Thái Thuỳ Dung
Giới thiệu về bản thân
5,333....
- a: Câu nói của chú bé: "Ông về tâu với vua, đúc cho ta một con ngựa bằng sắt, làm cho ta một bộ quần áo giáp bằng sắt, và rèn cho ta một cái roi cũng bằng sắt, ta nguyện phá tan lũ giặc này."
- Thể hiện lòng yêu nước mãnh liệt và ý thức trách nhiệm bảo vệ quê hương của nhân dân ta khi có giặc ngoại xâm.
- Sự biến đổi từ một đứa trẻ không biết nói, không biết cười thành người anh hùng đòi vũ khí để đánh giặc cho thấy sức mạnh tiềm tàng, phi thường của người Việt, chỉ chờ thời cơ là bùng cháy.
- Các vật dụng bằng sắt (ngựa sắt, giáp sắt, roi sắt) tượng trưng cho sự chuẩn bị chu đáo, vũ khí hiện đại và sức mạnh kiên cường, bất khuất của dân tộc trong cuộc chiến chống giặc ngoại xâm.
- b: Bà con hàng xóm vui lòng gom góp gạo thóc để nuôi chú bé:
- Thể hiện tinh thần đoàn kết, đồng lòng của toàn dân trong công cuộc chống giặc.
- Cho thấy sức mạnh của nhân dân không chỉ ở việc trực tiếp chiến đấu mà còn ở sự hậu thuẫn vững chắc, đóng góp công sức, của cải để nuôi dưỡng và tạo điều kiện cho người anh hùng đánh giặc.
- Gióng lớn lên bằng cơm gạo và tình thương của nhân dân, qua đó nhấn mạnh rằng người anh hùng ra đời từ chính cộng đồng, từ nhân dân.
- c: Chú bé vươn vai trở thành một tráng sĩ oai phong lẫm liệt:
- Là chi tiết thần kì, thể hiện sự lớn mạnh phi thường, nhanh chóng để đáp ứng yêu cầu cấp bách của lịch sử: cứu nước.
- Tượng trưng cho sự trưởng thành vượt bậc của cả dân tộc khi đối mặt với hiểm họa xâm lăng. Sức mạnh của dân tộc được nhân lên gấp bội khi cần bảo vệ Tổ quốc.
- Gióng càng ăn càng lớn, "vươn vai" một cái đã trở thành tráng sĩ, nhấn mạnh sức mạnh thể chất và tinh thần to lớn, có thể sánh ngang trời đất của người anh hùng.
- d: Ngựa sắt phun ra lửa, roi sắt quất giặc chết như nhả rạ và những cụm tre cạnh đường quật giặc tan vỡ:
- Nhấn mạnh sức mạnh phi thường của người anh hùng và vũ khí thần kì. Ngọn lửa từ ngựa sắt và roi sắt tượng trưng cho sự trừng phạt mãnh liệt, thiêu cháy mọi kẻ thù xâm lược.
- Chi tiết nhổ tre đánh giặc thể hiện sự linh hoạt, sáng tạo của nhân dân trong chiến đấu. Khi vũ khí hết, người anh hùng sẵn sàng dùng mọi thứ sẵn có để chống giặc (biến mọi vật bình thường thành vũ khí).
- Tre là hình ảnh quen thuộc của làng quê Việt Nam, chi tiết này khẳng định sự đồng lòng của thiên nhiên, đất đai cũng tham gia vào cuộc chiến chính nghĩa của dân tộc.
- e: Tráng sĩ đánh giặc xong, cởi giáp sắt bỏ lại và bay thẳng lên trời:
- Thể hiện tinh thần vô tư, không màng danh lợi của người anh hùng. Sau khi hoàn thành sứ mệnh cứu nước, Gióng không ở lại nhận công lao hay làm vua, mà trở về cõi tiên.
- Nhấn mạnh tính chất thần thoại, siêu nhiên của người anh hùng. Gióng là vị thần được cử xuống giúp dân, giúp nước.
- Chi tiết để lại giáp sắt ở núi Sóc Sơn giải thích cho địa danh và truyền thuyết, đồng thời thể hiện sự thanh thản, nhẹ nhõm sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Gióng sống mãi trong tâm thức người Việt như một biểu tượng của lòng yêu nước và sự hi sinh cao cả.
