Trần Thị Ngọc Diễm
Giới thiệu về bản thân
(giờ) 15 người làm cỏ xong cánh đồng đó hết số thời gian là:
(giờ) Đáp số: 12 giờ
- Vì con lợn đó là "lợn đất": Nên hổ không có gì để ăn dẫn đến bị... chết đói.
- Vì đó là một giấc mơ: Sáng tỉnh dậy thì giấc mơ kết thúc nên con hổ biến mất.
Số bi của Nam là 33 viên và số bi của Dũng là 45 viên.
- Thân cây đào già nua, khẳng khiu nhưng luôn tràn đầy nhựa sống với những mầm non xanh mướt.
- Những cánh hoa đào mỏng manh, mang sắc hồng tươi tắn như đang mỉm cười chào đón mùa xuân về.
- Nụ đào nhỏ xinh, chúm chím như những hạt ngọc còn e ấp trên cành chờ ngày bừng nở.
- Ánh sáng lân tinh: Những con sò và lớp giáp xác phát ra ánh sáng yếu ớt.
- Sự sắp đặt kỳ lạ: Những đống đá dưới đáy biển có dấu vết sắp đặt nhất định.
- Dấu tích sự sống: Nhân vật cảm thấy dưới chân là những "xương khô" lạo xạo.
- Ánh lửa trong nước: Một luồng ánh sáng rực đỏ như đám cháy và ánh hào quang trăng trắng phát ra từ sau ngọn núi.
- Khu rừng hóa đá: Một rừng cây đã chết, trụi lá và hóa đá do tác động của muối biển.
Câu 2. Chỉ ra số từ trong câu văn "Một ánh hào quang trăng trắng phát ra từ phía ngọn núi."
- Số từ trong câu là: "Một".
Câu 3. Vì sao thuyền trưởng Nê-mô lại tự tin trong cuộc thám hiểm dưới đáy biển? Ý nghĩa của sự tự tin đó?
- Lý do: Thuyền trưởng Nê-mô tự tin vì ông rất thông thạo con đường này. Ông vững bước giữa những đống đá ngổn ngang như thể đang đi trên một con đường quen thuộc.
- Ý nghĩa: Sự tự tin của Nê-mô đóng vai trò là điểm tựa tinh thần cho những người đồng hành (nhân vật "tôi"). Nó giúp giảm bớt sự sợ hãi trước những hiện tượng kỳ quái, tạo cảm giác an tâm và dẫn dắt cả đoàn tiến về phía trước trong một môi trường khắc nghiệt, đầy hiểm nguy.
Câu 4. Nêu hai phẩm chất của nhân vật thuyền trưởng Nê-mô và lý do.
- Bản lĩnh và sự quyết đoán: Nê-mô luôn là người đi tiên phong ("Thuyền trưởng Nê-mô vẫn đi trước"), đối mặt với những khe núi dốc đứng và vực thẳm mà không hề do dự.
- Sự thông tuệ và am hiểu tường tận thiên nhiên: Ông di chuyển rất "vững bước" và "thông thạo", cho thấy ông đã dành nhiều thời gian nghiên cứu và khám phá đáy đại dương, biến nơi bí ẩn thành "nhà" của mình.
Câu 5. Việc khám phá, thám hiểm những miền đất lạ có quan trọng đối với mỗi người hay không? Vì sao? Theo em, việc khám phá và thám hiểm những miền đất lạ rất quan trọng vì:
- Mở mang kiến thức: Giúp con người thoát khỏi những giới hạn chật hẹp của hiểu biết thông thường, tận mắt chứng kiến những kỳ quan và quy luật của tự nhiên.
- Rèn luyện bản lĩnh: Đối mặt với cái mới, cái lạ buộc chúng ta phải rèn luyện sự dũng cảm, khả năng ứng biến và kiên trì.
