Cao Minh Quân
Giới thiệu về bản thân
b trái thị
trái ổi
Đội mũ bảo hiểm khi tham gia giao thông là hành động thiết thực và cần thiết. Chiếc mũ bảo hiểm đóng vai trò như một "tấm lá chắn" bảo vệ vùng đầu, nơi chứa đựng hệ thần kinh trung ương, khỏi những tổn thương nghiêm trọng khi xảy ra va chạm. Theo thống kê, việc đội mũ bảo hiểm có thể giảm đáng kể nguy cơ tử vong và chấn thương sọ não. Ngoài ra, nó còn giúp tránh bụi bẩn, côn trùng và các tác nhân gây hại từ môi trường. Quan trọng hơn, đội mũ bảo hiểm thể hiện ý thức trách nhiệm của mỗi cá nhân đối với sự an toàn của bản thân và cộng đồng. Hành động nhỏ này góp phần xây dựng văn hóa giao thông văn minh và giảm thiểu gánh nặng cho xã hội. Vì vậy, mỗi khi tham gia giao thông, chúng ta cần nghiêm túc đội mũ bảo hiểm đạt chuẩn và cài quai đúng cách. Đó là cách thể hiện sự tôn trọng cuộc sống và trách nhiệm của mình.
Trong bài thơ "Hành trình của bầy ong", nhà thơ Nguyễn Đức Mậu đã vẽ nên bức tranh tuyệt đẹp về loài ong, không chỉ là một loài côn trùng mà còn là biểu tượng cho sự chăm chỉ, kiên trì và cống hiến không mỏi mệt. Những chú ong nhỏ bé, ngày ngày bay lượn không ngừng nghỉ, "bay qua ban mai, bay qua chiều tối," hút mật từ muôn hoa, không ngại gian khó, mưa nắng, dẫu "nắng vỡ" hay "gió rung". Vẻ đẹp của bầy ong nằm ở sự hy sinh thầm lặng, biến những giọt mật ngọt ngào thành giá trị cho đời, làm đẹp cho hoa lá, cho cuộc sống. Chúng là hiện thân của khát vọng vươn tới những chân trời mới, khám phá thế giới, mang lại sự sống và vẻ đẹp cho vạn vật. Mỗi chuyến đi là một hành trình chinh phục, một bài học về ý chí và lòng dũng cảm. Qua đó, tác giả ca ngợi những phẩm chất cao quý, gửi gắm tình yêu sâu sắc với thiên nhiên, đất nước, để mỗi chúng ta tự suy ngẫm về giá trị của sự cống hiến, vẻ đẹp lao động, và ý nghĩa của hành trình sống đầy ý nghĩa của con người.
Tôi là một cây bàng già, đã đứng sừng sững nơi góc sân trường này hơn mấy mươi mùa lá rụng. Cuộc đời tôi bắt đầu từ một mầm non bé nhỏ, được đặt vào lòng đất mẹ ấm áp. Theo thời gian, nhờ những giọt mưa xuân ngọt lành và ánh nắng rực rỡ, tôi vươn mình lớn dậy, xòe rộng tán lá như một chiếc ô khổng lồ che chở cho biết bao thế hệ học trò. Tôi đã chứng kiến những nụ cười giòn tan, những giọt nước mắt chia tay và cả những dòng chữ khắc vội lên thân mình. Đối với tôi, mỗi nhành cây, kẽ lá đều lưu giữ một mẩu ký ức đẹp đẽ về tuổi thơ. Tôi đã cùng các bạn nhỏ vui đùa dưới tán lá, nghe các em kể những câu chuyện thầm kín và đôi khi cảm nhận được cả những giọt nước mắt buồn tủi. Tôi cũng cảm nhận được sự thay đổi của thời tiết, khi những chiếc lá xanh mơn mởn chuyển mình sang màu vàng rực rỡ rồi đỏ thẫm mỗi độ thu về. Đến mùa đông, tôi trơ trụi cành khẳng khiu, nhưng trong lòng vẫn ấp ủ nhựa sống, chờ xuân sang để đâm chồi nảy lộc. Tôi biết rằng, sứ mệnh của mình là thanh lọc không khí, mang lại bóng mát và là nơi chứng kiến bao kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi học trò. Tôi hy vọng rằng, mình sẽ mãi là người bạn thân thiết của các em, mãi là bóng mát chở che cho tuổi thơ hồn nhiên, trong sáng.
