ĐINH NHẬT LINH
Giới thiệu về bản thân
Câu1:Lão Goriot là hình tượng tiêu biểu cho người cha yêu thương con một cách mù quáng, hy sinh tất cả vì con nhưng cuối cùng lại nhận về sự bạc bẽo, vô tâm. Ở những phút cuối đời, lão vẫn đau đáu mong muốn được gặp các con gái, dù trước đó đã từng nguyền rủa, oán trách chúng vì sự lạnh nhạt, thờ ơ. Điều đó cho thấy tình yêu của lão dành cho con là vô điều kiện, dù bị tổn thương đến đâu, lão cũng không thể dứt bỏ được tình phụ tử thiêng liêng ấy. Lão Goriot hiện lên vừa đáng thương lại vừa đáng trách. Đáng thương vì cả đời chỉ biết hy sinh, cống hiến mà quên đi hạnh phúc bản thân; đáng trách vì đã quá mù quáng, nuông chiều các con để rồi tự đẩy mình vào bi kịch đau đớn. Thông qua hình ảnh lão Goriot, tác giả muốn tố cáo sự suy thoái đạo đức trong xã hội tư sản Pháp và gửi gắm thông điệp sâu sắc về giá trị của tình cảm gia đình, đặc biệt là lòng hiếu thảo của con cái đối với cha mẹ.
câu 2:
Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) trình bày suy nghĩ của em về sự xa cách giữa cha mẹ và con cái trong xã hội hiện đại:
Trong cuộc sống hiện đại, khi guồng quay của công việc và những lo toan cá nhân ngày càng trở nên áp lực, tình cảm gia đình – đặc biệt là mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái – dần xuất hiện những khoảng cách đáng buồn. Sự xa cách ấy không chỉ thể hiện qua không gian, thời gian mà còn đến từ tâm lý, tình cảm và sự thờ ơ vô hình.
Ngày nay, nhiều người mải mê với công việc, học hành hay các mối quan hệ xã hội mà quên đi việc dành thời gian bên cha mẹ. Những bữa cơm chung dần trở nên vội vã, những cuộc trò chuyện thưa dần và thậm chí có những đứa con xem việc hỏi han, quan tâm cha mẹ là điều xa xỉ. Ngược lại, nhiều bậc phụ huynh cũng vì áp lực cơm áo gạo tiền mà ít khi lắng nghe, thấu hiểu tâm tư của con cái, khiến cho khoảng cách thế hệ ngày một lớn hơn. Sự xa cách này chính là "khoảng trống" của yêu thương bị bỏ quên trong chính mái nhà của mình.
Hậu quả của sự xa cách đó là những nỗi cô đơn âm thầm của cha mẹ khi về già và cả sự lạnh lẽo trong tâm hồn của những đứa trẻ khi không còn cảm nhận được hơi ấm gia đình. Đó cũng là lý do vì sao ngày càng có nhiều người trẻ cảm thấy lạc lõng ngay trong chính tổ ấm của mình, còn người già lại sống trong buồn tủi, cô đơn.
Làm sao để thu hẹp khoảng cách ấy? Trước hết, mỗi người cần học cách yêu thương và sẻ chia nhiều hơn. Con cái hãy dành thời gian quan tâm, hỏi han, bớt dần sự phụ thuộc vào công nghệ để trở về với những cuộc trò chuyện ấm áp cùng cha
Câu 1: ngôi kể thứ 3 ,
Câu 2.
Đề tài của văn bản trên là bi kịch số phận của người cha hết lòng vì con nhưng bị con cái ruồng bỏ, vô ơn trong xã hội tư sản Pháp đầu thế kỉ XIX.
Câu 3.
Lời nói của lão Goriot khiến em cảm nhận được nỗi đau đớn tột cùng của một người cha yêu thương con vô điều kiện nhưng lại phải chết trong cô đơn, khát khao nhỏ bé là được gặp các con cũng không thể thành hiện thực. Câu nói ấy cũng khiến em suy ngẫm rằng cha mẹ luôn hy sinh tất cả vì con cái, vì vậy bổn phận của người làm con là phải hiếu thảo, quan tâm, trân trọng và yêu thương cha mẹ khi còn có thể.
Câu 4.
Lão Goriot khao khát được gặp các con ngay sau khi nguyền rủa, mắng chửi chúng vì:
– Tình yêu thương con của lão quá lớn, dù bị các con đối xử tệ bạc, vô ơn, trong lòng vẫn không thể ghét bỏ.
– Lời nguyền rủa kia chỉ là sự uất ức, đau khổ nhất thời, nhưng khao khát được gặp con, nhìn thấy con vẫn là điều quan trọng nhất với lão lúc hấp hối.
– Điều lão mong muốn nhất trước khi chết chính là được gặp mặt các con lần cuối, dù chỉ để nhìn thấy hay chạm vào tay áo của chúng.
Câu 5.
Tình cảnh lúc cuối đời của lão Goriot thật bi thương, cô đơn và bất hạnh:
– Lão chết trong cảnh nghèo túng, bệnh tật, không một người thân ruột thịt bên cạnh.
– Hai người con gái mà lão yêu thương nhất đã bỏ rơi lão, để lão ra đi trong tuyệt vọng và khắc khoải được gặp lại chúng.
– Lão đã dành trọn cả cuộc đời, tiền bạc, sức lực để lo cho các con nhưng cuối cùng lại nhận lại sự vô tâm, bạc bẽo, phải chết trong tủi nhục, cô đơn nơi xó nhà trọ nghèo.
– Đây là bi kịch đau đớn của tình phụ tử trong xã hội đồng tiền ngự trị, con người bị tha hóa vì lợi ích cá nhân.