Trần Thị Ngọc Diễm
Giới thiệu về bản thân
Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của
Trần Thị Ngọc Diễm
0
0
0
0
0
0
0
2026-03-24 11:24:21
còn chứ
2026-03-24 11:24:13
:)))))
2026-03-24 11:23:46
2026-03-24 11:23:26
....
2026-03-24 11:17:47
ko bạn
2026-03-24 11:17:32
rồi nha
2026-03-24 11:17:13
Nhân vật "người chạy cuối" trong bài đọc đã để lại trong em niềm khâm phục sâu sắc về tinh thần kiên trì và bền bỉ. Dù không về nhất, nhưng nghị lực của anh tỏa sáng như một ngọn lửa nhỏ giữa sân vận động, truyền đi thông điệp mạnh mẽ về ý chí không bỏ cuộc. Hình ảnh anh gắng sức từng bước chân cuối cùng khiến em hiểu rằng chiến thắng bản thân mình mới là chiến thắng vinh quang nhất. Em tự hứa sẽ luôn học tập tinh thần kiên cường ấy để đối mặt với mọi thử thách trong cuộc sống.
2026-03-24 11:16:06
mik nè
2026-03-24 11:15:48
BÀI VĂN TẢ NGÔI NHÀ THÂN YÊU (BẢN ĐẶC BIỆT) Có một nơi luôn thắp lửa chờ đón em trở về, nơi mà bão tố dừng lại sau cánh cửa và tình yêu thương luôn đong đầy trong từng góc nhỏ – đó chính là ngôi nhà thân yêu của gia đình em. Ngôi nhà ấy tuy không nguy nga lộng lẫy, nhưng lại khoác lên mình một vẻ đẹp giản dị mà ấm áp đến lạ kỳ. Nhìn từ xa, ngôi nhà khoác lên mình chiếc áo màu vàng nhạt dịu mắt, nép mình dưới bóng mát của cây khế già nơi góc sân. Cây khế ấy năm nào cũng trĩu quả, từng chùm hoa tím li ti rơi rụng trên thềm nhà như những đốm sao nhỏ. Cánh cổng gỗ màu nâu trầm luôn rộng mở như vòng tay của mẹ đón em về mỗi buổi tan trường. Vừa bước chân vào cổng, chú cún Lu với bộ lông trắng muốt đã chạy tót ra, đuôi ngoáy tít mù và sủa "gâu gâu" chào đón, khiến mọi mệt mỏi trong em đều tan biến. Bước qua khoảng sân nhỏ lát gạch đỏ au là vào đến phòng khách – "trái tim" của cả ngôi nhà. Căn phòng không quá rộng nhưng cực kỳ ấm cúng với bộ bàn ghế gỗ bóng loáng. Trên tường, những bức ảnh gia đình cười rạng rỡ được treo trang trọng, như minh chứng cho những năm tháng hạnh phúc bên nhau. Đi sâu vào bên trong là gian bếp nhỏ – nơi "giữ lửa" của mẹ. Mỗi chiều, tiếng lách cách của bát đũa và mùi thơm nồng nàn từ nồi cá kho lại đánh thức mọi giác quan. Ở đó, cả nhà em cùng quây quần bên chiếc bàn ăn giản đơn, chia sẻ cho nhau nghe những câu chuyện vui buồn. Tiếng cười nói rộn ràng hòa cùng làn khói bếp bảng lảng tạo nên một không gian vô cùng thân thuộc. Nhưng nơi em yêu nhất chính là căn phòng nhỏ của riêng mình. Đó là thế giới riêng với chiếc giường êm ái và góc học tập ngăn nắp bên cửa sổ. Mỗi sáng, ánh nắng tinh nghịch lại len qua rèm cửa, nhảy nhót trên trang sách như muốn nhắc nhở em bắt đầu một ngày mới đầy hứng khởi. Ngôi nhà không chỉ là những bức tường gạch vô tri, mà nó đã thấm đượm tình yêu thương của bố, sự tảo tần của mẹ và cả sự trưởng thành của em. Dù sau này có đi xa đến đâu, hình ảnh mái nhà thân thương với gốc khế già, chú cún nhỏ và bóng dáng người thân vẫn sẽ mãi là điểm tựa vững chãi nhất trong trái tim em.
tick cho mik đi mà xin bạn đó đi mà
2026-03-24 11:14:02
Kim Đồng (tên thật là Nông Văn Dền) sinh năm 1929. Anh là người dân tộc Nùng, quê ở làng Nà Mạ, xã Trường Hà, huyện Hà Quảng, tỉnh Cao Bằng. Anh hy sinh năm 1943 khi mới 14 tuổi, trong lúc đang làm nhiệm vụ canh gác, bảo vệ cán bộ cách mạng.