"Totto-chan -cô bé bên cửa sổ" của Kuroyanagi Tetsuko là một tác phẩm văn học thiếu nhi vô cùng đặc biệt, mang đến cho em những rung động sâu sắc về thế giới tuổi thơ trong sáng và phương pháp giáo dục đầy nhân văn. Câu chuyện về cô bé Totto-chan tinh nghịch, hiếu động nhưng lại mang một tâm hồn thật đẹp và khác biệt, đã khiến em cảm thấy vô cùng gần gũi và yêu mến. Em đặc biệt ấn tượng với ngôi trường Tomoe, nơi thầy hiệu trưởng Kobayashi đã tạo ra một môi trường giáo dục đầy sáng tạo và yêu thương. Tại đây, Totto-chan không bị coi là "hư" mà được lắng nghe, được tôn trọng sự khác biệt, được thỏa sức khám phá thế giới qua những lớp học độc đáo trong các toa tàu cũ. Cuốn sách đã giúp em hiểu rằng, mỗi đứa trẻ đều có những nét riêng biệt và đáng quý, và điều quan trọng là người lớn cần biết cách yêu thương, thấu hiểu để giúp các em phát triển một cách tự nhiên và hạnh phúc nhất. Đọc "Totto-chan bên cửa sổ", em cảm thấy như được sống lại những ngày tháng tuổi thơ hồn nhiên, đồng thời nhận ra giá trị của sự thấu cảm và lòng bao dung trong cuộc sống.
Bài thơ "Trước cổng trời" của nhà thơ Nguyễn Đình Ảnh đã vẽ ra trước mắt em một bức tranh thiên nhiên thật đẹp và sống động. Em thấy ngỡ ngàng trước cảnh núi đá cao vút, mở ra một khoảng trời rộng lớn. Mây và gió cứ lượn lờ như đang vui đùa trên nền trời xanh thẳm. Nhìn xa hơn, em thấy bao sắc màu của cỏ hoa rực rỡ và nghe tiếng thác nước reo vang như một bài ca của núi rừng. Dòng suối trong veo soi bóng đàn dê đang thong thả uống nước. Rừng cây xanh mướt trải dài, đẹp như một giấc mơ vậy.Rồi đến những vạt nương lúa chín vàng óng ánh, trông như mật, báo hiệu một mùa màng bội thu. Em còn thấy hình ảnh những người dân Tày, Giáy, Dao đang chăm chỉ làm việc. Họ đi gặt lúa, trồng rau, tìm măng, hái nấm. Những bộ áo chàm đủ màu sắc thấp thoáng giữa nắng chiều, làm cho cảnh vật thêm phần rực rỡ. Dù ở giữa rừng núi hoang sơ, nhưng em cảm thấy nơi đây thật ấm áp và tràn đầy sức sống. Bài thơ đã cho em thấy vẻ đẹp của thiên nhiên và sự chăm chỉ, yêu đời của con người. Bài thơ không chỉ ca ngợi vẻ đẹp thiên nhiên kỳ vĩ mà còn tôn vinh nét đẹp lao động bình dị, đáng quý của con người, khiến em thêm yêu và tự hào về đất nước Việt Nam tươi đẹp.