- Thúc đẩy sự tiến bộ: Mọi sự phát triển của nhân loại đều bắt nguồn từ sự tò mò và khao khát chinh phục những vùng đất mới, từ đó tìm ra tài nguyên hoặc những chân lý khoa học mới.
- Làm phong phú tâm hồn: Những trải nghiệm thám hiểm mang lại cảm xúc mãnh liệt, giúp chúng ta thêm yêu và trân trọng sự kỳ diệu của hành tinh mình đang sống.
Câu 2. Nghị luận về yếu tố quan trọng nhất dẫn đến thành công (Khoảng 400 chữ) Trong hành trình chinh phục đỉnh cao của mỗi cá nhân, sự may mắn và nỗ lực luôn song hành. Tuy nhiên, nếu phải chọn ra yếu tố then chốt nhất, tôi tin rằng nỗ lực của bản thân chính là kim chỉ nam quyết định sự thành công bền vững của con người. Nỗ lực là sự cố gắng không ngừng nghỉ, là quá trình rèn luyện ý chí và sự kiên trì để vượt qua khó khăn. Trong khi sự may mắn là yếu tố ngẫu nhiên, nằm ngoài tầm kiểm soát của con người, thì nỗ lực lại hoàn toàn nằm trong bàn tay chúng ta. Một hạt giống dù tốt đến đâu (may mắn) nhưng nếu không được vun trồng, chăm sóc bằng sức lao động (nỗ lực) thì cũng không thể trở thành cây cổ thụ. Thứ nhất, nỗ lực giúp con người chuẩn bị nền tảng để đón nhận cơ hội. Người ta thường nói: "May mắn là khi sự chuẩn bị gặp gỡ cơ hội". Nếu không có quá trình tích lũy kiến thức và kỹ năng, khi vận may đến, chúng ta cũng không đủ năng lực để nắm bắt. Thứ hai, nỗ lực tạo nên bản lĩnh. Thành công đến từ may mắn thường mong manh và dễ biến mất, nhưng thành công từ mồ hôi công sức sẽ giúp con người đứng vững trước sóng gió. Hãy nhìn vào những tấm gương như Thomas Edison; ông không tìm ra bóng đèn nhờ may mắn mà nhờ hàng ngàn lần thử nghiệm thất bại với ý chí sắt đá. Nhiều người thường đổ lỗi cho "số phận" hay "kém may mắn" để bào chữa cho thất bại. Đó là một thái độ sống thụ động. May mắn có thể giúp ta đi nhanh hơn trong một giai đoạn ngắn, nhưng chỉ có nỗ lực mới giúp ta đi xa và bền vững. Thực tế, chính sự nỗ lực bền bỉ đôi khi lại "thu hút" may mắn, bởi khi bạn làm việc hết mình, các mối quan hệ và cơ hội mới sẽ dần mở ra. Tóm lại, sự may mắn có thể là một món quà bất ngờ của cuộc sống, nhưng nỗ lực mới là động cơ vĩnh cửu đưa con người đến bến bờ thành công. Là học sinh, chúng ta không nên chờ đợi vào sự may rủi trong thi cử hay cuộc sống, mà cần rèn luyện nội lực ngay từ hôm nay. Bởi lẽ, "thành công chỉ đến khi bạn làm việc tận tâm và nỗ lực hết mình".
Câu 2. Câu văn "Một sự ghê sợ dai dẳng không gì cưỡng nổi bỗng xâm chiếm tâm hồn tôi." mở rộng thành phần chủ ngữ bằng cách nào? Câu văn mở rộng thành phần chủ ngữ bằng cách sử dụng cụm danh từ.
- Chủ ngữ chính: "Sự ghê sợ".
- Thành phần mở rộng: Các tính từ và cụm tính từ bổ ngữ như "Một", "dai dẳng", "không gì cưỡng nổi" được thêm vào để làm rõ tính chất, mức độ của cảm xúc, giúp câu văn giàu hình ảnh và biểu cảm hơn.