17770350
Chào em, câu hỏi vũ trụ có vô tận không là một câu hỏi lớn và thú vị, khoa học hiện đại vẫn đang nghiên cứu, nhưng có hai cách hiểu chính: về Vũ trụ quan sát được (Observable Universe) thì có giới hạn và đang mở rộng, còn về Toàn bộ Vũ trụ (The Universe as a whole) thì chưa có câu trả lời cuối cùng, có thể nó vô tận hoặc có thể có "đa vũ trụ" với nhiều khả năng khác nhau.
B
Tôi rất may mắn khi được đầu thai vào gia đình ông bà. Tôi luôn xem ông bà là cha, là mẹ của tôi. Nhưng không quên rằng, sứ mệnh của tôi là giải cứu đất nước khỏi giặc ngoại xâm. Và cái ngày định mệnh ấy, tôi lớn nhanh như thổi. Khoác trên mình bộ áo giáp, cầm trên tay roi sắt và ngồi trên yên ngựa sắt, Tôi hiện lên trước con mắt biết bao nhiêu người đang trố mắt ra ngạc nhiên. Bỗng, người mẹ bấy lâu của tôi đến bên ngựa và tôi. Mẹ đặt nhẹ bàn tay của mình lên vai tôi, mắt đã ươn ướt:" Con của mẹ, cố lên nhé, con luôn là con của mẹ." Tôi thật sự chẳng thể nói gì hơn là phải mạnh mẽ hơn nữa. Điều quan trọng bây giờ là đất nước đang lâm nguy, tôi phải đi. Đến bây giờ, tôi đã trở về thiên đình- nơi êm ấm và hạnh phúc, nhưng tôi vẫn không thể quên hình ảnh mẹ lúc đó, nước mắt chan chứa, những giọt lệ rơi dài trên đôi má đã gầy nhom. Chắc có lẽ, tôi thắng giặc Ân cũng chính là nhờ vào động lực mẹ dành cho.
Mười mấy tuổi, tôi đã từng xem nhiều lễ hội trong làng. Hằng năm, cứ vào mùa xuân, bố tôi thường dẫn tôi đến chò sân đình, ở đố, đôi mắt trẻ thơ của tôi cứ ngây ra trước bao cảnh sắc. Nhưng suốt đời tôi vẫn không thể nào quên được cảnh làng tôi tiễn đưa cậu bé Gióng lên đường đi đánh giặc Ân, cứu nước.
Đó là vào một buổi sáng trời không mưa cũng không nắng. Có lẽ trời đất cũng rầu lòng trước cảnh vó ngựa kẻ thù đang giày xéo lên Tổ quốc mình.
Mới sớm tinh mơ, con đường làng hẹp đầy vết chân trâu đã lũ lượt người Người đâu mà lắm thế! Tôi có cảm tưởng cả nước Vàn Lang của Vua Hùng đang đổ dồn về đồng đất làng tôi. Không còn nhận ra gương mặt con đường làng quen thuộc nữa. Nó đã trở thành một dòng suối người, chảy như thác đổ.
Còn ngoài đình làng thì khỏi phải nói, chật như nêm cối. Ai cùng muốn chen vào giữa sân. Hơn hai chục anh trai làng lực lưỡng đang nắm tay nhau làm thành một vòng rào, cố giữ không cho mọi người tràn lên mảnh sân gạch giờ trở nên quá bé nhỏ so với cái vóc dáng khổng lồ của con ngựa sắt.
Các cụ bô lão đang sửa soạn lễ tế trời đất, cao lớn là thế, mà chỉ mới đứng ngang bụng ngựa. Nhờ nhanh nhẹn, tôi đã len lỏi vào sát bên trong, do vậy có thể nhìn kĩ được con ngựa thần kì này. Bờm ngựa dựng đứng lên như một hàng chông sắt. Thỉnh thoảng ngựa vẫy đuôi. Tôi hình dung cái đuôi ấy chi cần quệt vào thằng giặc nào là thằng ây đủ chết mất ngáp. Ngựa lại còn dậm chân, làm gạch sân đình vốn nung rất chín, cũng nát thành cám.
Con ngựa sắt đã hùng vĩ, phi thường, chủ của nó càng hừng vĩ, phi thường hơn! Làm sao có thể tưởng tượng được một cậu bé kém tôi cả chục tuổi, cách đây mấy tháng còn nằm toong gióng treo, chưa biết đi, chưa biết nói, giờ đã trở nên một tráng sĩ oai phong lẫm liệt trong bộ giáp sắt, đầu đội mũ sắt, tay cầm roi cũng bằng sắt!
