Trần Thị Ngọc Diễm
Giới thiệu về bản thân
Câu 2. Nghị luận về yếu tố quan trọng nhất dẫn đến thành công (Khoảng 400 chữ) Trong hành trình chinh phục đỉnh cao của mỗi cá nhân, sự may mắn và nỗ lực luôn song hành. Tuy nhiên, nếu phải chọn ra yếu tố then chốt nhất, tôi tin rằng nỗ lực của bản thân chính là kim chỉ nam quyết định sự thành công bền vững của con người. Nỗ lực là sự cố gắng không ngừng nghỉ, là quá trình rèn luyện ý chí và sự kiên trì để vượt qua khó khăn. Trong khi sự may mắn là yếu tố ngẫu nhiên, nằm ngoài tầm kiểm soát của con người, thì nỗ lực lại hoàn toàn nằm trong bàn tay chúng ta. Một hạt giống dù tốt đến đâu (may mắn) nhưng nếu không được vun trồng, chăm sóc bằng sức lao động (nỗ lực) thì cũng không thể trở thành cây cổ thụ. Thứ nhất, nỗ lực giúp con người chuẩn bị nền tảng để đón nhận cơ hội. Người ta thường nói: "May mắn là khi sự chuẩn bị gặp gỡ cơ hội". Nếu không có quá trình tích lũy kiến thức và kỹ năng, khi vận may đến, chúng ta cũng không đủ năng lực để nắm bắt. Thứ hai, nỗ lực tạo nên bản lĩnh. Thành công đến từ may mắn thường mong manh và dễ biến mất, nhưng thành công từ mồ hôi công sức sẽ giúp con người đứng vững trước sóng gió. Hãy nhìn vào những tấm gương như Thomas Edison; ông không tìm ra bóng đèn nhờ may mắn mà nhờ hàng ngàn lần thử nghiệm thất bại với ý chí sắt đá. Nhiều người thường đổ lỗi cho "số phận" hay "kém may mắn" để bào chữa cho thất bại. Đó là một thái độ sống thụ động. May mắn có thể giúp ta đi nhanh hơn trong một giai đoạn ngắn, nhưng chỉ có nỗ lực mới giúp ta đi xa và bền vững. Thực tế, chính sự nỗ lực bền bỉ đôi khi lại "thu hút" may mắn, bởi khi bạn làm việc hết mình, các mối quan hệ và cơ hội mới sẽ dần mở ra. Tóm lại, sự may mắn có thể là một món quà bất ngờ của cuộc sống, nhưng nỗ lực mới là động cơ vĩnh cửu đưa con người đến bến bờ thành công. Là học sinh, chúng ta không nên chờ đợi vào sự may rủi trong thi cử hay cuộc sống, mà cần rèn luyện nội lực ngay từ hôm nay. Bởi lẽ, "thành công chỉ đến khi bạn làm việc tận tâm và nỗ lực hết mình".
Câu 2. Câu văn "Một sự ghê sợ dai dẳng không gì cưỡng nổi bỗng xâm chiếm tâm hồn tôi." mở rộng thành phần chủ ngữ bằng cách nào? Câu văn mở rộng thành phần chủ ngữ bằng cách sử dụng cụm danh từ.
- Chủ ngữ chính: "Sự ghê sợ".
- Thành phần mở rộng: Các tính từ và cụm tính từ bổ ngữ như "Một", "dai dẳng", "không gì cưỡng nổi" được thêm vào để làm rõ tính chất, mức độ của cảm xúc, giúp câu văn giàu hình ảnh và biểu cảm hơn.
Câu 3. Vì sao giáo sư Otto Lidenbrock lại bình thản trước sự thay đổi, biến động của không gian? Từ đó, em nhận ra phẩm chất gì của nhân vật?
- Lý do: Giáo sư bình thản vì ông có kiến thức khoa học uyên bác. Ông nhận ra những biến động (vách đá chuyển động, nhiệt độ tăng, kim địa bàn loạn xạ) không phải là động đất mà là dấu hiệu của một vụ phún xuất núi lửa. Với ông, đây là "dịp may duy nhất" để sức đẩy của nham thạch đưa họ thoát khỏi lòng đất và trở lại mặt đất.
- Phẩm chất:
- Sự uyên bác và trí tuệ: Khả năng quan sát và phân tích hiện tượng khoa học cực kỳ chính xác.
