Lê Thị Ánh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Thị Ánh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 (khoảng 200 chữ) Bài thơ Bến đò ngày mưa in trong tập Thi nhân Việt Nam gợi lên trong em nhiều cảm xúc lắng đọng về một miền quê nghèo trong mưa. Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là nỗi buồn man mác, hiu quạnh trước cảnh vật và con người nơi bến đò vắng lặng. Mưa phủ kín không gian, từ “tre rũ rợi”, “chuối bơ phờ” đến “con thuyền đậu trơ vơ”, tất cả như thấm đẫm một nỗi buồn thầm lặng. Chủ đề bài thơ không chỉ dừng lại ở việc tả cảnh mà còn thể hiện sự cảm thông sâu sắc với cuộc sống lam lũ, quạnh quẽ của người dân quê. Những hình ảnh “bác lái ghé buồm hút điếu”, “bà hàng sù sụ ho” hay người đi chợ “đội cả trời mưa” khiến em cảm nhận rõ sự nhọc nhằn, cơ cực. Qua bức tranh thiên nhiên và sinh hoạt ấy, tác giả bộc lộ tấm lòng yêu thương, gắn bó với quê hương, đồng thời gợi trong lòng người đọc một nỗi buồn dịu nhẹ mà thấm thía về cuộc đời. Câu 2 (khoảng 400 chữ) Quê hương là hai tiếng thiêng liêng in sâu trong trái tim mỗi con người. Dù đi đâu, về đâu, quê hương vẫn là nơi khởi nguồn của sự sống, là chiếc nôi nuôi dưỡng tâm hồn và nhân cách mỗi chúng ta. Trước hết, quê hương là nơi ta cất tiếng khóc chào đời, là vòng tay yêu thương của gia đình, là những tháng ngày tuổi thơ hồn nhiên, trong trẻo. Những con đường làng, cánh đồng lúa, dòng sông, mái trường… đã góp phần hình thành ký ức và bồi đắp tâm hồn. Chính từ mảnh đất ấy, ta học được cách yêu thương, sẻ chia và biết trân trọng những điều giản dị. Quê hương vì thế trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc, nâng đỡ con người trong những lúc khó khăn, mệt mỏi. Không chỉ vậy, quê hương còn là cội nguồn của truyền thống văn hóa, lịch sử và bản sắc dân tộc. Mỗi vùng đất đều mang trong mình những phong tục, tập quán, những giá trị tốt đẹp được lưu truyền qua nhiều thế hệ. Khi trưởng thành, dù đi học tập hay làm việc ở phương xa, con người vẫn luôn hướng về quê nhà như một nơi để trở về, để tìm lại sự bình yên và chính mình. Nhiều người thành đạt vẫn mong muốn đóng góp, xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp hơn – đó chính là biểu hiện của lòng biết ơn và trách nhiệm. Tuy nhiên, yêu quê hương không chỉ là nỗi nhớ hay lời nói suông mà cần được thể hiện bằng hành động cụ thể: học tập tốt, sống có ích, gìn giữ và phát huy những giá trị truyền thống tốt đẹp. Khi mỗi người biết trân trọng nguồn cội, xã hội sẽ trở nên gắn kết và bền vững hơn. Tóm lại, quê hương có ý nghĩa vô cùng to lớn đối với cuộc đời mỗi con người. Đó là nơi bắt đầu của sự sống, là điểm tựa của tâm hồn và là nguồn sức mạnh giúp ta vững bước trên hành trình phía trước.

Câu 1. Bài thơ được viết theo thể thơ tám chữ. Câu 2. Đề tài của bài thơ là cảnh bến đò ngày mưa ở làng quê, qua đó khắc họa cuộc sống nghèo khó, vắng vẻ và buồn tẻ nơi thôn quê. Câu 3. Biện pháp tu từ em ấn tượng là nhân hóa trong các câu: “Tre rũ rợi…”, “Chuối bơ phờ…”. Tác giả đã gán cho cây tre, cây chuối những trạng thái của con người (“rũ rợi”, “bơ phờ”), làm cho cảnh vật trở nên có hồn. Qua đó, bức tranh thiên nhiên không chỉ ướt át, tiêu điều mà còn thấm đẫm nỗi buồn, gợi cảm giác mệt mỏi, hiu quạnh như chính tâm trạng con người trong mưa. Câu 4. Bức tranh bến đò ngày mưa được miêu tả qua các hình ảnh: Tre rũ rợi, chuối bơ phờ Dòng sông trôi rào rạt Con thuyền đậu trơ vơ Vài quán hàng đứng xo ro Bác lái đò hút điếu, bà hàng ho sù sụ Người đi chợ “đội cả trời mưa” Những hình ảnh đó gợi lên một không gian lạnh lẽo, vắng vẻ, tiêu điều; cuộc sống nghèo khó, thưa thớt và đầy nhọc nhằn. Câu 5. Qua bức tranh bến đò ngày mưa, bài thơ gợi lên tâm trạng buồn bã, cô đơn, lặng lẽ. Đồng thời, ẩn sau đó là sự cảm thông, xót xa của tác giả trước cuộc sống lam lũ, hiu hắt của người dân quê trong những ngày mưa gió.