Nezuko Kamado

Giới thiệu về bản thân

idk
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Người bình thường chạy nhanh bằng một phần hai mươi bảy chiếc máy bay.


@Nguyễn Thị Thương Hoài

cô ơi, ở 1 số nơi hình như vẫn còn huyện đó ạ, hoặc là chỗ bạn ấy chưa boe đơn vị này ấy cô

Trong cuộc sống, ai cũng có những kỷ niệm vui vẻ và cả những trải nghiệm buồn. Với em, một trong những trải nghiệm buồn nhất chính là lần em bị điểm kém trong bài kiểm tra Toán.

Hôm ấy, em bước vào lớp với tâm trạng hồi hộp. Khi cô giáo phát bài, nhìn thấy con số đỏ chói trên trang giấy, lòng em như thắt lại. Em đã không tin vào mắt mình, bởi trước đó em nghĩ mình làm bài khá tốt. Nhưng sự thật là em đã chủ quan, không kiểm tra kỹ, dẫn đến nhiều lỗi sai đáng tiếc. Nhìn bạn bè vui vẻ khoe điểm cao, em chỉ biết cúi mặt xuống bàn, cảm giác xấu hổ và buồn bã tràn ngập trong lòng.

Chiều hôm đó, em về nhà mà chẳng muốn nói chuyện với ai. Mẹ thấy em buồn liền nhẹ nhàng hỏi han. Khi em kể lại, mẹ không trách mắng mà chỉ khuyên: “Thất bại là bài học để con trưởng thành. Quan trọng là con biết rút kinh nghiệm và cố gắng hơn.” Nghe mẹ nói, em thấy lòng nhẹ nhõm hơn, nhưng nỗi buồn vẫn còn đó như một lời nhắc nhở.

Từ trải nghiệm buồn ấy, em hiểu rằng sự chủ quan sẽ dẫn đến hậu quả không mong muốn. Em đã tự hứa với bản thân phải chăm chỉ hơn, cẩn thận hơn trong học tập. Dù đó là một kỷ niệm buồn, nhưng nó giúp em trưởng thành và biết quý trọng những nỗ lực của mình.

Bài văn: Non nước quê hương

Quê hương – hai tiếng thân thương mà mỗi khi nhắc đến, lòng ta lại dâng trào bao cảm xúc. Đó là nơi ta cất tiếng khóc chào đời, nơi ta lớn lên trong vòng tay yêu thương của cha mẹ, và cũng là nơi lưu giữ những kỷ niệm tuổi thơ trong trẻo, hồn nhiên.

Quê hương tôi đẹp như một bức tranh thủy mặc. Những ngọn núi xanh thẫm đứng sừng sững, ôm lấy làng quê nhỏ bé. Con sông quê hiền hòa chảy quanh, soi bóng tre làng rì rào trong gió. Mỗi buổi sáng, khi mặt trời vừa ló rạng, ánh nắng vàng trải dài trên cánh đồng lúa mênh mông, hương lúa chín thơm ngát khiến lòng người thêm yêu cuộc sống. Tiếng chim hót líu lo, tiếng trẻ thơ nô đùa, tất cả hòa quyện thành bản nhạc đồng quê êm đềm.

Quê hương không chỉ đẹp ở cảnh sắc mà còn đẹp ở tình người. Những buổi chiều, bà con xóm làng cùng nhau ra đồng, vừa làm vừa trò chuyện rộn ràng. Khi mùa gặt đến, cả làng lại chung tay giúp nhau, nụ cười rạng rỡ trên gương mặt lấm lem bùn đất. Chính sự gắn bó, sẻ chia ấy đã làm nên nét đẹp giản dị mà sâu lắng của quê hương.

Non nước quê hương là nguồn cội, là điểm tựa tinh thần cho mỗi người. Dù đi đâu, làm gì, hình ảnh dòng sông, lũy tre, cánh đồng lúa vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí, nhắc nhở ta về nơi chôn nhau cắt rốn. Yêu quê hương cũng chính là yêu những giá trị truyền thống, yêu đất nước, và có trách nhiệm giữ gìn, xây dựng để quê hương ngày càng giàu đẹp.

đc đấy, tôi ghen tị vs bn, tôi dốt toán lắm

tưởng tan rã rồi chứ