thể hiện sự yếu đuối nhưng vẫn còn tình thương

câu 5 Một triết lý nhân sinh được rút ra từ văn bản "Sống mòn" là con người cần phải vượt thoát khỏi sự an toàn và những thói quen tù túng để không ngừng thay đổi và vươn lên. Nếu chỉ cam chịu, thu mình trong nỗi sợ hãi và sự túng quẫn, con người sẽ đánh mất khát vọng, rơi vào bi kịch "sống mòn", sống mà như chưa từng được sống