NGUYỄN HỒNG NHUNG
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Sống một cách ý nghĩa không phải là một đích đến xa vời mà là một hành trình tự hoàn thiện bản thân mỗi ngày. Theo tôi, phương thức cốt lõi để sống ý nghĩa chính là sự kết hợp giữa việc theo đuổi đam mê và trao đi yêu thương. Trước hết, mỗi người cần xác định được mục tiêu và lý tưởng riêng để nỗ lực, bởi khi ta sống có khát vọng, mỗi giây phút trôi qua đều trở nên giá trị. Tuy nhiên, sống ý nghĩa không chỉ là vì bản thân mà còn là sự kết nối với cộng đồng. Một lời hỏi thăm, một sự giúp đỡ nhỏ bé hay sự thấu hiểu dành cho những người xung quanh sẽ làm tâm hồn ta trở nên giàu có hơn. Bên cạnh đó, chúng ta cũng cần học cách trân trọng những điều bình dị, ngay hiện tại thay vì mãi nuối tiếc quá khứ hay lo lắng về tương lai. Sau cùng, sống ý nghĩa là khi ta biết mỉm cười với những gì mình đã làm và không hối tiếc vì đã sống hết mình với trái tim chân thành nhất.
Câu 2
Lưu Quang Vũ là một nghệ sĩ đa tài, người đã để lại dấu ấn đậm nét trong nền văn học Việt Nam hiện đại. Nếu các vở kịch của ông sôi nổi, đầy tính chiến đấu thì thơ ông lại là một khoảng lặng đầy trăn trở, giàu lòng trắc ẩn và nhân văn. Bài thơ "Áo cũ" là một trong những tác phẩm chạm đến trái tim người đọc bởi sự giản dị, mộc mạc nhưng chứa đựng triết lý sâu sắc về tình mẫu tử và lòng biết ơn đối với những giá trị xưa cũ.
Mở đầu bài thơ, tác giả đưa ta về với một hình ảnh rất đỗi bình thường trong những năm tháng đất nước còn gian khó: chiếc áo đã sờn màu.
"Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn Chỉ đứt sờn màu bạc hai vai"
Hai chữ "cũ rồi" vang lên như một sự thừa nhận về sự trôi chảy của thời gian. Chiếc áo "ngắn" đi không phải vì nó tự co lại, mà vì đứa con đang lớn lên từng ngày. Hình ảnh "bạc hai vai" không chỉ tả thực nước vải bị sờn do lao động, do đeo cặp sách, mà nó còn gợi lên sự tảo tần, lam lũ của một gia đình. Tác giả không nhìn chiếc áo như một vật vô tri, ông khẳng định: "Thương áo cũ như là thương ký ức". Chiếc áo lúc này đã trở thành một ngăn tủ lưu giữ thời gian, khiến tâm hồn người viết trở nên xao động đến mức "mắt phải cay cay". Đó là cái cay mắt của một người biết trân trọng những gì đã cùng mình đi qua gian khó.
Đến khổ thơ thứ hai, bài thơ chuyển từ cảm xúc cá nhân sang sự kết nối thiêng liêng với người mẹ. Hình ảnh người mẹ hiện lên thật xúc động qua đôi bàn tay khâu vá:
"Mẹ vá áo mới biết con chóng lớn Mẹ không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim"
Sự đối lập giữa cái "chóng lớn" của con và đôi mắt "không còn nhìn rõ" của mẹ tạo nên một nỗi đau xót âm thầm. Con càng cao lớn, trưởng thành bao nhiêu thì mẹ lại càng già yếu bấy nhiêu. Quy luật của thời gian thật nghiệt ngã, nhưng tình yêu của mẹ thì vĩnh cửu. Những "đường khâu tay mẹ vá" không chỉ làm liền lại vết rách trên vải, mà còn đắp bồi cho tâm hồn đứa con sự ấm áp. Chính vì thấu hiểu nỗi vất vả của mẹ mà người con càng thêm trân quý vật dụng này: "Thương mẹ nhiều con càng yêu áo thêm".
Hình ảnh chiếc áo tiếp tục đồng hành cùng nhân vật trữ tình qua bao thăng trầm:
"Áo đã ở với con qua mùa qua tháng Cũ rồi con vẫn quý vẫn thương"
Chiếc áo đã trở thành một "người bạn" tri kỷ, chứng kiến sự trưởng thành của con qua từng mùa. Sự thủy chung, tình nghĩa của con người được thể hiện qua việc "chẳng nỡ mỗi lần thay áo mới". Bởi lẽ, mỗi lần mặc áo dài hơn, nhìn lại bản thân mình lớn lên, con lại chợt nhận ra "mẹ cũng già hơn". Nỗi sợ mẹ già đi, sợ thời gian trôi mất đã khiến chiếc áo cũ trở thành một điểm tựa tinh thần, níu giữ những kỷ niệm về mẹ.
