Trịnh Bảo An
Giới thiệu về bản thân
“Lá lành đùm lá rách” là một trong những truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam, thể hiện tinh thần đoàn kết, tương thân tương ái và sự sẻ chia giúp đỡ lẫn nhau trong cuộc sống. Truyền thống này đã tồn tại từ bao đời nay, góp phần làm nên bản sắc văn hóa của người Việt. Vậy vì sao chúng ta cần gìn giữ và phát huy truyền thống này trong xã hội hiện đại ngày nay?
Trước hết, việc giữ gìn truyền thống “Lá lành đùm lá rách” là cách để khẳng định và phát huy tinh thần đoàn kết, tương trợ trong cộng đồng. Trong lịch sử, khi đất nước đối mặt với những khó khăn, hoạn nạn, tinh thần “lá lành đùm lá rách” đã giúp người dân Việt Nam vượt qua nhiều thử thách. Chúng ta có thể thấy rõ điều này qua những cuộc chiến tranh, thiên tai hay dịch bệnh, trong đó tinh thần đoàn kết, sẻ chia đã giúp dân tộc ta vững vàng chiến thắng mọi khó khăn. Ví dụ, trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, nhân dân ta không chỉ chiến đấu để bảo vệ độc lập, tự do mà còn luôn hỗ trợ nhau, chia sẻ từ những miếng ăn, nơi ở cho đến những khẩu súng. Chính tinh thần đoàn kết ấy đã tạo nên sức mạnh vô hình giúp chúng ta vượt qua mọi khó khăn.
Hơn nữa, trong xã hội hiện đại, khi mà các giá trị vật chất ngày càng được chú trọng, thì tinh thần “lá lành đùm lá rách” càng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Cuộc sống ngày càng phát triển, nhưng cũng đồng thời xuất hiện nhiều vấn đề xã hội như nghèo đói, bất công và các mảnh đời kém may mắn. Chính vì vậy, những hành động chia sẻ, giúp đỡ những người gặp khó khăn sẽ không chỉ giúp họ vượt qua những thử thách mà còn tạo ra một xã hội nhân văn, giàu lòng yêu thương. Đặc biệt, trong thời đại công nghệ và toàn cầu hóa, những giá trị tinh thần càng cần phải được gìn giữ và phát huy, để con người không trở nên lạnh nhạt và thờ ơ với những vấn đề của xã hội.
Ngoài ra, việc giữ gìn truyền thống “Lá lành đùm lá rách” còn giúp chúng ta nuôi dưỡng tình cảm gia đình, cộng đồng và xã hội. Đó là những hành động cụ thể trong cuộc sống hằng ngày như giúp đỡ người nghèo, thăm nom người bệnh, bảo vệ trẻ em mồ côi, hay những hành động tình nguyện trong các phong trào xã hội. Mỗi khi một ai đó gặp khó khăn, nếu chúng ta chung tay giúp đỡ, dù là một hành động nhỏ cũng đủ để họ cảm nhận được tình yêu thương, sự quan tâm và giá trị của lòng nhân ái trong xã hội. Khi chúng ta làm vậy, không chỉ giúp đỡ được những người yếu thế mà còn góp phần nâng cao ý thức cộng đồng, khơi dậy tình cảm tốt đẹp trong mỗi con người.
Hơn nữa, truyền thống này còn có ý nghĩa sâu sắc trong việc xây dựng mối quan hệ giữa các thế hệ. Câu chuyện về sự sẻ chia giữa ông bà, cha mẹ và con cái sẽ là bài học quý báu cho các thế hệ sau. Khi những người trẻ hiểu và thực hành “Lá lành đùm lá rách”, họ sẽ tiếp tục duy trì và truyền lại những giá trị nhân văn này cho con cháu, giúp xã hội luôn duy trì sự ấm áp và tình thương giữa con người với con người.
Cuối cùng, giữ gìn truyền thống này còn là một phần trong việc bảo vệ và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc. Trong bối cảnh hội nhập quốc tế, nhiều giá trị văn hóa phương Tây có thể ảnh hưởng đến xã hội ta. Nhưng nếu chúng ta không giữ gìn những truyền thống tốt đẹp như “Lá lành đùm lá rách”, thì những giá trị này sẽ dần bị mai một, làm mất đi những nét đẹp trong văn hóa dân tộc. Chính vì vậy, mỗi người trong chúng ta cần phải ý thức được trách nhiệm gìn giữ và phát huy truyền thống này để tạo ra một xã hội công bằng, bác ái và nhân văn.