- Bản lĩnh và sự bình tĩnh: Giữ được thái độ lạc quan, tự tin ngay cả khi đối mặt với cái chết cận kề.
Câu 4. Chỉ ra hai phẩm chất của nhân vật "tôi" và đưa ra chi tiết chứng minh.
- Sự nhạy cảm và khả năng quan sát chi tiết: Nhân vật "tôi" nhận ra ngay sự thay đổi của môi trường như lớp đá hoa cương lay động, nhiệt độ tăng, kim địa bàn nhảy loạn và tiếng nổ ì ầm.
- Sự ham học hỏi và tư duy logic: Dù đang sợ hãi, nhân vật "tôi" vẫn suy luận về vị trí của mình ("Chắc chắn là đâu đó phía cực Bắc") và tò mò muốn biết chính xác mình sẽ thoát ra từ miệng núi lửa nào.
Câu 5. Nếu trở thành một nhà thám hiểm, em sẽ lựa chọn du hành tới không gian nào? Lí giải về sự lựa chọn của em bằng đoạn văn khoảng 7 − 9 câu. Nếu được trở thành một nhà thám hiểm, em khao khát được thực hiện một cuộc hành trình vào tận cùng của đại dương xanh thẳm. Dưới lòng biển sâu vẫn còn là một thế giới huyền bí với những loài sinh vật kỳ ảo và những kỳ quan thiên nhiên mà con người chưa từng đặt chân tới. Việc khám phá những rãnh vực sâu thẳm sẽ giúp em hiểu rõ hơn về nguồn gốc sự sống và cấu tạo của hành tinh chúng ta. Đứng trước sự mênh mông của biển cả, em không chỉ được thỏa mãn trí tò mò mà còn học được cách trân trọng và bảo vệ môi trường sinh thái. Mỗi rặng san hô hay một loài cá lạ đều là một bài học vô giá về sự sinh tồn. Cuộc thám hiểm này chắc chắn sẽ là một thử thách lớn về lòng can đảm nhưng cũng đầy hứa hẹn về những phát hiện lịch sử. Đó chính là lý do em muốn chinh phục "lòng đất thứ hai" đầy quyến rũ này.
Một bếp lửa chờn vờn sương sớm
Một bếp lửa ấp iu nồng đượm
Cháu thương bà biết mấy nắng mưa!
Lên bốn tuổi cháu đã quen mùi khói
Năm ấy là năm đói mòn đói mỏi,
Bố đi đánh xe, khô rạc ngựa gầy,
Chỉ nhớ khói hun nhèm mắt cháu
Nghĩ lại đến giờ sống mũi còn cay!
Tám năm ròng, cháu cùng bà nhóm lửa
Tu hú kêu trên những cánh đồng xa
Khi tu hú kêu, bà còn nhớ không bà?
Bà hay kể chuyện những ngày ở Huế.
Tiếng tu hú sao mà tha thiết thế!
Mẹ cùng cha công tác bận không về,
Cháu ở cùng bà, bà bảo cháu nghe,
Bà dạy cháu làm, bà chăm cháu học,
Nhóm bếp lửa nghĩ thương bà khó nhọc,
Tu hú ơi! Chẳng đến ở cùng bà,
Kêu chi hoài trên những cánh đồng xa?
Năm giặc đốt làng cháy tàn cháy rụi
Hàng xóm bốn bên trở về lầm lụi
Đỡ đần bà dựng lại túp lều tranh
Vẫn vững lòng, bà dặn cháu đinh ninh:
“Bố ở chiến khu, bố còn việc bố,
Mày có viết thư chớ kể này kể nọ,
Cứ bảo nhà vẫn được bình yên!”
Rồi sớm rồi chiều, lại bếp lửa bà nhen,
Một ngọn lửa, lòng bà luôn ủ sẵn,
Một ngọn lửa chứa niềm tin dai dẳng...
Lận đận đời bà biết mấy nắng mưa
Mấy chục năm rồi, đến tận bây giờ
Bà vẫn giữ thói quen dậy sớm
Nhóm bếp lửa ấp iu nồng đượm,
Nhóm niềm yêu thương, khoai sắn ngọt bùi,
Nhóm niềm xôi gạo mới, sẻ chung vui,
Nhóm dậy cả những tâm tình tuổi nhỏ...