Bài thơ "Trước cổng trời" của nhà thơ Nguyễn Đình Ảnh đã vẽ ra trước mắt em một bức tranh thiên nhiên thật đẹp và sống động. Em thấy ngỡ ngàng trước cảnh núi đá cao vút, mở ra một khoảng trời rộng lớn. Mây và gió cứ lượn lờ như đang vui đùa trên nền trời xanh thẳm. Nhìn xa hơn, em thấy bao sắc màu của cỏ hoa rực rỡ và nghe tiếng thác nước reo vang như một bài ca của núi rừng. Dòng suối trong veo soi bóng đàn dê đang thong thả uống nước. Rừng cây xanh mướt trải dài, đẹp như một giấc mơ vậy.Rồi đến những vạt nương lúa chín vàng óng ánh, trông như mật, báo hiệu một mùa màng bội thu. Em còn thấy hình ảnh những người dân Tày, Giáy, Dao đang chăm chỉ làm việc. Họ đi gặt lúa, trồng rau, tìm măng, hái nấm. Những bộ áo chàm đủ màu sắc thấp thoáng giữa nắng chiều, làm cho cảnh vật thêm phần rực rỡ. Dù ở giữa rừng núi hoang sơ, nhưng em cảm thấy nơi đây thật ấm áp và tràn đầy sức sống. Bài thơ đã cho em thấy vẻ đẹp của thiên nhiên và sự chăm chỉ, yêu đời của con người. Em rất yêu cảnh đẹp và con người nơi "cổng trời" này.
chị tham khảo nhé
Đọc bài thơ "Trước cổng trời" của nhà thơ Nguyễn Đình Ảnh, em cảm thấy lòng mình dâng trào một niềm xúc động khó tả trước vẻ đẹp của thiên nhiên và con người nơi núi cao. Hình ảnh "cổng trời" hiện ra giữa hai vách đá hùng vĩ, nơi mây trời quấn quýt, như một cánh cửa kỳ ảo mở ra một thế giới vừa thực vừa mộng. Tác giả đã khéo léo vẽ nên một bức tranh thiên nhiên sống động với "bao sắc màu cỏ hoa", "con thác réo ngân nga" và đàn dê thong thả soi mình dưới đáy suối. Nhưng điều làm em rung động nhất chính là sự xuất hiện của con người giữa không gian ấy. Những vạt nương lúa chín vàng, hình ảnh người dân tộc Tày, Giáy, Dao cần cù lao động "nhuộm xanh cả nắng chiều" đã mang đến một hơi ấm, sự no đủ và sức sống cho núi rừng. Bài thơ không chỉ ca ngợi vẻ đẹp thiên nhiên kỳ vĩ mà còn tôn vinh nét đẹp lao động bình dị, đáng quý của con người, khiến em thêm yêu và tự hào về đất nước Việt Nam tươi đẹp.
Cho em gửi
Bài thơ "Trước cổng trời" của nhà thơ Nguyễn Đình Ảnh đã vẽ ra trước mắt em một bức tranh thiên nhiên thật đẹp và sống động. Em thấy ngỡ ngàng trước cảnh núi đá cao vút, mở ra một khoảng trời rộng lớn. Mây và gió cứ lượn lờ như đang vui đùa trên nền trời xanh thẳm. Nhìn xa hơn, em thấy bao sắc màu của cỏ hoa rực rỡ và nghe tiếng thác nước reo vang như một bài ca của núi rừng. Dòng suối trong veo soi bóng đàn dê đang thong thả uống nước. Rừng cây xanh mướt trải dài, đẹp như một giấc mơ vậy.Rồi đến những vạt nương lúa chín vàng óng ánh, trông như mật, báo hiệu một mùa màng bội thu. Em còn thấy hình ảnh những người dân Tày, Giáy, Dao đang chăm chỉ làm việc. Họ đi gặt lúa, trồng rau, tìm măng, hái nấm. Những bộ áo chàm đủ màu sắc thấp thoáng giữa nắng chiều, làm cho cảnh vật thêm phần rực rỡ. Dù ở giữa rừng núi hoang sơ, nhưng em cảm thấy nơi đây thật ấm áp và tràn đầy sức sống. Bài thơ đã cho em thấy vẻ đẹp của thiên nhiên và sự chăm chỉ, yêu đời của con người. Em rất yêu cảnh đẹp và con người nơi "cổng trời" này.