Trần Thị Ngọc Diễm

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Thị Ngọc Diễm
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Trái Đất của chúng ta giống như một quả đào khổng lồ với nhiều lớp khác nhau, mỗi lớp lại mang những đặc điểm riêng biệt về độ dày, nhiệt độ và trạng thái. Do Google cấp phép Dưới đây là cấu tạo từ ngoài vào trong của Trái Đất để bạn dễ hình dung cho bài thi sắp tới:
  1. Vỏ Trái Đất
    Đây là lớp ngoài cùng, mỏng nhất nhưng lại là nơi chúng ta đang sinh sống. Lớp vỏ giống như một lớp da mỏng bao bọc lấy hành tinh. Nó có độ dày dao động từ khoảng 5km (dưới đáy đại dương) đến 70km (dưới các dãy núi cao). Vỏ Trái Đất được cấu tạo chủ yếu từ các loại đá rắn chắc như granit và bazan.
  2. Lớp Manti (Lớp trung gian)
    Nằm ngay dưới lớp vỏ, đây là lớp chiếm phần lớn khối lượng và thể tích của Trái Đất (khoảng 80%). Lớp này dày khoảng 2.900km. Trạng thái của lớp Manti khá đặc biệt: phần trên cùng hơi dẻo (như nhựa đường nóng chảy), giúp cho các mảng kiến tạo bên trên có thể di chuyển, còn phần dưới sâu hơn lại ở trạng thái rắn do áp suất cực lớn.
  3. Nhân Trái Đất (Lõi)
    Đây là phần trung tâm, nơi nóng nhất và nặng nhất của hành tinh, được chia làm hai phần nhỏ:
  • Nhân ngoài: Dày khoảng 2.260km, ở trạng thái lỏng. Sự chuyển động của kim loại lỏng (sắt và niken) ở đây chính là nguyên nhân tạo ra từ trường bảo vệ Trái Đất.
  • Nhân trong (Lõi đặc): Là một khối cầu rắn chắc với bán kính khoảng 1.220km. Dù nhiệt độ ở đây có thể lên tới 5.400 độ C (tương đương bề mặt Mặt Trời), nhưng do áp suất quá khủng khiếp, kim loại không thể tan chảy mà bị nén chặt thành khối rắn.
    tick mik đi
Dưới đây là một đoạn văn tả về vùng đất linh thiêng, nơi lưu giữ dấu chân của những người phụ nữ anh hùng, được viết theo phong cách trang trọng, giàu hình ảnh so sánh và nhân hóa mà không sử dụng bất kỳ định dạng in đậm nào: Nếu có dịp trở về với vùng đất Ba Vì xanh mướt hay ngược dòng thời gian tìm về những đền đài cổ kính, ta sẽ thấy bóng dáng những người phụ nữ Việt Nam in hằn lên dáng hình sông núi. Lịch sử không chỉ được viết bằng gươm đao của các bậc tu mi nam tử, mà còn được dệt nên bởi những bàn tay mềm mại nhưng đầy khí tiết của các bậc nữ lưu. Hãy nhìn về phía dòng sông hát, nơi sóng nước vẫn rì rào kể câu chuyện về Hai Bà Trưng – hai đóa hoa thép đã nở rộ giữa bão táp của quân thù. Các bà không chỉ là những người phụ nữ đảm đang, mà còn là những vị chủ tướng dũng mãnh, cưỡi trên lưng voi chiến như những vị thần linh đang che chở cho bờ cõi quê hương. Càng đi sâu vào những di tích, ta lại càng thêm khâm phục ý chí của bà Triệu Thị Trinh, người con gái đã coi sóng dữ biển Đông chỉ như một bậc thềm để bước tới tự do. Bà đứng đó, giữa mây ngàn gió núi, giống như một ngọn núi đá vững chãi mà bão tố chẳng thể lung lay. Sự hiện diện của các bà trong sử sách giống như những vì sao tinh tú nhất trên bầu trời, tỏa ánh sáng dịu nhẹ nhưng bền bỉ, sưởi ấm lòng yêu nước của muôn đời con cháu. Những danh thắng ấy, vì có dấu chân của các bà, mà trở nên linh thiêng hơn, dịu dàng hơn, tựa như một bài ca bất tận về vẻ đẹp của sự hy sinh và lòng quả cảm. Đứng trước những cảnh sắc ấy, ta không chỉ tự hào về thiên nhiên hùng vĩ, mà còn nghiêng mình kính cẩn trước tâm hồn của những người phụ nữ đã dùng cả cuộc đời mình để tô điểm cho bản đồ hình chữ S thêm rạng rỡ.
tick mik nhé

ê ý là 3 chấm luôn ý
rồi mắc mớ j ai hỏi

Nếu ví dải đất miền Trung là một khúc nhạc trầm bổng, thì cố đô Huế chính là nốt lặng đầy xao xuyến, nơi thời gian dường như chẳng nỡ bước nhanh vì sợ làm thức tỉnh những giấc đài các từ thuở xa xưa. Bước chân vào kinh thành, ta ngỡ như đang lạc vào một cõi mộng mà ở đó, mỗi viên gạch, mỗi mái ngói đều biết kể chuyện. Những bức tường thành cổ kính đứng hiên ngang dưới nắng gió, giống như những người lính già tận tụy, dù trên mình đầy những vết sẹo thời gian của rêu phong nhưng vẫn kiên cường bảo vệ giấc ngủ cho những cung điện nguy nga. Dòng sông Hương phía trước kinh thành không chỉ là một dải nước chảy xuôi, mà là một dải lụa mềm mại mà thiên nhiên đã ưu ái choàng lên cổ người thiếu nữ Huế mộng mơ. Sông Hương lúc nào cũng lững lờ, chậm rãi như đang mải mê chiêm nghiệm về những thăng trầm của lịch sử, hay có lẽ nó đang cố tình kìm nén nhịp thở để không làm xao động vẻ thanh tịnh của những lăng tẩm trầm mặc bên bờ. Khi hoàng hôn buông xuống, những tia nắng cuối ngày dát vàng lên mặt nước, biến dòng sông thành một kho tàng châu báu lấp lánh, phản chiếu bóng dáng của những ngôi chùa cổ kính đang soi mình tự tại. Đứng giữa không gian ấy, ta thấy lòng mình dịu lại, một niềm tự hào về cội nguồn dân tộc cứ thế len lỏi qua từng kẽ lá, thấm sâu vào tâm hồn, tựa như mùi hương trầm thoang thoảng giữa hư ảo và thực tại.
tick mik đi xin bạn đóooooooooooooooooooooooooooo