Câu 3. Vì sao giáo sư Otto Lidenbrock lại bình thản trước sự thay đổi, biến động của không gian? Từ đó, em nhận ra phẩm chất gì của nhân vật?
- Lý do: Giáo sư bình thản vì ông có kiến thức khoa học uyên bác. Ông nhận ra những biến động (vách đá chuyển động, nhiệt độ tăng, kim địa bàn loạn xạ) không phải là động đất mà là dấu hiệu của một vụ phún xuất núi lửa. Với ông, đây là "dịp may duy nhất" để sức đẩy của nham thạch đưa họ thoát khỏi lòng đất và trở lại mặt đất.
- Phẩm chất:
- Sự uyên bác và trí tuệ: Khả năng quan sát và phân tích hiện tượng khoa học cực kỳ chính xác.
- Bản lĩnh và sự bình tĩnh: Giữ được thái độ lạc quan, tự tin ngay cả khi đối mặt với cái chết cận kề.
Câu 4. Chỉ ra hai phẩm chất của nhân vật "tôi" và đưa ra chi tiết chứng minh.
- Sự nhạy cảm và khả năng quan sát chi tiết: Nhân vật "tôi" nhận ra ngay sự thay đổi của môi trường như lớp đá hoa cương lay động, nhiệt độ tăng, kim địa bàn nhảy loạn và tiếng nổ ì ầm.
- Sự ham học hỏi và tư duy logic: Dù đang sợ hãi, nhân vật "tôi" vẫn suy luận về vị trí của mình ("Chắc chắn là đâu đó phía cực Bắc") và tò mò muốn biết chính xác mình sẽ thoát ra từ miệng núi lửa nào.
Câu 5. Nếu trở thành một nhà thám hiểm, em sẽ lựa chọn du hành tới không gian nào? Lí giải về sự lựa chọn của em bằng đoạn văn khoảng 7 − 9 câu. Nếu được trở thành một nhà thám hiểm, em khao khát được thực hiện một cuộc hành trình vào tận cùng của đại dương xanh thẳm. Dưới lòng biển sâu vẫn còn là một thế giới huyền bí với những loài sinh vật kỳ ảo và những kỳ quan thiên nhiên mà con người chưa từng đặt chân tới. Việc khám phá những rãnh vực sâu thẳm sẽ giúp em hiểu rõ hơn về nguồn gốc sự sống và cấu tạo của hành tinh chúng ta. Đứng trước sự mênh mông của biển cả, em không chỉ được thỏa mãn trí tò mò mà còn học được cách trân trọng và bảo vệ môi trường sinh thái. Mỗi rặng san hô hay một loài cá lạ đều là một bài học vô giá về sự sinh tồn. Cuộc thám hiểm này chắc chắn sẽ là một thử thách lớn về lòng can đảm nhưng cũng đầy hứa hẹn về những phát hiện lịch sử. Đó chính là lý do em muốn chinh phục "lòng đất thứ hai" đầy quyến rũ này.
Một bếp lửa chờn vờn sương sớm
Một bếp lửa ấp iu nồng đượm
Cháu thương bà biết mấy nắng mưa!
Lên bốn tuổi cháu đã quen mùi khói
Năm ấy là năm đói mòn đói mỏi,
Bố đi đánh xe, khô rạc ngựa gầy,
Chỉ nhớ khói hun nhèm mắt cháu
Nghĩ lại đến giờ sống mũi còn cay!
Tám năm ròng, cháu cùng bà nhóm lửa
Tu hú kêu trên những cánh đồng xa
Khi tu hú kêu, bà còn nhớ không bà?
Bà hay kể chuyện những ngày ở Huế.
Tiếng tu hú sao mà tha thiết thế!
Mẹ cùng cha công tác bận không về,
Cháu ở cùng bà, bà bảo cháu nghe,
Bà dạy cháu làm, bà chăm cháu học,
Nhóm bếp lửa nghĩ thương bà khó nhọc,
Tu hú ơi! Chẳng đến ở cùng bà,
Kêu chi hoài trên những cánh đồng xa?