Đã đến giờ tế lễ. Mọi người im lặng. Không khí trang nghiêm hẳn. Hồn thiêng sông núi đang chứng giám giờ phút lịch sử này. Chỉ một lát nữa thôi, cậu bé Gióng làng tôi sẽ lên đường ra chiến trường. Gióng dắt ngựa đứng trước sân đình, sau lưng cụ già cao niên nhất làng và vị sứ giả của vua Hùng. Khi hai cụ mỗi người một bó hương rõ to, cháy rực, tiến thẳng đến bàn thờ Tổ quốc thì Gióng và ngựa sắt đều cúi đầu. Cả làng nín thở. Nhiều bà mẹ khóc. Gióng lại dắt ngựa hướng ra cổng làng.
Lúc ấy tôi bỗng thấy mẹ Gióng, với tà áo nâu và tấm lưng còng như mọi bà mẹ quê tôi, lao về phía Gióng. Gióng vội quỳ xuống và cúi gập người ôm lấy mẹ. Gióng hôn lên mái tóc mẹ giờ đã pha nhiều sợi bạc, rồi đặt cây roi sắt dưới đất, lấy tay lau nước mắt cho mẹ. Tôi ngước nhìn Gióng và thấy trên má Gióng ươn ướt vài giọt nước mắt. Con ngựa sắt ngoảnh cổ sang một bên, không nhìn cảnh chia tay của mẹ con Gióng. Dường như nó sợ xúc động…
Tiếng phèng la vang liên hồi. Gióng hôn mẹ lần cuối rồi cầm roi sắt đứng lên. Cụ già cao niên nhất làng và sứ giả Vua Hùng đi trước, về phía cổng làng. Đám đông dạt ra như sóng rẽ. Gióng dắt ngựa sắt đi tiếp sau. Các bà cụ đìu mẹ Gióng đi theo. Cả làng đi theo. Không nhận ra gương mặt con đường làng quen thuộc nữa. Nó lại trở thành một dòng suối người, chảy như thác đổ.
Cổng làng hiện rõ trong tầm mắt. Gióng bước lên lưng ngựa, quay lại chào cả làng rồi vung roi, giật cương, chân thúc vào mình ngựa, ngựa sắt hi vang trời, vẫy mạnh đuôi, phi nước đại, nhanh như một mùi tên bắn.
Gióng và ngựa sắt đã mất hút ở phía chân trời mà mọi người vẫn còn sững sờ như tỉnh như say. Đến lúc ấy, cả làng mới thôi không theo người ra trận, cả làng bắt đầu hướng mắt về một người khác: mẹ Gióng. Hình như ai cũng nghĩ rằng giá không có người mẹ này thì làm sao có được người con anh hùng như Gióng kia.
Và bầu trời như cơ hồ hửng nắng.
Tao
Bệnh Hunter (Mucopolysaccharidosis II - MPS II) là bệnh di truyền lặn liên kết nhiễm sắc thể X, biểu hiện ở nam giới, và sơ đồ phả hệ sẽ thể hiện các biểu tượng quen thuộc (hình vuông cho nam, hình tròn cho nữ, gạch nối cho kết hôn, dọc cho thế hệ) với các cá thể bị bệnh được tô màu/tô đậm, cho thấy bệnh lặn qua người mang gen không biểu hiện ở mẹ, em trai mẹ, và người chị của bé trai 4 tuổi, đặc biệt việc bé trai 4 tuổi bị bệnh trong khi cha mẹ bình thường và có anh chị em gái bình thường đã xác định được đây là kiểu di truyền lặn, có thể liên kết X vì biểu hiện chủ yếu ở nam giới và có thể do người mẹ mang gen truyền lại.
là tuổi Mai hiện nay,
Bcap B𝐵là tuổi bố hiện nay. Bốn năm trước, tuổi bố là
B−4cap B minus 4𝐵−4, tuổi Mai là
M−4cap M minus 4𝑀−4. Sau 3 năm nữa, tuổi bố là
B+3cap B plus 3𝐵+3, tuổi Mai là
M+3cap M plus 3𝑀+3. Từ đó ta có hai phương trình:
B−4=5(M−4)cap B minus 4 equals 5 open paren cap M minus 4 close paren𝐵−4=5(𝑀−4)và
B+3=3(M+3)cap B plus 3 equals 3 open paren cap M plus 3 close paren𝐵+3=3(𝑀+3). Giải hệ phương trình này, ta tìm được tuổi bố và tuổi Mai hiện nay.