Khổ thơ cuối cùng kết thúc bài thơ bằng những lời nhắn nhủ mang tính triết lý nhân sinh cao đẹp:
"Hãy biết thương lấy những manh áo cũ Để càng thương lấy mẹ của ta Hãy biết thương những gì đã cùng ta sống Những gì trong năm tháng trôi qua..."
Điệp từ "Hãy biết thương" nhắc lại ba lần như một mệnh lệnh từ trái tim. Tác giả mở rộng ý nghĩa từ chiếc áo cũ đến tình mẫu tử, và cuối cùng là sự trân trọng mọi giá trị của quá khứ. Lưu Quang Vũ nhắc nhở chúng ta rằng: đừng vì những thứ mới mẻ, hào nhoáng mà quên đi những điều bình dị đã nuôi dưỡng ta. Những giá trị cũ kỹ, đơn sơ chính là nền tảng tạo nên bản sắc và tâm hồn của mỗi con người trong hiện tại.
Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ tự do với ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức biểu cảm. Hình ảnh "chiếc áo" xuyên suốt tác phẩm như một biểu tượng của tình yêu thương và sự hy sinh. Cách ngắt nhịp nhẹ nhàng, giọng thơ thủ thỉ, tâm tình giúp bài thơ dễ dàng đi sâu vào lòng người.
Tóm lại, "Áo cũ" của Lưu Quang Vũ là một bài ca về lòng hiếu thảo và sự biết ơn. Qua hình ảnh chiếc áo sờn vai, tác giả đã khơi dậy trong lòng mỗi người đọc tình yêu thương gia đình và ý thức trân trọng những kỷ niệm của quá khứ. Bài thơ mãi mãi là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà sâu sắc về đạo lý "Uống nước nhớ nguồn" của dân tộc Việt Nam.
Câu 1
nghị luận
Câu 2
Đoạn trích bàn về ý nghĩa của cái chết và sự ra đi của một con người.
câu 3
bptt so sánh ("đời sống chúng ta đang sống là một cánh đồng", "cái chết là một cánh đồng bên cạnh", cái chết được kể lại "như một người đã đến thăm những khu phố cổ ở Stockhome trở về và kể lại").
Tác dụng
- Làm cho khái niệm trừu tượng, đáng sợ như "cái chết" trở nên gần gũi, nhẹ nhàng và dễ hình dung hơn.
- Giúp người đọc thay đổi góc nhìn về sự ra đi: không phải là kết thúc đáng sợ mà là một sự chuyển tiếp.
- Tăng sức thuyết phục cho lập luận: Khi xem cái chết là một "cánh đồng" hay một "vùng đất mới", con người sẽ bớt đi lòng tham và sự ích kỷ ở hiện tại để sống thanh thản hơn.
Câu 4
Theo tác giả cái chết chứa đựng một “lời nhắc nhở” . Đó là lời nhắc nhở những người còn sống hãy nhìn lại cách sống của mình, sống tốt hơn, yêu thương và chia sẻ với những người xung quanh thay vì đối kỵ, ích kỷ.
Tôi đồng tình với ý kiến ấy. Vì thực tế, con người thường bị cuốn vào vòng xoáy của danh lợi và những ham muốn cá nhân (tính sở hữu) mà quên mất giá trị của tình thân và sự tử tế. Chỉ khi đứng trước sự mất mát vĩnh viễn, chúng ta mới chợt nhận ra điều gì thực sự quan trọng. Lời nhắc nhở này giúp con người thức tỉnh để sống trọn vẹn và ý nghĩa hơn.
Câu 5
Thông điệp mà tôi thấy ý nghĩa nhất là hãy sống với ngừoi đang sống như cách chúng ta (hối tiếc) với người đã chết. Viì đây là một nghịch lý đau lòng nhưng chân thực. Chúng ta thường chỉ biết bao dung, thấu hiểu khi một người đã ra đi. Thông điệp này nhắc nhở chúng ta đừng đợi đến khi quá muộn mới trao đi sự tử tế. Hãy dẹp bỏ cái tôi, lòng tham và sự đố kỵ ngay lúc này để yêu thương những người bên cạnh khi họ còn hiện diện trong cuộc đời mình.