Tóm lại, truyền thống “Lá lành đùm lá rách” không chỉ là một giá trị văn hóa truyền thống mà còn là một thông điệp sâu sắc về tình người, sự sẻ chia và đoàn kết trong cộng đồng. Việc giữ gìn và phát huy truyền thống này trong xã hội hiện đại là vô cùng cần thiết để xây dựng một xã hội tốt đẹp, nhân ái và đầy tình yêu thương. Chỉ khi chúng ta chung tay giúp đỡ lẫn nhau, xã hội mới thực sự phát triển bền vững và mọi người đều có thể sống trong một môi trường đầy tình cảm và sự quan tâm.
Câu 1. Văn bản trên có sự kết hợp giữa phương thức biểu cảm và những phương thức bổ trợ là:
• Miêu tả (miêu tả chi tiết hình ảnh, hương vị của phở, khung cảnh ăn phở…)
• Tự sự (kể lại những trải nghiệm, kỷ niệm về việc ăn phở, không khí Tết…)
• Nghị luận (đưa ra nhận định, đánh giá về cái đẹp, cái tinh túy trong văn hóa ăn phở…)
Câu 2. Chủ đề của văn bản:
Ca ngợi món phở như một biểu tượng tinh túy trong ẩm thực và văn hóa Việt Nam, đồng thời thể hiện tình cảm sâu sắc của tác giả với món ăn gắn bó thân thuộc trong đời sống và ký ức.
Câu 3. Xác định 01 phép liên kết trong mỗi đoạn:
a.
Phép lặp từ ngữ: “thịt chín” được lặp lại để liên kết câu.
• Ví dụ: “Thịt chín thơm hơn thịt tái…” → “mùi thơm miếng thịt chín…” → “…miếng thịt chín đẹp hơn…”
b.
Phép thế: “việc ấy” thay thế cho hành động “thái sẵn thịt chín, thái cứ vụn ra không thành hình thù gì cả…”
• Ví dụ: “Có thể việc ấy không hề gì…”
Câu 4.
Nhận xét về cái tôi của tác giả trong đoạn văn:
Cái tôi của tác giả thể hiện ở sự nhạy cảm, tinh tế và đầy chất thơ, có tình cảm sâu nặng với văn hóa ẩm thực dân tộc. Tác giả quan sát tỉ mỉ, cảm nhận bằng cả trái tim và thể hiện một phong cách gắn bó với đời sống bình dị, giản đơn nhưng đậm tính nhân văn và nghệ sĩ.
Câu 5.
Một số câu văn bộc lộ cảm xúc của tác giả:
• “Tôi cho không gì nên thơ bằng cái hình ảnh một bếp lửa hàng phở…” → thể hiện sự xúc động, trân trọng với hình ảnh thân thuộc, gợi nhiều cảm xúc.
• “vai rụt xuống một tí, người nhún nhẩy như trẻ em đang thú đời.” → so sánh giàu hình ảnh, thể hiện sự yêu đời, hồn nhiên.
• “…vẫn rất đông người tình cờ mừng tuổi nhau ở những hiệu phở…” → cho thấy tình cảm thân mật, gần gũi, đầy không khí ngày Tết.
Câu 6.
Đoạn văn mẫu (5–7 câu):
Tuổi thơ em gắn liền với những buổi chiều hè được thả diều cùng lũ bạn trên cánh đồng quê. Gió thổi nhẹ, diều bay cao, tiếng cười vang khắp ruộng đồng là âm thanh không bao giờ quên. Những buổi đi bắt cua, bắt cá dưới mương, dù chân tay lấm lem bùn đất nhưng lại ngập tràn niềm vui. Em nhớ cả mùi rơm mới, tiếng mẹ gọi về ăn cơm và ánh hoàng hôn phủ vàng cả xóm nhỏ. Đó là những ký ức trong trẻo, mộc mạc nhưng mãi là một phần không thể thiếu trong tâm hồn em.