Ôi kỳ lạ và thiêng liêng – bếp lửa!
Giờ cháu đã đi xa. Có ngọn khói trăm tàu,
Có lửa trăm nhà, niềm vui trăm ngả,
Nhưng vẫn chẳng lúc nào quên nhắc nhở:
- Sớm mai này, bà nhóm bếp lên chưa?...
- Những chi tiết quan trọng:
- Chi tiết thời gian 8 giờ kém 5: Kỳ Phát nhận ra sự vô lý giữa thời gian thầy giáo chỉnh đồng hồ (7 giờ 15) và lúc đồng hồ chết (8 giờ kém 5) để suy luận có người đã tác động vào máy.
- Vết dầu máy trên bàn: Vết dầu máy tại chỗ ngồi của Sâm là bằng chứng xác thực cho thấy Sâm đã tháo đồng hồ ra để xem hoặc sửa.
- Tính cách, phẩm chất của Kỳ Phát:
- Thông minh, nhạy bén: Có khả năng quan sát tinh tế và tư duy logic, suy luận sắc sảo từ những chi tiết nhỏ.
- Bao dung, nhân hậu: Dù bị thầy giáo phạt oan và mang tiếng xấu, Kỳ Phát không hề oán trách Sâm mà còn cảm thông, thấu hiểu cho hành động vô ý của bạn. Cậu chọn cách giải quyết tế nhị để bảo vệ danh dự cho bạn thay vì tố cáo ngay lập tức.
Tác dụng: Việc sử dụng ngôi kể này giúp người kể chuyện có cái nhìn khách quan, bao quát toàn bộ sự việc và các nhân vật. Nó cho phép người đọc theo dõi được diễn biến tâm lý của cả Sâm và Kỳ Phát, đồng thời tạo nên sự kịch tính, lôi cuốn khi dần dần hé mở các tình tiết phá án mà không bị hạn chế bởi cái nhìn của một nhân vật duy nhất. Câu 5. Bài học rút ra: Câu chuyện dạy chúng ta rằng không nên vội vàng đánh giá sự việc hay con người chỉ qua vẻ bề ngoài hoặc những chứng cứ rời rạc. Một sự thật có thể ẩn chứa những nguyên nhân bất ngờ, như việc Sâm không có ý định ăn cắp mà chỉ vì tò mò và rút rát. Chúng ta cần có cái nhìn đa chiều, điềm tĩnh để phân tích thấu đáo mọi khía cạnh. Đồng thời, sự thấu cảm và lòng bao dung trong cách ứng xử giữa người với người là vô cùng quan trọng, giúp chúng ta giải quyết vấn đề một cách nhân văn nhất thay vì chỉ trích hay kết tội sai lầm.
Câu 2. Nghị luận về việc người trẻ cần cân bằng giữa cái tôi và cái chúng ta (Khoảng 600 chữ). Trong hành trình định vị bản thân của thế kỷ 21, người trẻ thường đứng giữa hai thái cực: khẳng định bản sắc cá nhân duy nhất hoặc hòa tan vào dòng chảy chung của cộng đồng. Có ý kiến cho rằng: Cái tôi làm nên bản sắc, nhưng cái chúng ta làm nên sức mạnh. Câu nói này đã đặt ra một bài toán quan trọng về sự cân bằng mà mỗi người trẻ cần tìm ra lời giải trên con đường trưởng thành. Trước hết, cái tôi chính là cá tính, là những suy nghĩ, quan điểm và năng lực riêng biệt làm nên sự khác biệt giữa cá nhân này với cá nhân khác. Trong một xã hội đa dạng, cái tôi giúp người trẻ không trở thành những bản sao mờ nhạt, thúc đẩy sự sáng tạo và đổi mới. Nếu thiếu đi cái tôi, thế giới sẽ mất đi những ý tưởng đột phá và những sắc màu cá tính rực rỡ. Tuy nhiên, nếu cái tôi quá lớn, nó dễ dẫn đến sự ích kỷ, kiêu ngạo và tách biệt khỏi thế giới xung quanh. Ngược lại, cái chúng ta đại diện cho sự đoàn kết, tinh thần tập thể và sự gắn kết xã hội. Sức mạnh của cái chúng ta nằm ở chỗ nhiều cá nhân cùng nhìn về một hướng, cùng chia sẻ nguồn lực và hỗ trợ lẫn nhau. Thực tế đã chứng