Bùi Thanh Mai
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài thơ “Bến đò ngày mưa” của Anh Thơ để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng về một miền quê nghèo trong ngày mưa lạnh. Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là nỗi buồn man mác trước cảnh vật hiu quạnh và cuộc sống lam lũ của con người nơi bến đò vắng. Qua những hình ảnh như “tre rũ rợi”, “chuối bơ phờ”, “con thuyền đậu trơ vơ”, tác giả đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên ảm đạm, nặng trĩu. Không chỉ có cảnh buồn, con người trong thơ cũng hiện lên nhỏ bé, co ro, thưa thớt giữa mưa gió. Nhịp sống diễn ra chậm chạp, lặng lẽ, càng làm nổi bật sự cô quạnh của không gian. Tuy vậy, ẩn sau bức tranh ấy là tình yêu quê hương tha thiết và sự cảm thông sâu sắc của nhà thơ dành cho những người dân lao động nghèo. Bài thơ không chỉ tả cảnh mưa nơi bến đò mà còn gợi lên trong lòng người đọc nỗi thương, sự sẻ chia và một chút trầm tư về cuộc sống bình dị mà nhọc nhằn nơi thôn quê
Câu 2:
Quê hương luôn giữ một vị trí thiêng liêng và sâu nặng trong trái tim mỗi con người. Đó không chỉ là nơi ta sinh ra và lớn lên, mà còn là cội nguồn nuôi dưỡng tâm hồn, hình thành nhân cách và chắp cánh cho những ước mơ đầu đời. Dù đi đâu, về đâu, quê hương vẫn là điểm tựa bình yên nhất trong cuộc đời mỗi người.
Trước hết, quê hương là nơi lưu giữ những kỉ niệm tuổi thơ trong trẻo và hồn nhiên. Đó có thể là con đường làng quen thuộc, dòng sông mát lành, cánh đồng thẳng cánh cò bay hay mái trường nhỏ bé in dấu bao tiếng cười. Chính những điều bình dị ấy đã nuôi dưỡng tâm hồn ta lớn lên từng ngày. Nhiều nhà thơ đã gửi gắm tình yêu quê hương tha thiết qua từng vần thơ, như Tế Hanh từng viết về làng chài đầy nắng gió với niềm tự hào và thương nhớ khôn nguôi.
Không chỉ là miền kí ức, quê hương còn là nền tảng hình thành nhân cách. Những lời ru của mẹ, sự dạy dỗ của cha, tình làng nghĩa xóm… tất cả đã bồi đắp cho ta những giá trị đạo đức tốt đẹp như lòng nhân ái, sự sẻ chia, tinh thần đoàn kết. Từ mảnh đất quê nhà, mỗi người học được cách yêu thương và sống có trách nhiệm hơn với cộng đồng. Quê hương vì thế trở thành gốc rễ để con người trưởng thành và vững vàng trước sóng gió cuộc đời.
Hơn thế, quê hương còn là nguồn động lực để ta cố gắng vươn lên. Nhiều người con xa xứ mang theo hình bóng quê nhà như một niềm tự hào, một lời nhắc nhở phải sống xứng đáng. Khi thành công, họ hướng về quê hương để cống hiến, xây dựng và góp phần làm cho nơi chôn nhau cắt rốn ngày càng giàu đẹp. Tình yêu quê hương vì thế không chỉ dừng lại ở cảm xúc mà còn thể hiện qua hành động cụ thể.
Tóm lại, quê hương có ý nghĩa vô cùng to lớn đối với cuộc đời mỗi con người. Đó là cội nguồn của yêu thương, là nền tảng của nhân cách và là động lực của khát vọng. Mỗi chúng ta cần biết trân trọng, gìn giữ và góp sức xây dựng quê hương mình ngày một tốt đẹp hơn.
Câu 1:
thể thơ: 8 chữ |
Câu 2:Đề tài: Khung cảnh bến đò ngày mưa.
Câu 3: biện pháp tu từ có trong bài thơ: Nhân hóa, so sánh, liệt kê.
tác dụng của biện pháp tu từ đó:
+ Nhân hóa: Tre rũ rợi ven bờ chen ướt át; Vài quán hàng không khách đứng xo ro;... khiến cho sự vật hiện lên sinh động hơn.
+ So sánh: Ngoài đường lội họa hoằn người đến chợ/ Thúng đội đầu như đội cả trời mưa. Hình ảnh so sánh gợi lên trong tâm tưởng của bạn đọc khung cảnh ảm đạm, tiêu điều trong một ngày mưa ở bến đò.
+ Liệt kê: Chỉ ra những hình ảnh cảnh vật, con người trong ngày mưa tại bến đò, góp phần khắc họa chi tiết khung cảnh ảm đạm, tiêu điều ấy.
Câu 4:
– Những hình ảnh đó gợi cảm nhận về một khung cảnh ảm đạm, hoang vắng, tiêu điều |
Câu 5:
Bức tranh bến đò ngày mưa là một bức tranh vắng lặng, ảm đạm, đơn điệu và tẻ nhạt, ẩn chứa nỗi buồn man mác. Dù bức tranh cảnh vật có bóng dáng của con người nhưng hình ảnh con người đều ít ỏi, dường như chỉ là "một", "họa hoằn" mới xuất hiện; còn khi xuất hiện thì hầu hết con người đều trong trạng thái mệt mỏi, buồn lặng, càng tô đậm thêm sự đơn điệu, ảm đạm của cảnh vật. Như vậy, qua bức tranh này, bài thơ gợi lên nỗi buồn man mác, sự lạnh lẽo, cô đơn trước cuộc sống vắng lặng, tiêu điều nơi đây.
o