Năm giặc đốt làng cháy tàn cháy rụi
Hàng xóm bốn bên trở về lầm lụi
Đỡ đần bà dựng lại túp lều tranh
Vẫn vững lòng, bà dặn cháu đinh ninh:
“Bố ở chiến khu, bố còn việc bố,
Mày có viết thư chớ kể này kể nọ,
Cứ bảo nhà vẫn được bình yên!”
Rồi sớm rồi chiều, lại bếp lửa bà nhen,
Một ngọn lửa, lòng bà luôn ủ sẵn,
Một ngọn lửa chứa niềm tin dai dẳng...
Lận đận đời bà biết mấy nắng mưa
Mấy chục năm rồi, đến tận bây giờ
Bà vẫn giữ thói quen dậy sớm
Nhóm bếp lửa ấp iu nồng đượm,
Nhóm niềm yêu thương, khoai sắn ngọt bùi,
Nhóm niềm xôi gạo mới, sẻ chung vui,
Nhóm dậy cả những tâm tình tuổi nhỏ...
Ôi kỳ lạ và thiêng liêng – bếp lửa!
Giờ cháu đã đi xa. Có ngọn khói trăm tàu,
Có lửa trăm nhà, niềm vui trăm ngả,
Nhưng vẫn chẳng lúc nào quên nhắc nhở:
- Sớm mai này, bà nhóm bếp lên chưa?...
- Những chi tiết quan trọng:
- Chi tiết thời gian 8 giờ kém 5: Kỳ Phát nhận ra sự vô lý giữa thời gian thầy giáo chỉnh đồng hồ (7 giờ 15) và lúc đồng hồ chết (8 giờ kém 5) để suy luận có người đã tác động vào máy.
- Vết dầu máy trên bàn: Vết dầu máy tại chỗ ngồi của Sâm là bằng chứng xác thực cho thấy Sâm đã tháo đồng hồ ra để xem hoặc sửa.
- Tính cách, phẩm chất của Kỳ Phát:
- Thông minh, nhạy bén: Có khả năng quan sát tinh tế và tư duy logic, suy luận sắc sảo từ những chi tiết nhỏ.
- Bao dung, nhân hậu: Dù bị thầy giáo phạt oan và mang tiếng xấu, Kỳ Phát không hề oán trách Sâm mà còn cảm thông, thấu hiểu cho hành động vô ý của bạn. Cậu chọn cách giải quyết tế nhị để bảo vệ danh dự cho bạn thay vì tố cáo ngay lập tức.
Tác dụng: Việc sử dụng ngôi kể này giúp người kể chuyện có cái nhìn khách quan, bao quát toàn bộ sự việc và các nhân vật. Nó cho phép người đọc theo dõi được diễn biến tâm lý của cả Sâm và Kỳ Phát, đồng thời tạo nên sự kịch tính, lôi cuốn khi dần dần hé mở các tình tiết phá án mà không bị hạn chế bởi cái nhìn của một nhân vật duy nhất. Câu 5. Bài học rút ra: Câu chuyện dạy chúng ta rằng không nên vội vàng đánh giá sự việc hay con người chỉ qua vẻ bề ngoài hoặc những chứng cứ rời rạc. Một sự thật có thể ẩn chứa những nguyên nhân bất ngờ, như việc Sâm không có ý định ăn cắp mà chỉ vì tò mò và rút rát. Chúng ta cần có cái nhìn đa chiều, điềm tĩnh để phân tích thấu đáo mọi khía cạnh. Đồng thời, sự thấu cảm và lòng bao dung trong cách ứng xử giữa người với người là vô cùng quan trọng, giúp chúng ta giải quyết vấn đề một cách nhân văn nhất thay vì chỉ trích hay kết tội sai lầm.