minh, không có thành công vĩ đại nào có thể đạt được nếu chỉ dựa vào một cá nhân đơn độc. Cái chúng ta tạo nên một tấm lá chắn vững chắc trước những thử thách lớn lao mà một cái tôi đơn lẻ không thể vượt qua. Vậy tại sao người trẻ cần phải cân bằng hai yếu tố này? Nếu chỉ chú trọng cái tôi, người trẻ dễ rơi vào cái bẫy của sự cô độc và tự phụ. Ngược lại, nếu chỉ biết đến cái chúng ta mà bỏ quên bản sắc, họ sẽ trở nên thụ động, thiếu bản lĩnh và dễ bị lôi kéo bởi đám đông. Sự cân bằng đích thực là khi chúng ta sử dụng bản sắc độc đáo của mình để đóng góp cho lợi ích chung, và ngược lại, mượn sức mạnh của tập thể để nâng tầm giá trị cá nhân. Đối với thế hệ trẻ ngày nay, việc cân bằng này bắt đầu từ việc thấu hiểu chính mình. Bạn cần biết mình là ai, mình mạnh ở đâu nhưng cũng phải học cách lắng nghe và tôn trọng sự khác biệt của người khác. Trong một dự án học tập hay công việc, hãy mạnh dạn đưa ra ý kiến cá nhân (cái tôi) nhưng đồng thời phải biết thỏa hiệp và phối hợp nhịp nhàng với đồng đội (cái chúng ta). Khi cái tôi được đặt đúng chỗ trong cái chúng ta, nó sẽ trở thành một mảnh ghép hoàn hảo tạo nên một bức tranh mạnh mẽ và rực rỡ. Tóm lại, cái tôi và cái chúng ta không bài trừ nhau mà luôn song hành, bổ trợ cho nhau. Người trẻ bản lĩnh là người biết giữ cho ngọn lửa cá tính của mình luôn sáng, nhưng cũng biết cách dùng ngọn lửa đó để sưởi ấm và thắp sáng cho cộng đồng. Chỉ khi tìm được điểm giao thoa giữa bản sắc cá nhân và sức mạnh tập thể, chúng ta mới có thể tạo nên những giá trị bền vững cho chính mình và xã hội.
Ý nghĩa của chi tiết: Đây là bằng chứng đanh thép lật tẩy lời nói dối của Phan Vỹ. Phan Vỹ khai rằng mình đi xuống nhà dưới lấy chai rượu khác, nhưng thực tế chai rượu đó lại nằm trong giỏ đựng giấy ở phòng làm việc của nạn nhân trên lầu (nơi ông Ba Cự đã vứt cuống vé vào trước đó). Chi tiết này chứng minh Phan Vỹ đã có sự chuẩn bị từ trước, dàn dựng kịch bản giả để tạo chứng cứ ngoại phạm về thời gian. Câu 4. Thanh tra Trúc Tâm có phong thái điềm tĩnh, thong thả nhưng vô cùng sắc sảo và tự tin. Ông chủ động kiểm soát tình thế, không vội vàng kết luận mà dẫn dắt mọi người qua từng lập luận, thậm chí dùng thực nghiệm hiện trường (tiếng nổ của pháo) để hung thủ tự lộ diện.
Tác dụng của phong thái này: Giúp thanh tra đánh lạc hướng để hung thủ chủ quan, sau đó tạo ra sự bất ngờ khiến kẻ thủ ác không kịp trở tay. Đồng thời, nó thể hiện uy thế của một người thực thi công lý, có khả năng thấu thị mọi thủ đoạn tinh vi nhất. Câu 5. Hành vi giết chú ruột để chiếm đoạt tài sản của Phan Vỹ là biểu hiện tột cùng của sự tha hóa đạo đức. Khi con người coi trọng tiền bạc hơn tình thân, họ dễ dàng trở nên máu lạnh, đánh mất nhân tính và lương tâm. Lợi ích vật chất nếu không đi kèm với sự lương thiện sẽ biến con người thành nô lệ của lòng tham, dẫn đến những hành động tội ác ghê rợn. Qua đó, tác giả cảnh báo rằng mọi sự gian dối và tội ác dù được che đậy tinh vi đến đâu cuối cùng cũng sẽ bị ánh sáng của công lý phơi bày.